một người mẹ bốc đồng lại một lần nữa ích kỷ lựa chọn trốn tránh hay không.
Âu Dương liếc mắt nhìn, đột nhiên cười: "Ai nói mẹ phải đi, Chính mẹ ở căn hộ bên cạnh nhà của con, hôm nay vừa lúc trả phòng khách sạn tính toán dọn vào."
Đông Thần sửng sốt một chút, ở trên đường Âu Dương đẩy anh trở về, thế nhưng anh lại không tự giác nhếch miệng. Thật ra thì anh cảm thấy mình rất dễ lừa gạt cũng rất dễ dụ dỗ, nhất là đối mặt anh với hai người phụ nữ anh yêu thích nhất, a, không đúng, bây giờ còn nên nhiều thêm đứa bé nữa.
Tiểu Phàm nói rất đúng, hôm nay ánh mặt trời thật sự rất tốt.
Thời điểm y sĩ trưởng vội đến kiểm tra theo quy định thường lệ phát hiện bệnh nhân không có ở đây, vì vậy không nhịn được thì thầm với bà xã bệnh nhân: "Anh ấy mới vừa làm xong giải phẫu không lâu, làm sao cô có thể yên tâm để cho anh ấy một mình đi ra ngoài đây, lại không để cho y tá đi cùng với, ngộ nhỡ xảy ra chút chuyện gì, tôi xem là cô khóc cũng không kịp rồi. . . . . ."
Tiểu Phàm chột dạ, chỉ có thể ý vị gật đầu, đồng thời bảo đảm với bác sĩ, đây tuyệt đối là lần đầu tiên cũng là một lần cuối cùng.
Bác sĩ nhìn bộ dáng kia của cô nở nụ cười: "Được rồi, ở viện quan sát hai ngày nữa, nếu như tình huống ổn định, có thể xuất viện."
Giáo sư Vương vừa tới, bà ba chân bốn cẳng tới đây: "Nhanh như vậy là có thể xuất viện sao? Bác sĩ, ý của ngài là thân thể con rể tôi khôi phục rất tốt sao?"
Sau khi lấy được câu trả lời khẳng định của bác sĩ, nếp nhăn ở khóe mắt giáo sư Vương liền thế nào cũng không giấu được: đây thì ra tốt, bệnh viện là một nơi rất tốt, có bác sĩ y tá chuyên nghiệp chăm sóc, chỉ là cuối cùng đợi ở chỗ này lòng của người ta giống như bị dây thừng treo ngược lên giắt trên trần nhà một dạng —— lo lắng nha.
Giáo sư Vương sờ sờ đầu Tiểu Phàm: "Coi như hai con vận khí tốt, con về sau đề cao cảnh giác cho mẹ, chuyện nguy hiểm một cái cũng không cho làm. Không được, mẹ và cha con còn ở lại đây nhiều hơn mấy tháng, hai chúng ta nhìn chằm chằm con."
Tiểu Phàm xoa xoa mặt của mình, làm mặt quỷ: "Tuân lệnh, mẫu thân đại nhân."
Giáo sư Vương cũng hỏi Đông Thần đi đâu rồi.
Tiểu Phàm cau mày: "Đi gặp mẹ chồng rồi, không biết anh ấy có thể đem mẹ chồng giữ lại không đây?"
Giáo sư Vương đột nhiên cười: "Âu Dương bà ấy có thể đi được nơi nào à? Cái đứa nhỏ ngốc này. . . . . ."
Tiểu Phàm mờ mịt nha, lời này của mẫu thân đại nhân là có ý gì, chẳng lẽ mẹ hiểu rõ nội tình gì?
"Mẹ gọi điện thoại cho bà ấy, nói cuộc sống hôn nhân vợ chồng hai con xảy ra một chút vấn đề hơi nhỏ, bà ấy liền khẩn trương giống như cái gì, sau đó không phải cực kỳ hứng thú đến đây sao? Con cho rằng bà ấy thật sự đi được sao?"
Tiểu Phàm nằm ở trên người giáo sư Vương, dùng sức cọ cọ hai cái: "Mẫu thân đại nhân, quả nhiên là vậy thì mẹ nhìn xa trông rộng nha. . . . . . Chỉ là làm sao mẹ biết con và Đông Thần có vấn đề nha, hai chúng con rõ ràng thật sự rất tốt."
Giáo sư Vương liếc cô một cái: "Còn giả bộ cái gì với mẹ, mẹ chính là ở bên cạnh ngươi sắp xếp gián điệp, cho nên con có cái gì giấu giếm được mẹ. . . . . ."
Gián điệp. . . . . . Nói đến thân phận này, đây tuyệt đối là một nhân tài không có khí phách cộng thêm miệng rộng làm được. Mắt Tiểu Phàm khẽ híp một phen, sau đó mỉm cười lay động lông mi.
Lý Phỉ mới vừa đi đến cửa phòng bệnh đột nhiên hắt xì, thanh âm lớn vô cùng, trực tiếp dẫn đến hai người phụ nữ trong phòng cùng nhau quay đầu nhìn cô.
Lý Phỉ không giải thích được xoa xoa lỗ mũi một cái: "Chẳng lẽ tớ bị cảm?" Rồi sau đó cô liền thấy trên mặt Tiểu Phàm quỷ dị mỉm cười, cô thấy lông tơ dựng đứng.
Lý tiểu thư cảm thấy mình mỗi một bước đi vào trong đều là mạo hiểm nguy hiểm nào đó, cô cười xấu hổ một cái: "Dì Vương, dì cũng ở đây? Này, em gái, cầu xin cậu đừng có dùng loại ánh mắt này nhìn chị gái cậu đây, tớ rất sợ đó."
Tiểu Phàm giữ vững nụ cười, sau đó kéo cánh tay Lý Phỉ, thẳng thắn đem cô đi ra ngoài rồi, quay đầu lại nói với Giáo sư Vương: "Mẹ, con và Lý Phỉ nha đầu có chút việc cần bàn bạc nha."
Giáo sư Vương sáng tỏ đáp một câu: "Bàn bạc là được, đừng đánh vùng lên nha." Nhưng bà hoàn toàn là một bộ tư thế xem náo nhiệt, được rồi, những lời này lời ý ngầm nhưng thật ra là: hai nha đầu, đi chơi đấu thật tốt đi.
Lý Phỉ coi như là hiểu rõ rồi, phúc hắc là biết di truyền, cho nên hai mẹ con này người nào đều không phải hàng bớt lo. Cô để mặc cho Tiểu Phàm ôm không dám phản kháng: nói giỡn, bên cạnh đó nhưng là phụ nữ có thai, ngộ nhỡ cô không cẩn thận động một cái —— đây chính là một người hai mạng nha.
Tiểu Phàm hí mắt: "Gián điệp tốt nhà cậu, nói mau, rốt cuộc là thời điểm nào cậu và giáo sư Vương quyến rũ ở một chỗ hay sao?"
Lý Phỉ ho hai tiếng: "Cậu nói cái gì đâu rồi, tớ và dì Vương quan hệ luôn luôn rất tốt, dì ấy coi như là người giống như mẹ của tớ."
Tiểu Phàm làm bộ bấm cổ của cô một cái: "Còn đánh trống lảng với tớ, tớ liền không nên nói với cậu người miệng rộng, may mà tớ cùng Đông Thần không có việc gì, nếu là thật sự đã xảy ra chuyện, cha mẹ còn không bị dọa sợ chết. Cậu à. . . . . ."
Lý Phỉ sờ sờ lỗ mũi
