Polaroid
Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324084

Bình chọn: 9.00/10/408 lượt.

khi chơi đùa cùng tiểu Dự, là màu xanh lam thuần khiết không chút vấy bẩn khi cùng anh nắm tay đi dạo dưới bầu trời trong xanh… Mà hết thảy những màu sắc này, đều là những hơi ấm anh từng mong muốn mà không thể có được. Vì vậy khi cô gái này xuất hiện mới có thể khiến hi vọng xa vời trở thành có thể, biến ảo tưởng trở thành hiện thực.

Đoàn Nghiệp Hồng nói rất đúng, không có sinh mạng nào là của chính mình, Đoàn Diệc Phong cũng không ngoại lệ. Vào giờ khắc này, anh giác ngộ sâu sắc rằng sinh mệnh của mình thuộc về Diệp Phàm. Không có cô gái này xông vào cuộc sống của anh, anh chỉ là một đồ vật không có sự sống, một cái xác không hồn.

“Tiểu Phàm!” Anh gọi cô đứng lại, muốn nói với Diệp Phàm đang nóng nảy đi trước một câu, “Chúng ta kết hôn đi!”

Thế nhưng nửa câu sau còn chưa nói ra khỏi miệng, thì Diệp Phàm - người đang đi phía trước rốt cuộc cũng dừng bước, rồi đột nhiên cơ thể mềm nhũn. Cô tựa như đã dùng hết hơi sức của bản thân mà cô có, hôn mê bất tỉnh.

***

Diệp Phàm cảm thấy bản thân thật sự quá mất mặt. Vất vả lắm cô mới lấy hết dũng khí đứng ra nói thay Đoàn Diệc Phong. Không ngờ chỉ vì quá kích động, thể lực chống đỡ hết nổi mà trực tiếp ngất xỉu. Đợi đến lúc tỉnh dậy đã thấy người nằm trong bệnh viện rồi.

Đoàn Diệc Phong đang ngồi bên cạnh giường, vừa thấy Diệp Phàm mở mắt đã kích động. Anh gần như là nhào tới trước mặt cô, bộ dạng vội vã hỏi “Tiểu Phàm, em tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không? Bác sĩ! Bác sĩ, cô ấy tỉnh rồi!”

Diệp Phàm chưa từng thấy bộ dạng hoảng hốt của Đoàn Diệc Phong như lúc này. Cô bị anh dọa sợ nên có phần ngây ngốc, còn tưởng mình bị bệnh nan y: “Em không sao mà. Rất khỏe, lẽ nào xảy ra chuyện gì sao?”

Không đợi Đoàn Diệc Phong trả lời, thì một bác sĩ mặc chiếc áo blouse trắng đi vào. Anh ta với vẻ mặt bình tĩnh làm một ít kiểm tra thông thường với cô, hỏi: “Gần đây cô ăn uống thế nào?”

“Rất… rất tốt ạ.” Diệp Phàm trả lời với vẻ mặt mờ mịt.

“Ngủ có đủ giấc không?”

“Cũng rất tốt ạ.”

“Có khó chịu ở đâu không?”

“Không có ạ?”

“Thế có đói không?”

“Có ạ!” Diệp Phàm gật đầu thật mạnh. Cô bình thường có thói quen say xe, cho nên sáng nay trước khi ngồi xe, cô cố ý ăn ít hơn một chút, bây giờ thật sự rất đói.

Bác sĩ gật đầu, lúc này mới quay lại nói với Đoàn Diệc Phong: “Yên tâm đi, sức khỏe vợ anh rất tốt. Đợi lát nữa lại làm kiểm tra là có thể xác định rõ. Hiện tại xem qua, hẳn là do cô ấy đói quá, đường huyết có hơi thấp…”

Diệp Phàm lập tức đỏ mặt. Không ngờ mình lại đói đến ngất xỉu, đói đến mức nào mới có thể ngất xỉu chứ? Nhưng nói đi phải nói lại, cô trước đây nhiều lần vì ngủ quên mà không có thời gian ăn bữa sáng, vẫn bắt xe đi làm bình thường, chưa từng tuột huyết áp, càng đừng nói vì quá đói mà ngất xỉu. Đây là chuyện gì chứ?

