đây chỉ có thể đứng dưới lầu đau khổ chờ đợi. Tâm tình phức tạp này khiến anh không thể tập trung tinh thần, chỉ có nhả từng vòng khói mới có thể xoa dịu.
Ánh lửa le lói ở đầu mẩu thuốc lá dưới ngọn đèn đường lờ mờ, lập lòe lúc cháy lúc tắt. Ánh mắt của anh nhìn thẳng vào khung cửa sổ nhà của Diệp Phàm. Bóng đèn được bật lên, kéo theo tâm tình phập phồng của anh lúc này.
Sống hơn ba mươi năm, đã lâu rồi anh không giống như ngày hôm nay, không biết phải làm sao. Tựa như anh đã quay về lúc còn trẻ tuổi, không có kinh nghiệm, tâm trạng không yên.
Cứ vậy không biết qua bao lâu, điếu thuốc thứ ba trong tay cũng đốt gần xong. Anh hít sâu một hơi thuốc cuối cùng, vứt mẩu thuốc vẫn còn cháy xuống mặt đất, lấy chân dí lên. Sau đó anh đóng cửa xe lại, định lên lầu. Bất luận như thế nào, anh không thể để Diệp Phàm chiến đấu một mình. Cho dù anh lên sẽ làm tình hình trở nên tồi tệ hơn.
Đoàn Diệc Phong trong lòng đã quyết tâm, nhưng trong tích tắc vừa mới cất bước lên, thì bị tiếng chuông điện thoại chặn lại.
Là cuộc gọi của Tư Thiến Thiến, tiếng chuông vẫn vang lên không ngừng.
Anh nhận điện thoại, không giải thích dài dòng chỉ nói: “Có chuyện gì thì để mai nói, bây giờ anh không rảnh.”
Nhưng Tư Thiến Thiến lại lật đật nói: “Không ổn rồi anh rể. Anh mau sang đây đi. Vừa rồi bạn em ở cục cảnh sát gọi đến, nói người kia đã ra tù rồi!”
Trái tim của Đoàn Diệc Phong đánh thịch một cái.
Cùng lúc đó, đèn nhà Diệp Phàm trên lầu cũng tắt phụt.
Đoàn Diệc Phong siết chặt tay, lại nói: “Em chờ đó, anh sẽ đến ngay.”
Màn đêm vắng lặng vang lên tiếng động cơ ô tô. Chiếc xe Land Rover từ từ khởi động, dưới ngọn đèn đường ảm đạm nó chậm rãi rời khỏi tiểu khu, nhập vào bóng đêm u tối.
Nhà họ Diệp trên lầu, Diệp Viên Triêu tận mắt thấy cảnh này qua khung cửa sổ thủy tinh. Ánh mắt ông tối sầm, thất vọng lắc đầu.
Chương 40
Trọn một đêm, Diệp Phàm chưa từng chợp mắt. Cô muốn xuống lầu tìm Đoàn Diệc Phong, thế nhưng cha cô luôn luôn đi qua đi lại trước cửa phòng, xem tình hình của cô. Cô muốn gọi điện, nhưng điện thoại di dộng đã bị cha mẹ cô tịch thu, bảo cô tự suy nghĩ lại cho tốt.
Suy nghĩ? Cô còn có thể suy nghĩ được gì nữa đây? Thái độ của cha mẹ đều đã rõ ràng như vậy, muốn cô suy nghĩ chẳng qua chính là làm sao chia tay anh. Song đối với Diệp Phàm của hiện tại mà nói, cô biết mình đã không thể rời xa Đoàn Diệc Phong nữa rồi…
Cô cảm thấy rất đau khổ, giống như có hai luồng sức mạnh xé trái tim cô ra làm hai mảnh. Sự buồn bực thấm đậm trong từng hơi thở của cô. Cô muốn khóc cũng không ra. Chỉ cần nghĩ đến chuyện Đoàn Diệc Phong bây giờ đang ở dưới lầu chờ đợi cô, khiến cô được an ủi phần nào. Anh đang ở rất gần cô, im lặng truyền sức mạnh cho cô.
Cô cứ chật vật như vậy tròn một đêm. Khi tia sáng đầu tiên lóe lên ở hướng đông, bên ngoài phòng cuối cùng cũng không còn tiếng bước chân.
Diệp Phàm đoán chừng cha mẹ cô canh cả một đêm như vậy, chắc hẳn cũng mệt mỏi rồi, mắt cũng cay xè. Cô muốn ra ngoài hít thở không khí. Cửa vừa mới mở ra, cô liền thấy Diệp Viên Triêu ngồi trước cửa phòng như một ông thần giữ cửa. Hóa ra ba cô không đi ngủ, mà là rinh chiếc ghế sang đây, quyết định ngồi ì trước cửa phòng của cô luôn.
Diệp Phàm cả kinh trong lòng, nhất thời có chút chột dạ.
Diệp Viên Triêu không mắng con gái, chỉ hỏi: “Đã nghĩ thông suốt chưa?”
Diệp Phàm trầm mặc một lúc, không dám nhìn thẳng vào mắt của cha.
Thấy con gái như vậy, đôi mắt đầy tơ máu của Diệp Viên Triêu liền tối hẳn đi. Ông bất đắc dĩ lắc đầu, miệng thì thào: “Con gái lớn không giữ được, con gái lớn không giữ được mà…”
Diệp Phàm cũng cay mũi, đôi mắt thoáng cái đỏ au: “Ba, ba đừng nói như vậy.”
Diệp Viên Triêu lắc đầu, từ ghế đứng dậy, đưa tay vẫy gọi con gái, “Diệp tử, con sang đây.”
Diệp Phàmkhông biếtcha cô địnhlàmgì, có chút thấpthỏm mà bước tới. Cô vừa đến trước mặt ba, còn chưa đứng vững, đã nghe “bốp” một cái. Sau đó, bên má trái đau rát cả lên.
Cha cô đánh cô.
Từ nhỏ đến lớn, người cha của cô ngay cả mắng chửi cô cũng không nỡ, vậy mà lại cho cô một cái bạt tai!
Diệp Phàm hoàn toàn sửng sốt, không cảm thấy đau, cũng không muốn khóc,chỉ là đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không biết nên làm gì bây giờ.
Diệp Viên Triêu một tay nắm tay con gái, kéo cô đến trước cửa sổ. Ông vén rèm cửa sổ lên, ánh sáng ban mai đâm thẳng vào mắt Diệp Phàm, cô nhất thời không mở mắt được.
“Con xem đi!” Diệp Viên Triêu kéo cửa sổ, chỉ xuống dưới lầu, “Con nhìn rõ rồi chứ! Đó chính là người đàn ông mà chính miệng con đã nói là con yêu anh ta, anh ta cũng yêu con đấy. Con nhìn đi, bây giờ anh ta đang ở đâu?”
Diệp Phàm còn chưa hoàn hồn sau cái tát kia, lại thấy ánh dương trời lờ mờ khá chói mắt. Bên dưới ngọn đèn đường dưới lầu nhà họ, người cô vẫn tưởng tượng ở đó giúp cô truyền sức mạnh tinh thần cả đêm, kể cả chiếc xe của anh, tất cả đều không thấy đâu, dưới lầu trống không.
Trái tim cô bỗng nhiên bị một bàn tay vô hình bóp chặt, rồi không lưu tình chút nào vứt bỏ, rơi phịch xuống đất.
Nước mắt nín nhịn cả đêm, cứ như vậy mà bất chấp tuôn rơi.
Cô chợt nhớ đến