“Vậy mới có cái gọi là tương sinh tương khắc. Âm Âm không sợ trời, không sợ đất nhưng sợ nhất là cái mũi linh lợi của con trai Thần Long.”
“Tiêu đồ.” Vi Vi mơ màng, ngắt lời Dạ Ly. “Người mà tên tiểu yêu này sợ nhất chính là Nam Huyền sao?”
Hai người đang nói thì tên “thú cưng” ngốc nghếch kia đã chậm rãi bước vào phòng. Lục Vi nhìn Nam Huyền bình yên vô sự đứng trước mặt mình. Sau khi thở
phào một hơi, cô mới cất tiếng hỏi: “Cái kia… Âm âm đây? Anh không tìm
thấy à?”
Nam Huyền lắc đầu, im lặng một lát mới chìa cánh tay
đang giấu ở sau lưng ra. Lục Vi vừa liếc nhìn, đầu óc lập tức trở nên
ngây dại. Một vật gì đó giống như bông tuyết nhỏ đang cuộn tròn, mềm
nhũn, lông xù lên…
Vi Vi đặt ngón trỏ lên cằm, xoay người chăm
chú nhìn vào lòng bàn tay tên “thú cưng” ngốc nghếch, nắm lông tròn vo
đó cũng chớp chớp đôi mắt trong suốt, nhìn cô chằm chằm. Vi Vi chớp mắt, nó cũng chớp mắt, Vi Vi nghiêng đầu, nó cũng nghiêng đầu. Khóe miệng
run run, cô thẹn tới đỏ mặt, nói: “Nam Huyền, cho dù anh không bắt được
Âm Âm nhưng cũng không cần… mang con chuột này đến đây để đùa giỡn tôi
chứ?” Vừa dứt lời, Dạ Ly bỗng nhiên bật cười khanh khách. “Đến chết với
loài người các cô, đây chẳng phải là Âm Âm sao?”
“Cái gì?” Lục Vi trợn tròn mắt ngạc nhiên. “Đây chính là hình dạng của nó sau khi đã biến hóa ư?”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch gật đầu. Dạ Ly ôm cái miệng gian trá của anh ta, cười như nắc nẻ: “Thế nào? Thế nào? Sau khi đeo chiếc vòng cầu vồng của chúng tôi vào, chẳng phải vạn vật trên thế gian này đều trở nên rất
tuyệt mỹ sao? Tất thảy đều rất “Q”, rất đáng yêu, đúng không nào?”
Vi Vi hất cánh tay tên Dạ đốn mạt đang không ngừng vỗ vai mình xuống, im
lặng không nói, toàn thân nổi da gà. Ai có thể nói cho cô biết, rốt cuộc thế giới hỗn loạn này là sao đây?! Kẻ chủ mưu gây ác kia từ một nữ quỷ u ám với mái tóc dài bỗng nhiên biến thành một con chuột nhỏ bé đang cuộn mình rất đáng yêu, đây đơn giản chỉ là… một trò đùa chó má mà
thôi!!!!!! (Vi Vi thuyết minh thêm: “Xin lỗi, tôi không nhịn được phải
nói ra những lời hơi bạo miệng một chút.”)
Nhìn thấy Dạ Ly, con
chuột nhỏ bé bất giác run lên bần bật, lổm ngổm bò dậy, cúi đầu khúm núm van xin: “Tiểu nhân… tiểu nhân tên là Khuyên Khuyên, tiểu nhân đáng
chết, cầu xin đại vường đừng… đừng ăn thịt…”
Vi Vi phun máu,
cười đến nỗi bò lăn ra đất. “Đại vương? Ha ha! Mấy ngươi cho rằng mình
đang viết truyện Tây du ký sao? Còn lên núi vây bắt tiểu yêu nữa chứ!”
Dạ Ly lẩm bẩm bằng vẻ coi thường: “Ai thèm ăn ngươi, miếng thịt mỡ nhà
ngươi chẳng bõ cho ta dính răng! Còn nữa, ai cho phép ngươi gọi cả tước
vị của ta ra như thế? Gọi ta là đại Boss được rồi!”
Lục Vi khinh bỉ nhìn Dạ Ly, sau khi để tên “thú cưng” ngốc nghếch kia đặt Khuyên
Khuyên lên bàn làm việc, màn tra hỏi mới chính thức bắt đầu.
Khuyên Khuyên ôm cái đuôi nhỏ bé, nằm bò ra bàn, cuộn mình thành một khối, run rẩy nói: “Không… không phải tôi… Khuyên Khuyên đại ngốc không làm
chuyện xấu… không biến thành đại quái vật hù dọa Vi Vi…”
Lục Vi
kinh ngạc hỏi: “Cô biết tên tôi sao?” Từ nãy tới giờ, đâu có ai nói cho
con chuột đó biết, ồ không đúng, phải là nói cho Âm Âm tiểu yêu biết tên họ của cô chứ?
Khuyên Khuyên gật đầu. “Biết! Tôi đã ăn trộm đồ
ăn vặt của cô và Tiểu Hân Tử, lão Lương… Ừm, nhưng Khuyên Khuyên không
cố ý, Khuyên Khuyên không ăn thì sẽ bị chết đói. Khuyên Khuyên không có ý hù dọa cô đâu.”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch kia nãy giờ vẫn im
lặng, nghe đến đây, cũng vội vàng nói chen vào: “Khuyên Khuyên không
phải là kẻ đã tạo ra những cảnh tượng kỳ dị trong thang máy vì năng lực
yêu ma của nó rất thấp. Lần đầu tiên tôi tìm thấy nó, nó bị dồn vào một
góc và chỉ biết run rẩy đứng đó, ngay cả phép thuật phòng ngự đơn giản
nhất cũng không biết.”
Nghe được những lời này, Vi Vi chậm rãi
ngẩng lên, lặng lẽ nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của “thú cưng” ngốc
nghếch, không biết phải nói gì, trong lòng dấy lên một cảm giác chua
xót. Dường như từ khi quen biết đến nay, cô chưa từng nghe thấy Nam
Huyền nói những lời thấu tình đạt lý đến vậy. Từ trước đến giờ, anh ta
chưa một lần nói được những câu dài mà khúc chiết như vậy, bởi mỗi khi
nói chuyện, anh ta chỉ có thể nói một câu ngắn gọn, tuyệt đối không nói
được đến câu thứ hai. Haizz, có lẽ vì tên “thú cưng” ngốc nghếch này
luôn cảm thấy căng thẳng mỗi khi nhắc đến tiểu yêu Khuyên Khuyên. Lẽ nào thực sự là “nhi đại bất trung lưu”, tên “thú cưng” nhà mình đã trưởng
thành, không cần đến mình nữa sao?
Dạ Ly xoa cằm, nói: “Người
thực sự không có khả năng làm ra ảo cảnh kia, nhưng nắm tóc kỳ lạ đó là
ngươi làm ra phải không? Ngươi lấy tóc của con người nhiều như vậy để
làm gì?”
Dưới ánh mắt như tóe lửa của Dạ Ly đại vương, Khuyên
Khuyên run lẩy bẩy, đôi tai rung rung lắp bắp nói: “Tôi… tôi… tôi đang
đợi chủ nhân trở về…” nói đến đây, Khuyên Khuyên không đứng vững được
nữa, đôi chân run lên bần bật, “phịch” một tiếng, tiểu yêu quỳ gối, phủ
phục cầu xin: “Đại vương tha mạng! Xin đại vương đừng ăn thịt tôi, hu
hu. Thực sự không phải t