iền phiền toái . . . . . .” Thiệu Tứ
Phương cầm lấy cây kéo, cắt hoa hồng. Không mang theo cảm tình nói:
“Ngưng Yên thích ăn hoa, con cùng phụ thân nhậm chức hoa sư, mỗi ngày
trăm phương ngàn kế , thay tiểu công chúa vun trồng hoa cỏ có thể ăn
được. Vốn là cuộc sống an nhàn khoái hoạt, nào biết công chúa nhưng lại
yêu con. Con không nghĩ đắc tội công chúa, bị bức bách bất đắc dĩ đành
phải miễn cưỡng. . . . . .” Vì chiếm được cha vợ tin cậy, Thiệu Tứ
Phương che giấu chuyện cũ cùng công chúa lưỡng tình tương duyệt.
Quỷ y không tin. “Nghe nói Ngưng Yên dung mạo xuất chúng, người mang mùi thơm lạ lùng, ngươi không động tâm?”
“Còn trẻ hết sức lông bông, đương nhiên tâm động, nói thực ra, xem
cái công chúa kim chi ngọc diệp vì chính mình thần hồn điên đảo, quả
thật động tâm, sau lại. . . . . . Liền ngấy. Lâu ngày, vua Đại Lý cũng
nghe đến chút lời đồn, triệu kiến con cùng phụ thân, nói con si tâm vọng tưởng, không xứng với công chúa. Cho phụ tử con thưởng thực hậu, muốn
chúng con rời đi Đại Lý. Vì bận tâm công chúa mặt mũi, ta bịa ra nói dối lừa nàng nói muốn đến Trung Nguyên tìm giống hoa mới.”
“Nói như vậy —— Ngưng Yên là tự mình đa tình?”
Thiệu Tứ Phương lại cắt một gốc cây hoa, buông ra, giống ai ho ra
máu. Hắn lạnh nhạt nói: “Con chỉ cùng nữ nhi ngài có minh ước. Con đã
đáp ứng muốn yêu Uyển Nhi cả đời, chỉ yêu Uyển Nhi.” Đây là lời nói thật tình. Chỉ đến khi gặp gỡ Đường Uyển Uyển, hắn mới hiểu cái gì là tình
yêu. Ngưng Yên chính là một giấc mộng thời niên thiếu lông bông, Uyển
Nhi mới là người hắn gắn bó gần nhau.
Quỷ y đi đến bên chân hắn, ngửa đầu nhìn hắn. “Ngươi có biết , ta độc môn tuyệt học không truyền ra ngoài. . . . . .”
“Vâng.”
“Ngươi cũng biết Thánh chủ cấm dùng nhân sĩ nước khác.”
“Vâng.”
“Nếu ngươi dám có lỗi với Uyển Nhi, ta sẽ cho ngươi theo ta giống
nhau, cả đời bò trên mặt đất, bò đến cuối đời, khiến ngươi sống không
được chết cũng không xong.”
Thiệu Tứ Phương thở dài. “Con đã nói rồi, đều là Ngưng Yên tự mình đa tình. Con đối với Uyển Nhi là thật tâm chân ý.”
“Với Ngưng Yên không cảm tình, nhưng nàng lại đối với ngươi nhớ mãi không quên. Sao không lợi dụng điểm ấy lấy lòng Thánh chủ?”
“Ý tứ ngài là?”
“Hiện nay Ngưng Yên được Ma La giáo bảo hộ, Lôi Tiêu võ công cao
cường, Mãnh tướng quân đã chết ở dưới đao của hắn, muốn từ Lôi Tiêu
trong tay đoạt đi Ngưng Yên, tuyệt không có khả năng. Nhưng, nếu là
Ngưng Yên chính mình chạy đến chỗ chúng ta, vậy bất đồng. Chỉ cần thay
Thánh chủ bắt lấy Ngưng Yên, đoạt hoàn hồn đan, sau địa vị chúng ta
trong triều sẽ thăng lên thật lớn.”
