Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322030

Bình chọn: 10.00/10/203 lượt.

ình, là gia đình mà còn có thể lừa dối nhau như thế, vậy thì xã hội này sẽ

đối xử với nhau thế nào đây?

Câu hỏi của tôi vô tình

xoáy sâu vào suy nghĩ của Duy Minh khiến cậu nhất thời im lặng. Duy Minh, đến

bây giờ là bố tôi nữa, tại sao bọn họ lại giống nhau đến như vậy? Tại sao cả

hai người đều khiến cho tôi phải hoài nghi về thứ gọi là tình yêu thật sự, thứ

tình yêu trọn vẹn, toàn tâm toàn ý hướng về một người. Trong tình yêu, người ta

chán rồi người ta chia tay, người ta không vượt qua được thử thách thì người ta

chia tay, cũng được thôi, nhưng sao cứ phải nói yêu rồi lại yêu, không chỉ với

một người? Mọi thứ diễn ra như vậy, để rồi sau tất cả, có ai là dễ chịu, có ai

là không chịu tổn thương?

Đêm đông tĩnh mịch nhẹ

trôi. Gió cuốn lá đi, chỉ có nỗi buồn là ở lại, vương vấn làm mặn khóe môi. Tôi

từng ước có Duy Minh ở bên cạnh trong lúc này, để rồi sau cùng mới nhận ra sự

hiện diện của cậu chỉ càng khiến bản thân trở nên mềm yếu.

“Muộn rồi, tớ đưa cậu

về!”

Khi đồng hồ điểm số mười

hai, Duy Minh cũng đành đứng dậy. Tôi có cảm giác Duy Minh đã suy nghĩ rất

nhiều, nhưng đó lại là điều duy nhất cậu có thể nói ra. Đến một kẻ ngốc cũng

hiểu được rằng một khi đối phương đã không đủ lòng tin thì nói bất cứ điều gì

cũng sẽ trở thành một điều thừa thãi và ngu xuẩn.

“Giả sử…” Tôi cắn chặt

môi. “Giữa chúng ta có thể tiến xa hơn một chút... Cậu có thể hứa… sẽ không bao

giờ đối xử với tớ như vậy?”

Tôi đặt giả thiết, rồi tự

cười khi hiểu nó mãi mãi chỉ là giả thiết mà thôi. Nếu như tôi đến sớm hơn một

bước, nếu như tôi gạt bỏ hết trăn trở của mình, nếu như yêu thương là vĩnh

cửu,… Đời người liệu đặt ra bao nhiêu lần “nếu như” nữa mới có thể tìm ra một

câu trả lời xác đáng?

“Xin lỗi, tớ không thể

hứa trước.”

Duy Minh trầm giọng, ánh

mắt sâu thăm thẳm như muốn nuốt chửng trọn vẹn suy nghĩ của tôi. Tôi gật đầu,

thấy lạ khi mình không hề tự ái trước câu trả lời ấy. Ít ra, tôi sẽ không phải

hi vọng quá nhiều, hay ít ra, tôi sẽ không lấy đó làm lý do để biện minh cho sự

tham lam của mình thêm một lần nào nữa cả.

“Cậu biết giới hạn của

tình yêu là ở đâu không?” Duy Minh hỏi khi tôi vừa đứng dậy.

Tôi lắc đầu, thầm hỏi,

liệu mình đã chạm đến cái giới hạn đó hay chưa.

“Là lời hứa.”

“Lời hứa?”

“Ừ. Cậu hứa được, nhưng

không làm được. Giây phút đó, cậu đã chạm đến giới hạn rồi.”

“Cảm giác đó… chắc là đau

lắm nhỉ?”

“Ừ, rất đau.”

“Vậy… không phải không hứa

thì sẽ nhẹ lòng hơn rồi sao?”

“Không được!”

“Tại sao?”

“Một khi đã yêu, dù cho

cậu không hứa với người ấy rằng sẽ mang lại hạnh phúc viên mãn thì cũng là tự

hứa với bản thân mình. Thất hứa với bản thân, nào ai dám nói cảm giác đó là nhẹ

nhõm?”

Tôi không hỏi lại Duy

Minh nữa, chỉ lẳng lặng trèo lên xe để cậu đèo mình về. Tôi chợt nhận ra, Duy

Minh cũng mang một nỗi đau không kém tôi và Đan Quỳnh là bao, có khi, nỗi đau

của cậu còn nặng nề hơn khi vướng vào hai từ: trách nhiệm. Vì sự rung động

không đáng có, Duy Minh đánh mất người con gái luôn ở bên mình là Đan Quỳnh,

cũng chẳng đủ dũng cảm để bước đến bên tôi. Cậu đứng ở giữa, tự dằn lòng mình

vì sự tổn thương của cả hai người con gái.

Lần thứ hai Duy Minh đèo

tôi qua con đường này. Ngày hôm nay, mọi thứ không còn náo nhiệt và hối hả nữa.

Đêm cuối đông khô khốc hay cảm giác cô đơn trong lòng khiến tôi chỉ mong thời

gian dừng lại mãi nơi đây? Con đường Phan Đình Phùng quen thuộc nay bỗng sâu

hun hút như chẳng có điểm dừng, để mặc gió táp vào mặt người đi đường những cơn

gió buốt lạnh. Tôi vô thức choàng chiếc khăn quàng cổ của mình sang cho Duy

Minh, thầm nghĩ ắt hẳn cậu đang rất lạnh.

“Này, tớ không lạnh đâu!”

“Yên nào! Khăn tớ thơm

lắm mà!”

“Ừ, có mùi dâu. Cậu nhét

kẹo vào trong này à?”

“Luyên thuyên quá!”

Tôi bật cười. Chẳng rõ từ

bao giờ, gió lạnh đã hong khô nước mắt. Tôi tránh mặt, tôi làm ngơ Duy Minh

suốt ba tháng trời, vậy mà chỉ trong một buổi tối lại bật khóc ngon lành như

một đứa trẻ con ngay trước mặt cậu. Tôi tìm mọi cách gạt bỏ sự hiện diện của

Duy Minh ra khỏi cuộc đời, nhưng dù đi đến bất cứ nơi đâu, mọi khoảng trời,

từng chút, từng chút một, đâu đâu cũng là nụ cười thân thương ấy.

“Minh này!”

“Gì thế?”

“Cậu có từng nghĩ… giá

như ngày đấy tớ không nhặt điện thoại giúp cậu, thì mọi chuyện sẽ tốt hơn

không?”

“Đúng ra cậu phải nói là:

nếu như ngày đấy, tớ không nhìn chằm chằm vào thẻ học sinh của cậu mới phải!”

“Ừ, cũng được.”

“Đổi ngược lại, nếu chúng

ta không quen nhau, cậu có chắc cả đời này sẽ không hối hận vì điều đấy?”

“Điều duy nhất tớ hối hận

là không gặp cậu sớm hơn.”

Tôi nghe bên tai, tiếng

Duy Minh cười thật khẽ. Đây là mùa đông đầu tiên tôi ngồi sau xe Duy Minh,

nhưng cũng có thể sẽ là mùa đông cuối cùng khi thời gian của học sinh năm cuối

cấp chúng tôi không còn nhiều nữa. Rất nhanh thôi, sẽ chẳng còn giận hờn vu vơ,

những kỉ niệm rất hồn nhiên của một thời áo trắng như hiện tại. Cả tôi, cả Duy

Minh, rồi sẽ bước trên những con đường của riêng mình.

“Cậu thi trường gì thế?”

Tôi hỏi, vô thức đưa tay vẽ những h


XtGem Forum catalog