Ngay lúc cô vẫn còn đang thắc mắc không thôi, bác sĩ lại nói: “Mặc dù vẫn chưa làm kiểm tra kỹ lưỡng, nhưng cũng có thể chắc chắn chín mười phần. Trong khoảng thời gian này anh hãy chăm sóc cô ấy thật tốt. Các loại dinh dưỡng bổ sung đều phải dùng đúng giờ. Chế độ ăn uống hằng ngày càng phải điều độ. Quá đói hay quá no cũng đều không tốt…”

Đoàn Diệc Phong rất chăm chú lắng nghe, gật đầu liên tục, chỉ thiếu việc cầm cây bút cặm cụi ghi chép mà thôi.

Diệp Phàm hiếu kỳ, nhịn không được liền nói chen vào: “Trong khoảng thời gian này là chỉ lúc này sao?”

Bác sĩ quay đầu, nhìn cô, lại nhìn Đoàn Diệc Phong: “Cô ấy chưa biết sao?”

Đoàn Diệc Phong gật đầu.

“Tôi nói hay là anh nói?”

“Để tôi nói cho.”

“Vậy tôi không làm phiền nữa.” Bác sĩ đứng lên, sau cùng quay mắt nhìn Diệp Phàm, trêu chọc: “Có bực tức gì, chờ ăn no rồi lại giải trừ nhé! Nhớ đấy! Nhớ đấy!”

Diệp Phàm không hiểu đầu đuôi ra sao. Chờ bác sĩ ra khỏi phòng bệnh, lúc này mới đưa ánh mắt thắc mắc hướng về phía Đoàn Diệc Phong: “Bác sĩ có ý gì thế ạ?”

“Tiểu Phàm.” Trên khuôn mặt Đoàn Diệc Phong tràn đầy niềm vui. Nụ cười tràn ngập hạnh phúc mà không thể dùng lời để diễn tả. Anh nhìn cô chăm chăm, gằn từng chữ, “Anh muốn làm cha.”

“Hả?” Diệp Phàm ngỡ ngàng, “Không phải anh đã là cha của tiểu Dự rồi sao?”

“Tiểu Dự muốn làm anh trai.”

“Anh trai?” Diệp Phàm vẫn không có phản ứng, vẻ mặt tiếp tục mờ mịt không hiểu gì.

“Em có thai rồi.”

“Sao… Cái gì?!” Một người phụ nữ mang thai ngốc nghếch nào đó cuối cùng cũng phản ứng. Cả người đều chấn động, “Cái gì? Anh nói gì cơ? Em em em…” Σ( ° △ °|||)

“Đừng kích động! Anh đã mua cháo, em ăn chút gì đi đã.” Đoàn Diệc Phong chỉ lo cô kích động lại ngất xỉu.

Thế nhưng Diệp Phàm đã hoàn toàn quên đi cơn đói, bắt lấy bả vai Đoàn Diệc Phong lắc lư: “Anh lặp lại lần nữa, em mang thai rồi? Em thật sự mang thai sao? Em mang thai bao lâu rồi? Sao em lại không biết!”

“Hít thở sâu, bình tĩnh!” Đoàn Diệc Phong trấn an cô.

Đúng, hít thở sâu!

Hít vào… Thở ra…

Hứ, căn bản là không thể bình tĩnh nổi mà! o(╥﹏╥)o

Mặc dù khó tin, nhưng Diệp Phàm biết quả thực mình đang mang thai. Sau khi trải qua một loạt kiểm tra liên tiếp, xác định cô đã mang thai 35 ngày. Các chỉ số đều ở mức bình thường, nếu như mọi chuyện thuận lợi,