Old school Swatch Watches
Hãy Để Anh Ở Bên Em

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327800

Bình chọn: 9.00/10/780 lượt.

g Nhan nói vậy nhưng Vân Vy cứ cảm thấy hình như anh vẫn có chuyện gì đó giấu cô. - Vân Vy này... - Giọng Giang Nhan trở nên dịu dàng: - Em đừng sờ tay lên đống đồ gốm sứ trên ban công nữa! Những ngón tay cô chợt co lại, tại sao ngay cả cái tật này của cô anh cũng biết thế nhỉ? - Mấy cái chậu gốm ấy bị vỡ rồi, không cẩn thận sẽ cứa vào tay đây! Anh vốn định khi nào về sẽ thay cho em cái mới! - Giọng nói của anh đột nhiên dừng lại ở đây. Hình như giọng nói bị đè chặt lại, toát lên một cảm giác khó chịu như không thể nói ra, giống như những vết nứt kéo dài trên cái chậu gốm, cắt đứt mọi sự gắn kết với nhau. Thế mà cô không hề phát hiện ra rằng cái chậu ấy đã bị nứt ra rồi. Một khe nứt dài khiến cho những bông hoa in ở trên đó cũng biến đổi hình dạng. Một cơn gió thoáng qua vai khiến cho người ta có cảm giác chưa kịp đưa tay ra đón lấy thì nó đã biến mất, chẳng để lại chút dấu vết. Chẳng bao giờ có thể nhìn thấy nữa. Vân Vy nhận ra có điều gì đó khác thường: - Giang Nhan, sao thế? - Không sao, ban nãy đột nhiên nhớ ra là còn có rất nhiều việc phải làm. Vân Vy, dạo này anh cứ mơ thấy một giấc mơ! - Tiếng cười của Giang Nhan trong vắt: - Anh mơ thấy em viết cho anh một bức thư, trong thư em có ghi địa chỉ, nhưng lại ghi sai. Thế nhưng anh chẳng thể nào nói cho em biết được, chỉ biết giương mắt nhìn em gửi thư đi. Nếu như địa chỉ và người nhận viết sai thì anh không thể nhận được thư đâu. Vì vậy, cho dù anh ở nơi nào... anh cũng không thể nhận được thư của em. Vân Vy muốn cười dịu dàng và nói với anh rằng mơ và hiện thực bao giờ cũng trái ngược nhau, thế nhưng cô còn đang ngập ngừng chưa nói ra lời thì đã nghe thấy có tiếng người gọi tên Giang Nhan. - Đợi khi nào có thời gian anh lại gọi cho em - Vâng! - Nghe tiếng cúp điện thoại, Vân Vy ngây người hồi lâu. Trong lòng cô đột nhiên có một cảm giác rất kì lạ, trống rỗng, hụt hẫng, giống như bị mất hết tất cả vậy. Cô đến phòng khám của Khang Kiện theo lịch đã hẹn. Cô đang chuẩn bị ngắt máy đi vào phòng điều trị thì nhận được điện thoại của Tô Tần. - Em mua hoa quả ở đâu vậy? - Hả? - Mua cho anh thêm một làn nữa đi! - Ặc, Tô Tần... - Tối nay mang đến luôn nhé! Chẳng để cô kịp nói gì, Tô Tần đã cúp máy. Đúng là phong cách thường ngày của anh ta. Cô không ngờ Tô Tần lại ăn hoa quả do cô mang đến. Hôm qua, nhìn thấy các loại hoa quả cao cấp bày đầy phòng bệnh của anh, lúc đó cô thật sự ngại ngừng với giỏ hoa quả của mình. Thế nên cô đã giấu nó ở nơi khuất nhất, nào ngờ vẫn bị Tô Tần lôi ra. Lại còn ăn nữa chứ. Ăn rồi thì thôi, lại còn to gan gọi điện cho cô, bảo cô mua cho một giỏ nữa mang đến. Sao trước đây côra Tô Tần là một người như vậy nhỉ? Tắt điện thoại đi, vừa ngẩng đầu lên cô đã phát hiện ra Khang Kiện đang nhìn mình chằm chằm, vẻ mặt nghiêm túc cứ như thể anh với cô mới gặp nhau lần đầu. Khang Kiện nhìn cô từ đầu tới chân, nhìn tới mức khiến cho cô sởn da gà. - Vân Vy, tôi chẳng nhìn thấy cô có chỗ nào đặc biệt, sao bên cạnh cô lắm người không bình thường thế? - Cái gì? - Tôi nói là Tô Tần ấy, đó chẳng phải là một nhân vật đình đám hay sao, con cháu của một gia đình giàu có, tốt nghiệp trường y nổi tiếng. Thời gian gần đây, báo chí có đăng tải rất nhiều tin bài về anh ta. - Tôi với Tô Tần chỉ là bạn bè thôi! Anh mắt của Khang Kiện lóe sáng: - Chỉ là bạn bè á? Hôn mê mất mấy năm liền, vừa mới tỉnh lại, việc gì không làm lại đến tìm cô luôn á? Vân Vy ngây người: - Những chuyện này có lẽ anh phải rõ hơn tôi mới phải! Sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên anh ta làm là đi tìm những người bạn trước đây thì không có gì kì lạ, mà hơn nữa anh ta nghĩ đến Giang Nhan đương nhiên sẽ nhớ tới Vân Vy. Về sau nhìn thấy Vân Vy đang ở bên cạnh Giang Nguyên, thế nên mới... không biết, nhưng tôi thấy chuyện này không hề đơn giản! - Chắc là anh ta tìm tôi có chuyện gì đó, nhân tiện nhờ tôi mua hoa quả luôn! - Mỗi khi gặp cô anh ta thường nói những gì? Nếu như đã có chuyện muốn nói tại sao không nói hết một lúc đi? Lại còn gọi điện cho cô yêu cầu này nọ. Bên cạnh anh ta làm gì đến mức không có một tên tay sai để anh ta sai đi mua hoa quả? Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Khang Kiện, Vân Vy không nghĩ rằng anh đang nói đùa. Im lặng hồi lâu Khang Kiện liền nói tiếp: - Vân Vy, rốt cuộc cô đã nhớ lại được bao nhiêu rồi? Cô có thể công bằng một chút có được không? Nhớ ra những chuyện không tốt rồi thì cũng nên nhớ ra những chuyện tốt! Mặc dù chúng tôi đều lừa dối cô, nhưng chúng tôi đều xuất phát từ ý tốt cả đấy! Lúc ấy, bộ dạng của cô thê thảm như vậy, không biết là ai nghĩ ra cách gì, chỉ cần có hiệu quả là được rồi, ai mà nghĩ ngợi được nhiều như vậy? Vân Vy, tôi đã nói nhiều như vậy rồi, ít nhất cô cũng phải nói cho tôi biết rốt cuộc cô nghĩ thế nào? Cô và Giang Nguyên... cô định thế nào? Giang Nguyên... Vân Vy gượng cười: - Thế thì ít nhất anh phải trị khỏi bệnh cho tôi, để tôi biết được mọi chuyện, như vậy tôi mới có thể đưa ra câu trả lời được! Phương pháp điều trị của Khang Kiện nhanh chóng đưa Vân Vy vào giấc mộng.au đó mọi thứ diễn ra như một thước phim. Phương pháp điều trị tâm lí thật