? Nếu như cô chuẩn bị cùng người cô yêu thương đặt chân lên con đường hôn nhân thì có lẽ cô chẳng còn gì để mà kén chọn hay chê bai căn nhà này. - Nếu như chị cảm thấy không có vấn đề gì thì hãy kí nhận lên tờ giấy nhận nhà của bọn em. Như vậy căn nhà này coi như chính thức thuộc về chị. Đây là do chồng chị đặc biệt yêu cầu, nếu như chị không thích, bọn em sẽ hoàn trả lại tiền. Vân Vy cầm bút, nhìn tờ giấy trong tay. - Không phải mỗi người đều phải xác nhận như thế chứ? - Đương nhiên là không phải. - Cô nhân viên nọ nói: - Thực ra chủ hộ đã kí tên vào hợp đồng mua nhà của chúng tôi rồi, căn nhà này coi như đã bán cho anh ấy. Chỉ có điều anh nhà có yêu cầu thêm là phải có sự xác nhận của chị nữa. - Hóa ra là vậy! Trước đây cô và Giang Nhan thường xem những quảng cáo ở bến xe buýt, trong đó có giới thiệu về các khu chung cư mới được xây dựng. Cô rất thích một căn nhà chung cư ấm áp, bên trong có rất nhiều thiết bị trang trí, bên cạnh còn có sân vận động và khu vui chơi cho trẻ em. Cô rất thích thiết kế của căn hộ này, nhưng Giang Nhan lại thích một căn hộ khác, ở cách đó khá xa, một khu biệt thự theo phong cách châu Âu tách biệt với xung quanh. Cô lắc đầu nói: - Chẳng có cái siêu thị nào cả, không tiện việc mua sắm! - Có thể lái xe đi được mà! - Chỉ mua có một mớ rau hay củ hành mà cũng phải lái xe đi à? Anh cứng họng không nói được câu nào. Một lúc sau anh liền đưa ra ý kiến: - Hay là thế này đi, chúng ta mua cả hai căn! - Thế sau này bày trí ra sao? Ý kiến không đồng nhất thì làm thế nào? Cô có vẻ bất mãn với câu trả lời này của a Giang Nhan đáp: - Thế này đi, em nói cho anh biết em muốn thế nào, chúng ta sẽ làm như vậy! Cô phụng phịu đáp: - Nói ra rồi thì còn gì thú vị nữa chứ? Không biết tại sao cô lại rất thích tranh luận với anh. Anh cứ nói ra cái gì là bị cô cãi lại ngay, cứ như thế cô muốn mang chuyện này ra để kiểm tra xem rốt cuộc anh thích cô đến mức nào vậy. Mấy ngày sau, cuối cùng Giang Nhan lại mang đến một đáp án chuẩn mực. - Thế này đi, anh thiết kế, em kí tên, nếu em không thích chúng ta lại làm lại, cho đến khi em hài lòng mới thôi! - Thật không? - Anh thề đó là sự thật! Nếu như không có vụ tai nạn ấy, cuộc đời của cô có lẽ có thể coi là hoàn hảo. Cô và Giang Nhan sẽ mãi mãi ở bên nhau. Anh là người mà cô yêu nhất, là chỗ dựa của cô, hai người sẽ có một gia đình hạnh phúc. Cô sẽ bận rộn trong nhà bếp, anh đôi khi sẽ len lén chạy ra sau lưng cô, đợi cô ngoảnh đầu lại liền hù cô một cá Giờ tất cả đã quá xa xôi đối với cô, xa tới mức không thể nào với tới. Không biết tại sao nhìn thấy tờ giấy này, mắt cô lại như mờ đi, nước mắt lã chã rơi xuống bản hợp đồng. Cô cảm thấy ái ngại, vội vàng len lén lau nước mắt. Cũng may là mấy người kia không nhìn thấy vì còn đang mải nói chuyện. Trước đây đối với cô, những điều này là không thể thành hiện thực. Thế nhưng bây giờ tất cả đã trở thành hiện thực rồi, chỉ có điều người ở bên cạnh cô bây giờ không phải là người trong quá khứ. Giang Nhan là cả thế giới của cô. Cô biết mình không thể nào chấp nhận bất kì ai khác. Chỉ có điều cô chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày cô lại gặp được một người giống hệt anh. Giang Nhan đã lừa cô, đã nói với cô sẽ ở bên cô mãi mãi, nhưng thật không ngờ... Đó không phải là điều cô trách cứ anh. Điều khiến cô ân hận chính là, cô đã nói dối Giang Nhan một lần duy nhất trong cuộc đời, và cô phải tự gánh chịu hậu quả từ lời nói dối ấy. Cô nói dối anh rằng trên đời này có hoa Madarava nhưng thực ra không hề có. Trên đời này không có loài hoa ấy và cô cũng không biết được kiếp sau của anh ở nơi nào? - Giang Nhan ơi, nếu như anh đã đầu thai vào kiếp khác, xin anh đừng chờ đợi em nữa! Vân Vy còn chưa ra khỏi công ty bất động sản thì đã nhận được điện thoại của Tô Tần. - Em đang ở đâu? Có muốn đi xem thi đấu bóng rổ không, anh đến đn em? Vân Vy nhìn đồng hồ trên tay: - Không cần đâu, lát nữa em sẽ tự đến! - Cũng may là có cô nhân viên của công ty bất động sản ở ngay bên cạnh, cô nhân tiện hỏi đường luôn: - Từ đây đi thế nào để ra bến xe điện ngầm em nhỉ? Cô ta mỉm cười và nhiệt tình chỉ dẫn: - Giờ chúng ta đang ở trên đường Vọng Hoa, chị cứ đi thẳng, nhìn thấy đèn xanh đèn đỏ thì rẽ trái, đi thêm khoảng 500 mét nữa là đến! - Em đang ở trên đường Vọng Hoa à? Cụ thể ở chỗ nào? Anh tới ngay đây! Vân Vy vội vàng nói: - Không cần đâu, ở đây giao thông tiện lắm, hơn nữa em cũng không biết đây là đâu! Cô vừa nói đến đây, cô nhân viên nhà đất dường như đã hiểu nhầm ý cô, vội vàng nhiệt tình mời: - Cô có thể vào công ty chúng tôi ngồi chờ! Ở quanh đó chỉ có duy nhất một khu nhà mới xây xong. Tô Tần nói: - Em đứng đây đợi anh đi! - Nói rồi cụp máy luôn. Chẳng mấy chốc Tô Tần đã lái xe tới. Vân Vy từ trong công ty bất động sản đi ra, ngồi vào trong xe của Tô Tần. - Thích nhà ở khu này à? - Ờ... - Cô không biết phải nói thế nào. Nhìn thấy cô ấp a ấp úng, dường như Tô Tần đã nhìn ra điều gì đó. Tô Tần đưa mắt nhìn khu nhà mới xây xong, nói: - Rất đẹp mắt, nhà ở khu này cũng không tồi! Vân Vy chỉ mỉm cười. - Biết sớm thế này anh cũng mua một căn ở