àn violin vào hộp, cầm lấy xấp văn kiện và túi xách, nhanh chóng vọt khỏi toa xe.
Đoàn tàu dừng lại sân ga Paddington.
Đây là một trong những sân ga lớn nhất thành phố Luân Đôn, to lớn như sào huyệt của cự thú, nhưng bởi vì tọa lạc ở trung tâm thành phố, lại chạy thẳng đến sân bay Heathrow, cho nên mãi mãi không có lúc nào trống vắng. Bất cứ lúc nào nơi này cũng mãi chật ních người từ các nơi trên thế giới: Có tầng lớp tinh anh thương mại nước Anh để tóc thời trang, thân mặc đồ vest thẳng thớm, đeo laptop bên người, nói tiếng Đức với giọng Anh vào tai nghe bluetooth điện thoại; Có phụ nữ Ấn Độ mập mạp đầu đeo khăn, mi tâm chấm đỏ, nắm tay hai đứa bé, da đứa bé màu nâu cà phê, mắt to lông mi dài, nhìn dáo dác đáng yêu, giống như là mèo con vừa ra đời; Có đàn ông da đen mặc đồ bình thường cúi đầu nghe Ipod, quần jeans của họ thường lộ ra nửa đoạn quần lót màu trắng; Có đám con gái Tây Âu mặc quần short áo trễ ngực, các cô nàng mang giày gót nhọn, kéo va ly, khoe khoang công khai vẻ thanh xuân xinh đẹp của mình, đồng thời cũng kèm theo ánh mắt chán ghét các cô gái đạo hồi che mặt khiêm tốn. Tại trạm xe lửa còn có thể nhìn thấy phụ nữ người Anh điển hình: Cả người như đứng trong đêm đen, dưới chiếc mũ lông màu đen mỏng là lớp trang điểm đậm khéo léo, khuôn mặt kiêu ngạo nhưng lộ ra vài phần tuyệt vọng... Những đám người không hề giống nhau chút nào tập trung ở trong sào huyệt to lớn này gặp gỡ thoáng qua với Bùi Thi. Cô nhìn những ánh sáng rực rỡ trong trạm xe khuếch tán khắp bốn phương tám hướng, sát nhập vào bầu trời đêm, trở thành hơi thở dồn dập yếu ớt của Luân Đôn.
Đột nhiên nhớ đến chuyện xảy ra trên xe lửa khi nãy, sự xấu hổ giống như là hồng thủy ào đến không hề báo trước. Trong lòng cô biết rõ là Hạ Thừa Tư cảm thấy cô quá ồn nên mới làm như vậy. Biểu hiện của cô thật sự hơi có chút không thỏa đáng, nhưng sao anh lại có thể... Từ “hôn” này đối với cô luôn luôn là từ vô thưởng vô phạt, giờ khắc này lại khiến cô ngay cả suy nghĩ một chút cũng sẽ có cảm giác muốn độn thổ. Cũng không biết là có phải bởi vì xảy ra lần này còn bất ngờ hơn lần trước hay không. Cô vẫn không có cách nào hít thở bình thường, chỉ cần hồi tưởng lại sẽ thấy cả người tê tái, trái tim cuồng loạn.
Cô ghét việc không cách nào khống chế như thế, cho nên nhất định cho rằng chuyện này chưa từng xảy ra. Cô không đi tìm Hạ Thừa Tư, về thẳng khách sạn bắt đầu sáng tác. Khi lấy bút ra, bên môi như vẫn còn cảm xúc anh để lại. Cô bắt đầu không thể kiềm chế nhớ đến anh, nhớ đến từng ánh mắt sắc bén, nụ cười lạnh lùng. Thờ ơ ngâm nga theo khúc nhạc, nốt nhạc dưới ngòi bút hiện ra từng nốt từng nốt ngổn ngang. Nhưng đến khi cô lấy lại tinh thần, phát hiện ra mình hoàn toàn không đặt chú ý lên khuông nhạc. Nhìn nhìn lại khúc nhạc mình viết, cô tự nói thầm “Cái thứ lộn xộn gì đây”. Sau đó xem nó như giấy vụn gấp lại nhét vào trong đống bản nháp. Lại một lần nữa thử soạn, cô vẫn nhớ đến khuôn mặt không nên xuất hiện kia. Hơn nữa chỉ cần mình không khống chế được, cô sẽ khiến mình suy nghĩ càng nhiều thứ hơn. Ví như ở trên xe lửa nếu như mình không tránh né, mà là gan dạ đáp lại anh, kết quả sẽ như thế nào; Ví như lúc đó cô biểu hiện bình tĩnh hơn một chút, không phải hoảng hốt bỏ chạy, anh sẽ có phản ứng thế nào; Ví như anh thật sự cười lớn thoải mái là thế nào, dịu dàng là thế nào, khó chịu sẽ là thế nào... Lòng hiếu kỳ đối với anh càng ngày càng nhiều khiến cho cô cảm thấy cảm giác này thật sự không ổn. Cuối cùng cô không chịu được nữa, bỏ qua việc soạn nhạc, gọi điện thoại cho Andy, hẹn anh ta cùng đi ăn cơm xem phim.
Tâm trạng an ổn khi nhìn thấy Andy khiến cô cảm giác dễ chịu đi rất nhiều. Cô vẫn thích hình thức chung đụng bình yên như thế. Lúc tán gẫu cô vô tình hay cố ý tiết lộ ra mình sắp trở về nước. Anh ta vốn còn muốn giả vờ ra vẻ không sao cả, nhưng rất nhanh cả khuôn mặt đều xụ xuống, thẳng thắn nói rằng bản thân vô cùng luyến tiếc. Nhìn thấy dáng vẻ anh ta giận dỗi, không biết tại sao cô lại nghĩ đến Bùi Khúc. Cho nên, cô cho anh ta một cái ôm dịu dàng, bảo anh ta sau này nhất định phải đi thăm cô.
Sau khi cuộc hẹn hò ngắn ngủi này kết thúc, cô trở về khách sạn. Cuối cùng tâm trạng khôi phục lại một chút, một lần nữa cầm bút bắt đầu soạn nhạc. Hóa ra cảm giác trở về, cô viết ra một bản nhạc mới rất thuận lợi, sửa đi sửa lại vài lần, cho đến bốn giờ ở phía Nam nước Anh trời đã sáng, cô mới nằm lên giường chưa thỏa nguyện lắm. Cô thử ngủ, nhưng lại hưng phấn đến mức không ngủ yên. Đây là bản nhạc đầu tiên được viết hoàn thành sau khi quen bạn trai, vội vã gấp rút muốn chia sẻ với người khác. Cô tính toán xem bây giờ trong nước là ban ngày, cô gửi bản nhạc đến Sâm Xuyên Quang, sau đó gọi điện cho anh.
“Tiểu Thi, bản nhạc này rất hay, rất giống với phong cách trước kia, là tác phẩm vững chắc.” Đầu bên kia điện thoại, tiếng Sâm Xuyên Quang mang theo chút giọng mũi, giống như là bị cảm. Nhưng ngữ điệu của anh đối với cô mãi mãi là dịu dàng như nước.
Nhưng lòng của cô đã nguội một nửa: “Giống với phong cách trước kia? Không có gì độ