iểu
thư, người từ khi nào thì có anh họ ?”
“Hả? A?” Tỉêu Thiên trong lúc nhất thời không có
phản ứng, lại nhìn thấy hoài nghi trong mắt Đoá hoa, Tỉêu Thiên hốt hoảng bỗng
nhiên tỉnh ngộ, lập tức nở nụ cười, “Kỳ thật là ta đã từng đọc qua một cuốn
sách, trong sách nói về một người nhạc công rất giỏi đã dạy em họ của hắn cách
làm cầm, sau đó ta có đọc qua cuốn sách đấy”. Tỉêu Thiên tùy ý lấy đại một lý
do.(Thu Hằng : Chị này nói dối ko đỏ mặt, thực bội phục, bội phục )
Điểm này, làm cho Đoá nhi không còn gì hoài nghi
nữa “Vậy sao, thì ra là như vậy a. »
“Đúng vậy.”
Đúng lúc này, mấy nữ nhân đi lấy gỗ kia tới,
“Hoàng hậu nương nương, gỗ mà ngươi cần chúng ta đã mang về rồi đây.”
“À, tốt, cám ơn các ngươi.” Tiểu Thiên nở một nụ
cười chân thành, đầy cảm kích cùng các nàng, bước lên phía trước, đem số gỗ kia
lại đây.
Sau khi đùa nghịch một hồi lâu, tất cả các công
cụ đều đã dùng tới, các nữ nhân không biết Tỉêu Thiên đang làm cái gì, chỉ có
thể lăng lăng đứng ở một chỗ, xem nàng một mình ngồi xổm trên mặt đất bận việc
.
Một hồi lâu sau, nhìn Tỉêu Thiên từ trên mặt đất
đứng lên, cầm cây đàn giống như một chiếc tỳ bà trong tay, trên mặt lộ vẻ đắc
ý: “Xong!”
“Hoàng hậu nương nương, đây là cái gì a?” Một nữ
nhân trong đó chỉ vào thứ Tỉêu Thiên đang cầm trên tay, mở miệng hỏi.
” Cái này a, kêu guitar.” Tiểu Thiên trả lời
thật là đắc ý, nói lầm bầm, bổn tiểu thư lần đầu tiên làm đàn ghi-ta thế nhưng
làm được tốt như vậy. Quả nhiên gien di truyền gia tộc.
“Cái. . . . . . Cái gì? Đá hắn?” Các nữ nhân đối
mặt nhìn nhau, thứ này tên thật đúng là kỳ quái, như thế nào lại kêu là “Đá hắn”.
“Ai nha, không phải đá hắn, là guitar.” Tiểu
Thiên không ngừng sửa đúng lời nói.
Ai ~~~ … đúng là cổ nhân, một cái tên đẹp như
thế bị bọn họ phiên dịch thành như vậy, nói không chừng trong hoàng cung này,
chỉ có Thái Hoàng Thái Hậu lão nhân gia mới nghe hiểu được nàng đang nói cái
gì.
Nghĩ đến Thái Hoàng Thái Hậu, trong mắt Tỉêu
Thiên mang theo vài phần lo lắng, “Không biết grandma lão nhân gia thế nào .”
Nhìn lên trời, Tỉêu Thiên tự lẩm bẩm, tuy rằng mình cùng lão thái thái mới là
lần đầu tiên gặp mặt, nhưng không hiểu sao nàng lại có cảm giác rất thân thiết
với người.
Phục hồi lại tinh thần, thấy các nữ nhân kia đều
đang nhìn nàng chăm chú, trên mặt Tỉêu Thiên hiện lên một tia xấu hổ, vuốt cái
gáy cười khan vài tiếng, nàng mở miệng nói: “Cái kia. . . . . . Các ngươi làm
cả ngày đã mệt mỏi rồi , ta ca hát cho các ngươi nghe.”
“Ca hát?”
“Đúng vậy.” Tỉêu Thiên gật gật đầu, “Các ngươi
mỗi người đều ngồi xuống đi, ta cho các ngươi thưởng thức buổi độc diễn!”
“Buổi độc diễn?” Các nữ nhân lại một lần nữa đối
mặt nhìn nhau, hoàng hậu này nói chuyện thật đúng là kỳ quái, tại sao lại luôn
làm cho người ta nghe không hỉêu.
Nhìn thấy nghi hoặc trong mắt những nữ nhân kia,
Tỉêu Thiên cũng lười giải thích, thật nhanh chóng mở miệng nói: “Ai nha, các
ngươi trước đừng thất thần có được không, ngồi xuống nghe ta ca hát thì tốt rồi
a.”
“Được. . . . . . Được rồi.” Gật gật đầu, các nữ
nhân bưng ghế ngồi thành hàng ngay ngắn, Tỉêu Thiên cầm cây đàn ghi-ta mới làm
đứng ở trên ghế, một bộ dáng trên cao nhìn xuống thực khí thế, cảm giác như một
siêu sao đang chuẩn bị khai mạc hội diễn .
“Hắc hắc ~~~ cái kia. . . . . . Trước tiên ta sẽ
thử âm để xem cây ghi-ta này âm sắc có tốt không.” Nói xong, nàng vuốt nhẹ cây
đàn. Đàn ghi-ta, tùy theo từng ngón tay nàng mà phát ra vài tiếng thanh thuý dễ
nghe, đỉêm này làm cho Tỉêu Thiên lại càng thêm đắc ý.
“Ừm, ừm, thật không sai.” Giương mắt nhìn
thấy”Dưới đài” mọi người, Tỉêu Thiên mở miệng nói: “Các vị tỷ tỷ cùng muội
muội, hôm nay chúng ta lần đầu gặp mặt, Thiên Thiên ta ở trong này hiến một
khúc, mong mọi người hoan nghênh!” Nói xong, còn không quên tự mình vỗ tay vài
cái.
Những nữ nhân “Dưới đài” kia thấy Thiên Thiên
hành động như vậy, cũng làm theo vỗ tay vài tiếng.
“Vậy. . . . . . Đầu tiên, ta sẽ mang đến cho mọi
người ca khúc《beat it! 》của Jackson, đây là một thể
loại nhạc vô cùng sôi động, cho nên các ngươi nhất định phải hát lên cùng ta,
biết không?”
“Vâng , vâng, biết, biết!” những nữ nhân kia tuy
rằng nghe không hỉêu lời nói Tỉêu Thiên rốt cuộc có ý tứ gì, các nàng chỉ biết
gật đầu làm theo.
“Tốt lắm, vậy bắt đầu đi.”
Nói xong, vuốt nhẹ huyền cầm, Tiểu Thiên là cao
thủ chơi đàn ghi-ta, từ nhỏ đã được anh họ hun đúc, đối với đàn ghi-ta khúc,
nàng có thể chơi rất dễ dàng, mặc kệ khó khăn thế nào, vào trong tay nàng đều
dễ như trở bàn tay. Chỉ một thoáng, âm thanh trong suốt của đàn ghi-ta kia vang
lên từng tiếng vang mạnh mẽ, vang vọng cả một góc lãnh cung, đây chính là thứ
âm nhạc vô cùng sôi động mà Tỉêu Thiên nói, hơn nữa nàng ra sức diễn xuất cùng
ca hát, làm cho “Dưới đài” những nữ nhân kia cũng theo sát vặn vẹo đứng lên.
Hoàng Phủ Tấn từ Vân Tiêu cung đi ra, bởi vì trong
lòng vẫn còn nghĩ đến lí do làm hắn thống hận kia, hắn không thể đi vào giấc
ngủ, một mình đi dạo trong ngự hoa viên một hồi lâu, bất chợt nghe th