Pair of Vintage Old School Fru
Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322972

Bình chọn: 9.5.00/10/297 lượt.

ào?”

Nghe

thấy vậy, Dạ Ly bật cười khanh khách. “Vậy mỗi khi đi làm cô phải cẩn

thận hơn một chút, cẩn thận ở trong này cũng gặp phải những thứ bẩn

thỉu, dơ dáy đấy nhé! Ai da, không biết nếu cô xin phép Trình Tổng cho

phép dẫn theo thú cưng đi làm, để Nam Huyền bảo vệ cô thì Trình Tổng sẽ

phản ứng ra sao nhỉ?”

Dạ Ly nói xong, ngón trỏ chỉ lên không

trung vẽ một vòng tròn, rồi chỉ thẳng xuống mặt đất, gật đầu, cất cao

giọng: “Cô không nghe nhầm đâu, chính là chỗ này!”

Lục Vi giật mình, nói: “Anh nói thế là sao?”

Dạ yêu nghiệt lắc lư cái đầu, không thèm để ý, tiếp tục lên tiếng: “Tôi

thành thực nói cho cô biết, Trình Tổng mời tôi đến đây thực chất là… hi

hi, làm phóng viên cái gì chứ, đó chẳng qua chỉ là vỏ bọc thôi, công

việc thực sự của tôi là giữ cho nơi này được yên ổn.”

Vi Vi nhìn dáng điệu giả thần giả quỷ của Dạ Ly mà không thèm lên tiếng, mặc kệ anh ta tiếp tục diễn trò.

Dạ Ly húng hắng, cất giọng trầm bổng, du dương tiếp tục mê hoặc: “Nửa

tháng trước, trong lúc đi thang máy, Boss của cô, Trình Tổng đã gặp phải một số chuyện rất khó giải thích… Tối hôm đó, ông ta tăng ca đến mười

rưỡi, sau khi xử lý xong công việc thì đi thang máy rời khỏi công ty như mọi ngày. Nhưng khi ông ta vừa đặt chân vào thang máy thì đã có một

người phụ nữ đứng ở trong đó tự bao giờ. Mái tóc dài mềm mại, làn da

trắng như tuyết, vóc dáng đẹp mê hồn… Ông ta không kiềm chế được liền

liếc mắt nhìn trộm cô gái đó mấy lần, nhưng đúng lúc ấy, trong thang máy đột nhiên… Cô gái xinh đẹp đó đột nhiên biến thành một con yêu quái tóc dài, túm chặt lấy cái cổ béo múp của Trình Tổng!”

“Mẹ ơi!!!”

“A… a!”

Câu chuyện đang đến hồi gay cấn thì một giọng nữ lanh lảnh bất giác xen

vào, Lục Vi nhát như thỏ đế bất chấp tất cả hét toáng lên. Sau khi không còn sợ hãi, cô mới phát hiện ra Điền Hân đang đứng ngay sau Dạ Ly, liền vô cùng phẫn nộ.

“Mẹ ơi, Tiểu Hân Tử! Cậu không có việc gì làm

hay sao mà đột nhiên lại xuất hiện ở đây, còn cố tình không phát ra

tiếng động nữa chứ! Có phải cậu muốn dọa chết mình không?!”

Điền Hân vừa tiếp tục cắn miếng khoai sấy trên tay vừa “hừ hừ” lên tiếng:

“Dọa chết cậu cũng đáng! Bây giờ Lục Vi cậu ngày càng khác thường rồi,

không còn giống tính người gì cả. Tớ chính thức thông báo cho cậu biết,

tình nghĩa chị em thân thiết giữa chúng ta bấy lâu nay đã bị rạn nứt.

Cậu biết rõ Trình mập và chị Tống ra ngoài bàn công chuyện, Lương sư phụ thì nghỉ bệnh, cả công ty chỉ còn lại ba người chúng ta. Thế mà hai

người lại ngồi đây kể cho nhau nghe những chuyện kích động như vậy, thú

vị như vậy, hơn nữa lại là chuyện ma quỷ mà trong đó Trình mập thủ vai

nam chính. Sao các người không gọi tôi chứ hả! Còn nữa, Lục Vi, haizz,

tay cậu rốt cuộc đang đặt ở chỗ nào trên người Tiểu Ly vậy?”

Lục Vi vừa trải qua cơn sợ hãi quá độ lúc này mới từ từ cúi xuống nhìn, quả nhiên thấy bàn tay của mình do quá căng thẳng nên đã vô thức bám chặt

bào đùi của Dạ Ly, cách vị trí… mấu chốt nhất kia… không xa lắm. Cô vã

mồ hôi hột, lặng lẽ rụt tay về, còn Dạ Ly thì trưng ra vẻ mặt thẹn

thùng, ánh mắt nhìn cô như muốn nói: “Nếu cô muốn tiếp tục chà đạp thì

tôi cũng không để bụng đâu”. Càng khiến cô bực chết đi được.

Nhưng đáng hận nhất là, cảm giác lúc đặt tay lên đùi anh ta lại… thích vô cùng. (= =)

Tiểu Hân Tử, cậu quản nhiều chuyện như vậy làm gì, còn thản nhiên chen vào

giữa câu chuyện của chúng tôi?! Sau khi kéo ghế ngồi xưống, khuôn mặt

Điền Hân tràn ngập vẻ háo hức, nói: “Tiểu Ly, anh kể tiếp đi, chuyện ma

không thể chỉ kể một nửa rồi dừng lại được, bằng không tối nay chúng sẽ

đến tìm anh tính sổ đấy. Đoạn nào tôi chưa được nghe thì anh kể lại một

lần nữa đi, ha ha ha.”

Vi Vi ôm mặt, nói: “Trời ơi, hãy đưa tôi ra khỏi đây!”

Dạ Ly nhìn Điền Hân rồi nháy mắt mấy cái, sau đó bắt chước giai điệu của

Chuyến tàu cuối lúc nửa đêm[2'> tiếp tục kể câu chuyện ma quái còn đang

dang dở của mình: “Ngay khi cánh cửa thang máy vừa khép lại, bên trong

đột nhiên tối đen như mực… Hóa ra là mất điện! Trình Tổng… Á, Trình mập

thầm nghĩ không thể để mất phong độ trước mặt mỹ nữ được, thế nên ông ta bình tĩnh nói: “Không sao… không sao đâu!” Rồi ông ta lập tức ấn vào

nút báo động cầu cứu bên ngoài, có vẻ như mạch điện đã bị hỏng. Nhưng

không ngờ cô gái đó còn bình tĩnh gấp mấy lần Trình mập, cô ta lạnh lùng cất tiếng cười. Tiếng cười quỷ dị đến đáng sợ, vang dội khắp buồng

thang máy chật hẹp. Trình mập sờ soạng, lần mò nút báo động nhưng sờ tới sờ lui, ngón tay chỉ chạm được vào cánh cửa titan lạnh lẽo, tựa như

không hề có cái nút nào như thế. Điều quái quỷ nhất là ngay cả bốn bức

tường thang máy ông ta cũng không thể chạm vào, dường như trước mặt ông

ta lúc đó chỉ là một không gian vô bờ bến. Điện thoại, cặp tài liệu của

ông ta cũng không cánh mà bay.

[1'> Một chương trình kể chuyện ma quỷ, liêu trai của Đài truyền hình tỉnh Tứ Xuyên.

Đúng lúc này, Trình mập cũng có chút hoảng loạn, ông ta cất tiếng gọi cô gái kia nhưng đối phương không đáp lại dù chỉ là một tiếng động. Ông ta

càng lúc càng sợ hãi, chỉ còn