Thiệu Tứ Phương nhìn đóa mẫu đơn đỏ tự tay vun trồng. Mặt trời đã
khuất, vườn hoa mẫu đơn, như một vùng biển đỏ, gió thổi, biển đỏ bốc
lên, hắn ánh mắt cũng đỏ, càng mãnh liệt, máu sôi trào. Đúng vậy a, hắn
vinh hoa phú quý a. . . . . .
Quỷ y còn nói: “Ngươi không nghĩ làm quan sao? Ngươi yên lòng làm trợ thủ cho ta cả đời? Đừng có ngu, đi cầu cái chức quan, chỉ cần có thể
cứu sống tiểu nữ nhi của Thánh chủ, còn sợ không thăng chức rất nhanh
sao?” Quỷ y giựt giây.
Thiệu Tứ Phương ngón tay ngừng lại run run, trong trí nhớ, cảnh sắc
xinh đẹp, hắn cùng Ngưng Yên ở biển hoa truy đuổi. Nàng tiếng cười như
chuông bạc, bộ dáng đang cầm hoa ăn. Khi hắn phải rời khỏi thì nàng cầm
lấy góc áo hắn khóc, hắn không đành lòng, đã nói kiếp này phi nàng không cưới, nàng nghe xong lệ tràn mi, cũng nói phi hắn không lấy chồng.
Nàng tưởng là thật sao? Lời thề thuận miệng, nàng còn thật sự nhớ kỹ? Nàng nhưng là công chúa kim chi ngọc diệp, hắn chỉ là một kẻ bình dân,
thật có thể khiến nàng nhớ mãi không quên? Nàng sẽ ngu như vậy?
Ngưng Yên mất hứng, Lôi Tiêu mang theo nàng, đi qua huyền nhai vách
núi, cũng đạp thuyền quá hồ, hoặc ở chỗ núi rừng rậm bóng ngao du.
Lôi Tiêu nói cho nàng, Thiệu Tứ Phương ẩn cư trên Kì Lâm sơn. Một
tháng trôi qua, Ngưng Yên bắt đầu từ vui mừng, trở thành u buồn cùng
hoài nghi. Lôi Tiêu biết, tính nhẫn nại của nàng đã cạn.
Nàng càng ngày càng ít mở miệng, ăn càng ngày càng ít. Mà hắn đâu?
Hắn càng ngày càng luyến tiếc buông nàng ra, nhất là sau khi bọn họ đã
ngày càng quen thuộc. Của hắn vọng tưởng với Ngưng Yên cũng càng ngày
càng sâu, mỗi ngày đều sống trong mâu thuẫn, đêm khuya vì bí mật cất
giấu trong lòng mà trằn trọc mất ngủ.
Nhưng là, mỗi khi nhìn Ngưng Yên, chân tướng lại nói không nên lời.
Ngưng Yên, Thiệu Tứ Phương đã muốn quên minh ước cùng ngươi, hắn sớm đã cưới người khác.
Lôi Tiêu nói không nên lời, nàng nếu biết, sẽ khóc sao?
Ngày hôm đó, cảnh sắc sáng sớm tĩnh lặng, nước xanh tịch mịch, vân
đạm phong cao lá bay loạn. Ngưng Yên nhìn chăm chú vào hoa sen đỏ tươi
đầy đầm, vẻ mặt u buồn.
“Còn rất xa?” Nàng hỏi Lôi Tiêu. Gió đánh úp lại, vung động làn tóc, vung loạn tâm Lôi Tiêu.
“Đằng trước có tiệm cơm, qua cánh rừng này là có thể nghỉ ngơi.” Vẫn là không quay mặt lại trả lời.
“Đã muốn hơn một tháng, Kì Lâm Sơn xa như vậy?”
Gió mát ẩm ướt, khẩu khí nghi ngờ làm hắn tâm lạnh. “Đi thôi.” Nói
rồi bước đi, báo nhi cắn tay áo hắn. Quay đầu