àn Tô Thị không có bệnh viện ở đây nên sẽ chuyển Tô Tần vào bệnh viện tốt nhất trong thành phố. Bác sĩ điều trị đề nghị: - Tôi nghĩ tốt nhất vẫn nên đưa Tô Tần đến bệnh viện trước đây đã làm phẫu thuật cho cậu ấy, bên đó hiểu rõ tình trạng cúa bệnh nhân. Nhưng đây chỉ là ý kiến của riêng tôi, còn phải chờ quyết định của bản thân bệnh nhân và người nhà nữa. Người trợ lí vội vàng đáp: - Tổng giám đốc Tô và phu nhân tương đối bận, chuyện này tôi phải gọi điện về thông báo, lát nữa mới có kết quả! Người trợ lí dẫn người đến thay cô giải quyết các vấn đề của Tô Tần. Cuối cùng thì cô cũng có thể nghỉ ngơi được rồi. Vân Vy chậm rãi đi bộ dọc hành lang, vô tình gặp cô y tá nãy ở trong phòng bệnh của Tô Tần đi ngang qua. Nhìn thấy Vân Vy, cô ta liền nói: - Chị là Vân Vy phải không? Ban nãy bệnh nhân tìm chị đấy, chị mau đến đó đ Cô liền gật đầu: - Vâng, tôi đi ngay đây! Vân Vy vừa đi đến cửa phòng bệnh, tiếng ồn ào ngoài hành lang lập tức lắng xuống, những người đang ngồi nói chuyện phiếm lập tức bị đuổi ra ngoài, trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Tô Tần. Cô vốn định mở cánh cửa khép hờ kia. Nhưng không hiểu sao bàn tay đưa lên lại khựng lại trong không trung. Cô tốt hơn hết vẫn không nên đi vào bên trong, chẳng biết Tô Tần muốn gặp riêng cô để nói chuyện gì? Nghĩ đến những chuyện không vui ban nãy... hay là thôi đi! Vân Vy lây đồ của mình gửi ở chỗ y tá rồi giao lại đồ đạc của Tô Tần cho trợ lí của anh. Anh trợ lí luôn miệng cảm ơn: - Cám ơn cô, nếu không có cô giúp thì thật là... Vân Vy lắc đầu: - Mọi người đều là bạn bè mà, lúc ấy cũng có tôi ở đó. Anh vào nói với Tô Tần là muộn rồi nên tôi về nhà trước! Anh ta nhìn về phía phòng bệnh nói: - Đúng lúc tôi cũng định vào đó, hay là cô cùng đi luôn, tự mình nói với giám đốc Tần chẳng phải hay hơn à Vân Vy cười: - Đã muộn rồi, anh chuyển lời giúp tôi là được rồi, tôi không vào nữa đâu! Sau khi tạm biệt trợ lí của Tô Tần, Vân Vy vội vàng bắt xe về nhà. Taxi vừa đi không được bao xa, điện thoại của cô đã đổ chuông. Cô lấy điện thoại ra xem, là của Tô Tần gọi. Cô nhìn màn hình đang chớp nháy liên tục, nghĩ một hồi, vẫn quyết định không nghe. Vừa về đến nhà, Tô Tần lại gọi đến, cô do dự một lát rồi ấn phím nghe. - Vân Vy, em đang ở đâu? - Em đã về đến nhà rồi... - Cô cố ý nói thật nhẹ nhàng: - Muộn thế này rồi, anh còn chưa ngủ à? Tô Tần im lặng một lát rồi nói: - Sao em không nói tiếng nào mà đã đi thế? - Em tình cờ gặp trợ lí của anh ở hành lang, vì vậy mới nhờ anh ta nói giúp với anh một tiếng! Nghe cô giải thích, Tô Tần im lặng hồi lâu. - Vân Vy, xin lỗi nhé, những điều hôm nay anh nói em đừng cho là thật! Cô đứng ở bên ngoài cửa, lục tung túi xách lên để tìm chìa khóa. Mọi hôm có thể tìm thấy ngay, không hiểu sao hôm nay tìm mãi không ra: - Không phải, thực ra những điều anh nói không hề sai! Cuối cùng thì cũng tìm ra chìa khóa. Những ngón tay của cô như cứng lại, mãi mà không cắm được vào ổ. Cô một tay cầm điện thoại, một tay xách túi, cảm thấy vai mình càng lúc càng nặng trĩu, nặng tới mức không thể chịu nổi nữa. - Là do tâm trạng của anh không được tốt! - Không phải. - Vân Vy cười: - Thật sự không phải vậy! Đó là sự thực! Cô không biết phải nói thế nào, Tô Tần dường như cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Chuyện đã bao nhiêu năm rồi. Một giây bất cẩn, chìa khóa trong tay cô rớt xuống đất, cô nhìn những cái chìa khóa văng khắp mặt đất, lòng thầm ngán ngẩm chính bản thân có mỗi một chuyện cỏn con này cũng làm không xong. Nghĩ mãi, nghĩ mãi, cuối cùng những giọt nước mắt nhu nhược lại lăn dài trên gò má: - Tô Tần, thực ra anh nói không hề sai! Vân Vy ngắt điện thoại, đi vào trong phòng, thả người xuống giường, nằm yên bất động. Tô Tần nói không sai, cô đúng là như những gì anh nói, chẳng có gì để mà phản bác lại anh cả. Giang Nhan đối xử với cô tốt như vậy, cô cứ tưởng rằng cả đời này cô sẽ chỉ yêu một mình anh, từng cử chỉ, lời nói của anh cô đều nhớ rõ, từng hồi ức của hai người đều được cô cất giữ cẩn thận ở trong tim. Cô thật không thể nào ngờ, sẽ có một ngày lại bị nhầm. Nhầm tất cả mọi thứ. Cô vùi mình trong chăn, cuộn lại như một cái kén. Sau khi Giang Nhan xảy ra tai nạn, cô trở về nhà cũng làm y như vậy, cuộn mình trong chăn, nằm yên bất động. Cô nằm trong chăn, khóc không thành tiếng. Trên cơ thể chỗ nào cũng đau đớn. Cô hi vọng đừng có ai đến kéo cô ra khỏi cái kén này, có như vậy cô mới không phải đối mặt với sự thật quá tàn khốc này. Thực sự quá tàn khốc! Lúc ấy cô chỉ căm hận. Căm hận ông trời tại sao lại mang đến nỗi đau quá lớn như vậy cho cô! Chẳng biết Vân Vy đã chìm vào giấc ngủ từ khi nào. Khi cô tỉnh lại đã nửa đêm. Cô đột nhiên nhớ ra phải gọi điện cho Giang Nhan. Nhớ ra là ở chỗ Giang Nhan giờ đang là ban ngày, cô liền gọi cho anh không chút do dự. Điện thoại mới đổ chuông có vài hồi đã thấy có người nghe. - Giang Nhan. Đầu dây bên kia im lặng. - Giang Nhan ơi... - Cô lại gọi tên anh lần nữa, nhưng không nghe thấy có tiếng người trả lời, chỉ có tiếng gì đó rào rào như tiếng mỡ sôi. Vân Vy hoảng hốt hỏi: - Giang Nhan, anh s - Không sao, anh