hông có, tôi còn phải về nhà, đã tối rồi…”
Diệp Phàm đưa tay muốn mở cửa xuống xe, bị Tần Nặc ngăn cản, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Thật sự không có gì!” Diệp Phàm muốn xuống xe.
“Không nói rõ, không cho xuống xe.” Tần Nặc cậy mạnh cố chấp.
Tình cảnh này, Diệp Phàm bị dồn ép đến phát cáu. Cô đành phải nói: “Chúng tôi chia tay rồi. Vậy được chưa! Anh để tôi xuống xe đi!”
“Sao cơ?” Tần Nặc liền sửng sốt. Thật ra vừa rồi anh chỉ định chọc cô nàng này một chút thôi mà. Anh không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như vậy, nhất thời không thốt nên lời.
Hai người trầm mặc thật lâu.
Lúc này Diệp Phàm cũng cảm thấy thái độ của mình có phần quá đáng. Đối phương thật ra cũng không có ác ý. Vì vậy cô nhẹ giọng nói: “Thật ngại quá, để anh chê cười rồi. Nhưng mà tôi thực sự phải về nhà ngay, mẹ tôi đang đợi…”
“Là anh ta nói chia tay sao?” Tần Nặc đột nhiên hỏi.
Diệp Phàm có phần trở tay không kịp, suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu: “Anh ấy chưa nói.”
“Chẳng lẽ là em muốn chia tay?” Tần Nặc cũng hơi kinh ngạc.
“Cũng không phải, thật ra thì…” Diệp Phàm thấy khó mà giấu được. Cô quay mặt đối diện với Tần Nặc, kể qua loa câu chuyện với anh một lần. Lúc nói xong, cô ra vẻ thoải mái nhún nhún vai: “Chuyện chỉ có như vậy thôi. Không phức tạp như anh nghĩ đâu. Có lẽ hai chúng tôi bên nhau quả thực không phù hợp…”
“Chỉ vậy thôi?” Tần Nặc bỗng cắt đứt lời cô nói.
“Chỉ vậy thôi.” Diệp Phàm gật đầu.
“Phụ nữ các cô thật là phiền phức! Không có việc gì mà lại suy nghĩ nhiều như vậy làm chi? Nói không chừng thầy Đoàn chỉ là đang gặp chuyện gì đó quan trọng. Nói rõ ra không tốt hơn sao?” Tần Nặc này tuy là một người bất cần đời, nhưng đối với Đoàn Diệc Phong lại tương đối kính trọng.
“Chuyện quan trọng ra sao, mà ngay cả việc gọi một cuộc điện thoại cho tôi cũng không làm được chứ?” Diệp Phàm hỏi ngược lại.
Lần này đến phiên Tần Nặc nghẹn họng.
Hai người lại trầm mặc một lúc nữa, thì điện thoại của Diệp Phàm bỗng nhiên vang lên, lại là tin nhắn hối thúc của mẹ cô.
“Tôi phải về nhà đây…” Diệp Phàm nói một câu, muốn đi.
Đột nhiên, điện thoại trong tay cô bị đoạt đi. Diệp Phàm chưa kịp phản ứng, thì chiếc điện thoại cô sử dụng gần hai năm nay đã vẽ thành một đường cung đẹp mắt, bị ném ra ghế sau xe.
“Anh làm gì vậy?” Diệp Phàm phát cáu.
“Không hề gì! Em đã giúp anh, anh cũng nên giúp em một lần mới phải phép.” Tần Nặc nói xong, khởi động xe, chạy thẳng hướng đến nhà của Đoàn Diệc Phong.
Diệp Phàm ở trong xe la hét bảo anh dừng lại. Anh lại vờ như không nghe, đạp chân ga tăng tốc. Diệp Phàm bắt đầu rơi nước mắt lã chã.
“Xin anh mà, Tần Nặc. Tôi không muốn đi, mau dừng xe…”
“Em không đi thì vĩnh viễn không biết được chân tướng. Em muốn cứ như vậy mà chia tay với anh ta sao? Không muốn ra sức giữ lấy chút nào sao?”
“Tôi…” Diệp Phàm bị hỏi vặn lại, không biết trả lời ra sao. Cô hoảng hốt cả buổi, xe lại tăng tốc.
Cô có chút lo lắng, không biết một lúc nữa gặp được Đoàn Diệc Phong thì cô nên đối mặt thế nào? Muốn hỏi anh tối hôm đó sao lại bỏ đi ư? Thật ra vấn đề này, sao cô chưa từng muốn hỏi cho rõ cơ chứ? Chẳng qua là cô sợ nghe thấy cái đáp án bản thân mình không muốn nghe nhất, cho nên cô mới do dự như vậy. Thậm chí ngay cả gọi một cuộc điện thoại mà cô cũng không dám.
Lúc này, xe của Tần Nặc đã chạy đến cửa khu nhà của Đoàn Diệc Phong. Bảo vệ ở cổng ngăn họ lại, yêu cầu xuất trình giấy chứng minh.
Trong lòng Diệp Phàm khẩn trương cực kỳ. Nhân lúc Tần Nặc ở bên kia đang đối phó với bảo vệ, ánh mắt cô không kìm được chuyển đến dưới lầu khu nhà của Đoàn Diệc Phong. Cái liếc mắt này, cô hoàn toàn sững sờ.
Trên thế giới này luôn có những chuyện khéo như vậy. Bọn họ đến đây, Đoàn Diệc Phong cũng đúng lúc đi xuống. Thấy bóng dáng quen thuộc kia, trong lòng Diệp Phàm bỗng nhiên dâng lên một sự kích động mãnh liệt. Tại sao? Rõ ràng chỉ là mới một ngày một đêm không gặp, dường như cảm thấy như thời gian đã trôi qua rất lâu rồi. Cô thật sự rất muốn nhào đến, túm lấy cổ áo anh, hỏi anh tại sao.
Diệp Phàm nghĩ như thế, chẳng biết cô lấy đâu ra dũng khí, mở cửa xe muốn chạy qua đó. Nhưng mà, cô mới chạy vài bước, đã thấy thấp thoáng hai bóng hình phía sau Đoàn Diệc Phong đang vội vã đi tới. Một người là Tư Thiến Thiến, còn một người là…
Diệp Phàm đứng lại nhìn một lúc lâu. Khuôn mặt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn kia xuất hiện trong đầu cô. Cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt giống y hệt trước mắt. Ý thức của cô bỗng nhiên nổ ầm một cái, trống rỗng.
Cô ta là Tư Thanh Ngôn.
Tần Nặc đối phó xong bảo vệ rồi sang đây, thấy Diệp Phàm đứng chết trân tại chỗ, không hề nhúc nhích, liền hỏi: “Em làm sao vậy?”
Diệp Phàm dường như không hề nghe thấy, bình tĩnh nhìn phía trước.
Tần Nặc cho là cô đang lo lắng, còn vỗ vai cô an ủi: “Không phải là em đang lo lắng đấy chứ? Không sao đâu, khẳng định chỉ là hiểu lầm thôi…”
“Tần Nặc…” Diệp Phàm chợt cắt ngang lời anh. Giọng nói không giống như lúc nãy, cô nói: “Tôi muốn về nhà.”
“Đến cũng đã đến rồi, về làm gì? Ơ kìa, đó không phải là xe của thầy Đoàn hay sao…” Tần Nặc vừa liếc mắt đã nh