cảnh năm đó?
Sở Ngự Tây vô cùng bình tĩnh, trước tiên anh ôm Thương Đồng vào trong ngực: "không sao, chúng ta nhất định có thể nghĩ ra cách!"
Thương Đồng nhẹ nhàng đẩy Sở Ngự Tây ra, dưới sự khó hiểu trong mắt anh, chỉ vào Vân Hề.
Sở Vân Hề cúi đầu, cô phát hiện cô đi vào đây đúng là một sai lầm, bởi vì chỉ có cô là dư thừa, nhưng trước mắt quả thực không có tậm trạng nghĩ tới những chuyện này, quan trọng nhất là làm thế nào để ra ngoài.
"Đông Khải, làm sao bây giờ?" Lận Khả Hân vô cùng lo sợ, cô đưa tay sò vào tường đá kia, đột nhiên cảm thấy đầu ngón tay truyền đến cảm giác đau nhói: "Đau quá!"
"Đừng chạm lung tung!" Nhiễm Đông Khải lạnh lùng nói.
Lận Khả Hân rút tay về, đã không kịp, tay lập tức sưng lên, có màu đen nhạt.
"Cửa mộ kia có thể là bị bôi độc, có lẽ là phòng ngừa có người trộm mộ, cho nên mới thiết lập cơ quan, nhưng không rõ chúng ta rốt cuộc đã đụng vào cái gì, mới dẫn đến cơ quan khởi động." Sở Ngự Tây lạnh lùng nói.
"Trúng độc?" Lận Khả Hân cuống cuồng nói: "Thuốc giải độc đều ở bên ngoài, chúng ta phải lập tức ra ngoài! Đông Khải, không phải anh chuẩn bị súng ống sao? Có thể mở cửa ra hay không?"
Nhiễm Đông Khải lắc đầu, cửa đá này rất kín, liền mạch với lối ra, không biết dày cỡ nào, chỉ sợ phải dùng thuốc nổ mới nổ ra được, nhưng trước đó không nghĩ tới trộm mộ, nên dùng súng ống xạ kích cũng vô dụng, nhưng mạng người quan trọng, anh để mọi người lui ra phía sau, nổ súng xạ kích, đạn bay vào cửa đá, nhưng chỉ thủng một lỗ nhỏ, rồi rơi xuống, không tạo ra tổn hại gì.
Thương Đồng cũng căng thẳng nắm chặt Sở Ngự Tây và Sở Vân Hề.
"Bọn họ có thể ra ngoài, là vì dùng ngòi nổ, thuốc nổ, những thứ đó chỉ có những người có tư tưởng trộm mộ mới chuẩn bị." Sở Ngự Tây bình tĩnh mở miệng: "Nhiễm Đông Khải, nếu tôi đoán không sai, lúc đó Trình Hải và cha anh nhất định cũng trúng độc, bọn họ cho nổ cửa mộ, Trình Hải bị độc phát mà chết, mà cha anh cũng trúng độc, ra khỏi mộ thất mới chết."
"Vậy vết thương trên người ông ấy thì sao?" Nhiễm Đông Khải lạnh lùng nói.
Sở Ngự Tây nhìn chằm chằm vào Lận Khả Hân, tay của cô đã sưng nặng, mắt cũng hơi tan rã.
"Nếu bây giờ chúng ta không ra được, cô ấy có thể sẽ phát độc mà chết, hoặc là chúng ta đợi cứu viện, hoặc là anh tốt nhất nên chích máu cho cô ấy trước."
Nhiễm Đông Khải lập tức hiểu rõ, anh mang bao tay, nắm lấy tay của Lận Khả Hân, hai tay sưng lên giống như củ cà rốt, có lẽ năm đó cha anh bị trúng độc, cũng làm như vậy, mới tạm thời bảo vệ được tính mạng.
"Đông Khải, em không muốn chết, không muốn chết..." Lận Khả Hân cắn đứt ngón tay của mình, cô dùng sức nặn máu ra, đây là điều duy nhất cô có thể làm.
Điện thoại di động hoàn toàn không có tín hiệu.
Bọn họ bị phong kín ở trong này, nếu qua một khoảng thời gian không có không khí, chỉ sợ bọn họ đều chết ngộp.
Chuyện bây giờ có thể làm, ngoại trừ chờ xe ở phía trên bị người ta phát hiện, hoặc là La Hằng Viễn phát hiện khác thường đến cứu bọn họ, dường như cũng không còn cách nào khác.
Nửa đêm, lúc này trong mộ thất vô cùng yên tĩnh, Thương Đồng cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cô ngửi thấy mùi máu tanh, đột nhiên có cảm giác buồn nôn, nôn khan lên.
"Đồng Đồng..." Nhiễm Đông Khải và Sở Ngự Tây cùng bước lên, tưởng cô lại xảy ra chuyện gì.
Thương Đồng nôn một lát, cơ thể yếu ớt dán vào ngực Sở Ngự Tây, ngực cô hơi nhấp nhô, bụng dưới đau nhói. "Ngự Tây..." Thương Đồng cau mày, tay cô xoa bụng dưới của mình, trán đổ mồ hôi lạnh.
"Đồng Đồng..." Sở Ngự Tây không rõ nguyên do, vội vàng bước lên đỡ lấy cô: "Em khó chịu ở đâu?"
Có lẽ bởi vì Thương Đồng căng thẳng, cô cảm thấy có một luồng nhiệt từ
giữa hai chân chảy ra, đầu óc rối loạn, chu kỳ kinh nguyệt của cô đã
qua, chẳng lẽ bây giờ mới đến? Nhưng sao bụng lại cảm thấy đau đớn?
Sở Ngự Tây ngồi xuống, anh ôm Thương Đồng vào trong ngực, nắm tay cô, dịu
dàng nói: "không sao, chúng ta nhất định sẽ không có chuyện gì, em yên
tâm đi, đừng căng thẳng."
Giọng nói của anh vô cùng bình tĩnh, làm cho cảm giác căng thẳng của Thương Đồng từ từ dịu xuống.
"Khả Hân, em đến xem cô ấy một chút đi..." Nhiễm Đông Khải đã quên chuyện
Lận Khả Hân bị trúng độc, kéo cô tới trước mặt Thương Đồng.
Lận Khả Hân ngồi xổm xuống: "cô cảm thấy buồn nôn sao?"
Thương Đồng gật đầu.
"Kinh nguyệt đã chậm bao lâu?"
"Hình như nửa tháng, nhưng vừa rồi giống như có một chút...không biết có phải đã đến hay không, hay là nguyên nhân khác."
Lận Khả Hân cười nói: "Tôi nghĩ có lẽ là mang thai, trước hết các người lánh đi một chút, tôi kiểm tra cho cô ấy."
Nhiễm Đông Khải và Sở Ngự Tây nghe xong, đành phải quay đầu đi.
Thương Đồng vừa mừng vừa sợ, cô vẫn luôn lo lắng cho bệnh tình của Niệm Niệm,
nếu cô thật sự có thai, vậy nói không chừng Niệm Niệm sẽ được cứu!
Lận Khả Hân đỡ Thương Đồng đứng dậy, lúc đi đến cửa đá, cô đột nhiên dùng sức đẩy Thương Đồng về phía cửa đá.
"A..." Thương Đồng giật mình, thấy cô chuẩn bị đụng vào cửa đá, lúc này Sở Vân Hề vẫn luôn đi theo phía sau thấy thế, vội vàng ôm lấy Thương Đồng, còn mình lại nặng nề đập vào trên cửa đá.
Nhiễ