Ring ring
Hãy Để Anh Ở Bên Em

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327041

Bình chọn: 7.5.00/10/704 lượt.

ó mà để ý thấy! - Tiểu Thu nói thêm. Đúng vậy, chẳng qua chỉ là một góc nhỏ chẳng nổi bật, rất khó nhìn thấy. Trong lòng Vân Vy bỗng dậy lên một cảm giác rất khó chịu, có đôi chút thất vọng. Nếu như không phải vì những quy định thép của công ty A thì biết đâu bọn họ đã có thể gián tiếp gặp mặt... Vốn dĩ là một cuộc họp rất quan trọng, thế mà cô chẳng để vào đầu lấy một chữ. Những người ngồi xung quanh đều ghi ghi chép chép, trong khi cô thì ngồi thẫn thờ như một người bị lấy hết đi sức lực. Anh mới đi có mấy ngày mà bộ dạng của cô đã thảm hại như vậy rồi. Trong lòng cô như một nút thắt mà không sao mở ra được. Có lẽ cô nên yêu cầu anh đưa ra một đáp án, chỉ cần anh nói ra là cô sẽ tin, mà đã tin anh rồi thì cả đời này cô sẽ không bao giờ nghi ngờ anh nữa. Chỉ cần anh nói rằng anh là Giang Nhan, cô sẽ tin anh. Vân Vy nhìn chăm chăm vào màn hình, mỉm cười, cũng có thể là do vô thức, hoặc cũng có thể là nụ cười từ trong tim. Cô đã không còn biết mặt cô lúc này có biểu cảm gì nữa. Thế nhưng, sau khi cười ngẩn ngơ như vậy, cô bỗng mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt của Giang Nhan, đôi mắt anh sâu lắng khó mà nhìn thấy đáy, ánh mắt tĩnh lặng không một gợn sóng, đôi hàng mi như đang khẽ rung rinh. Giang Nhan à? - Vân Vy ơi... – Tiểu Thu giật giật áo Vân Vy: - Tín hiệu ở bên Giang Nhan đã được kết nối rồi! Tín hiệu đã được kết nối. Không phải là cô hoa mắt! Cô dụi dụi mắt mình rồi lại mở ra, đúng là Giang Nhan thật rồi! Nhưng mà công ty A không cho phép... ngay cả Boss cũng phải bó tay mà. - Nhưng mà bên công ty A đồng ý rồi, làm như vậy thì cuộc họp càng thuận lợi hơn! - Boss bắt đầu chào hỏi xã giao. Đối phương đáp lời qua loa vài câu rồi gọi tên Giang Nhan, mãi mà không thấy có tiếng anh trả lời. Bên đó lại gọi hai lần nữa, Giang Nhan lúc này mới định thần lại, cười nhạt: - Xin lỗi, hôm nay chỉ có thể nói đến đây thôi, có tiến triển gì tôi sẽ liên hệ với các vị s - Vậy ban nãy tôi đang hỏi đến... - Thật ngại quá, công ty tôi có quy định, như thế này đã là vượt qua quy định về nội dung cuộc họp rồi! Vậy... - Trong quá trình hợp tác có vấn đề gì có thể trực tiếp gọi cho tôi! Boss đang định hỏi thêm điều gì nữa nhưng tín hiệu đã bị ngắt. Boss vẫn đang phát biểu, Vân Vy liền lẻn ra ngoài hành lang, nhận điện thoại của Giang Nhan. - Giang Nhan à? - Em bị ốm phải không? - Cũng không nghiêm trọng lắm... - Vân Vy cố giấu mặc dù giọng nói của cô cứ nghèn nghẹt. - Mũi đỏ lên rồi! Ngay cả điều này anh ấy cũng chú ý đến. Nghe anh nói vậy, chẳng hiểu sao nước mắt lại lã chã rơi. - Em tự đi bệnh viện hay để anh bảo Khang Kiện đến khám cho em nhé! - Đừng... - Vân Vy vội vàng gạt đEm tự đi khám rồi mua thuốc uống là được mà! Vân Vy chẳng ngờ Khang Kiện lại đến thật. Phòng khám của Khang Kiện lúc nào cũng đầy ắp người xếp hàng chờ đợi, lịch hẹn trước đã kín đặc đến tận cuối tháng. Cô nghĩ chắc với tình trạng như thế này thì Khang Kiện làm gì có thời gian rảnh rỗi. Khang Kiện ngồi trong phòng khách, nhìn bộ dạng có vẻ rất vội vã, chẳng còn chút thảnh thơi, ung dung như bình thường. Tay anh xách một cái túi, cúi đầu trầm ngâm nghĩ ngợi, vừa nhìn thấy Vân Vy liền cười như mếu: - Đây là lần đầu tiên tôi quan tâm tới phụ nữ đấy! Có phải cô nên cám ơn tôi thật tử tế không? Một “đống” thuốc, Vân Vy nhìn ái ngại nói: - Thật là ngại quá, đã làm phiền anh rồi... thực ra tôi đã tự đến bệnh viện khám rồi mà! - Đi rồi á? Đi lúc nào thế? - Chiều nay. - Không phải chứ? Vào lúc này mà cô có thể mua số vào khám được à? Mấy ngày gần đây, bệnh nhân đông bất thường, số khám bệnh chỉ bán đến trưa là đã hết rồi! Nói chính xác hơn là mới sáng ra đã hết số rồi. Đây là kết luận của cô sau khi đến bệnh viện và hỏi thăm mấy bệnh nhân ở đó. Nếu như cô muốn đi khám bệnh, buộc phải đến đây xếp hàng từ năm giờ sáng. - Không có số, nhưng tôi thấy mấy người có triệu chứng bệnh giống mình liền hỏi h thuốc gì rồi đến hiệu thuốc mua y hệt về uống... - Cô thật thà đáp. - Giang Nhan quả nhiên không nhìn nhầm cô! - Khang Kiện đẩy túi thuốc tới trước mặt Vân Vy: - Cậu ấy biết ngay là cô sẽ làm như vậy mà! - Giang Nhan á? - Đúng thế không đi được con đường chính quy thế nào cũng làm trò khôn lỏi! Vân Vy cúi đầu, quả nhiên Giang Nhan đã nhìn thấu tim gan cô. Trong lòng cô nghĩ gì, dường như anh đều biết hết. Cô chẳng thể lừa nổi anh điều gì. - Tôi vốn dĩ không muốn đến... - Khang Kiện đột nhiên nói: - Thực ra tôi chỉ cần gọi điện hỏi xem cô bệnh tình ra sao rồi kê cho cô ít thuốc là xong... - Khang Kiện vừa nói vừa lấy ra một tờ khai, chìa ra trước mặt cô hỏi: - Tôi chỉ muốn đến hỏi cho rõ ràng, cô làm vậy là có ý gì? Đây là tờ khai hẹn lịch ở bệnh viện mà tối qua cô mới điền xong. Hôm qua cô đã đến bệnh viện nơi Khang Kiện làm việc, cô y tá ở quầy đón bệnh nhân đã nói với cô lịch khám bệnh của bác sĩ Khang Kiện đã kín đặc đến tận cuối tháng, gần đây trừ khi có quan hệ cực kì đặc biệt, nếu không thì khó mà mua được số vào khám bệnh. Cô đã nói đi nói lại rằng mình là trường hợp đăc biệt vô cùng gấp gáp, bảo cô y tá ấy xem có thể chiếu cố cho cô một chút được không, thế là cô ấy m