giáo trình cô chưa được học. An Ly
vẫn bị Tiểu Khê hỏi dồn dập, cô chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn cô nàng, ý tưởng
chợt lóe lên trong đầu, dựa vào đối phương để đưa ra kế sách: “Chuyên gia tình
yêu, tại hạ sẵn sàng lắng nghe”.
“Đàn ông mà…….”, quả nhiên Tiểu Khê cứ khăng khăng:
“Chỉ có hai loại, một loại là cậu si mê anh ta nhưng anh ta không yêu cậu, còn
loại kia là anh ta lừa dối cậu và cậu đang nhắm mắt làm ngơ!”
An Ly không thể không bái phục Tiểu Khê và cô rất tán
thành những cẩm nang sống của cô nàng. Tóm lại, nếu trong học tập có vấn đề nào
không hiểu thì An Ly giảng giải tận tình, nếu gặp phải vấn đề về cuộc sống hay
vấn đề về đàn ông, cô tin cậy đặc biệt vào Tiểu Khê.
“……Vậy thì……cậu thử nói xem anh ta thuộc loại đàn ông
nào?”, vừa nói dứt câu, mặt của Hứa An Ly đã nóng bừng lên như vừa bị ai đó bạt
tai.
“Muốn nghe sự thật hay nói dối?”
“Sự thật!”
“Anh ta không thuộc loại người nào!”
“Tớ không hiểu ý của cậu”. An Ly nhìn Tiểu Khê đầy
nghi hoặc.
“Đúng là đồ ngốc! như vậy mà cũng đòi quyết tâm và học
BW cùng tớ, quyết tâm để ngồi cùng bàn, tớ không cần một người ngốc như cậu
ngồi cùng bàn”, Tiểu Khê giương mắt lên nhìn An Ly: “Cậu thì thông minh, đến
thiếu gia họ Trương cũng không thể một chân giẫm lên hai chiếc thuyền, chắc
phải đề cử cậu làm ứng cử viên dự bị mất?”
“Với mắt đỏ con ngươi vàng của tớ, chẳng phải sẽ nhanh
chóng loại anh ta?”, An Ly chế nhạo.
Đây là sự thực, may mắn thay chỉ trong một thời gian
ngắn, thể xác và tinh thần của thiếu nữ Hà Tiểu Khê không phải chịu ảnh hưởng
lớn hay một sự hủy hoại nào, mặt nặng mày nhẹ với nhau mất một tuần, lại chủ
động làm lành. Hà Tiểu Khê rất nhanh bắt chuyện với “ông già nhà cậu” và trở về
với chủ đề chính.
“Anh ta ấy à, không ghét cậu, nhưng cũng chẳng yêu cậu
nhiều hơn”
“Như vậy là ý gì?”, An Ly phụng phịu
“Tớ phát hiện ở cậu, cứ mỗi lần nói đến chủ đề này là
trí não như bị đoản mạch”, Hà Tiểu Khê gõ nhẹ một cái lên trán Hứa An Ly, khuôn
mặt thấp thoáng vẻ đợi chờ. “Anh ta muốn tán tỉnh cậu, nếu nói không thích cậu,
thì không đúng, nhưng nếu nói anh ta thích cậu, thì anh ta chưa thực sự xem cậu
là bạn gái chính thức của anh ta”, Tiểu Khê phân tích
“Cậu càng nói tớ càng thấy mơ hồ.”, An Ly buồn bã
“Tớ cũng thấy vậy, ba năm nay, hai người khăng khít
chẳng khác nào Hồng Nhạn đưa thư, vậy mà chưa một lần nói đến từ yêu?”, Tiểu
Khê nheo mắt cười.
“Chưa hề. Chúng tớ là thanh niên cách mạng tốt!”,
Giọng An Ly tỏ ra hóm hỉnh.
“Thanh niên cách mạng nên mới trong sáng như vậy, hai
người không phải là thiếu niên Lý Liên Anh, Tiểu Đức Trường, họ kìm nén tình
cảm thật của mình mặc cho người khác yêu đến quay cuồng”.
“Cậu thử nói xem phải làm thế nào?”, An Ly chớp chớp
mắt.
Tiểu Khê hơi nheo mắt, sau đó lớn tiếng cười “Hay cho
tớ viết thư tình thay cậu, để kiss anh chàng kia một cái”.
“Ái chà, đáng chết, cậu đúng là đồ lưu manh!”, Hứa An
Ly gắng sức nắm chặt vai Hà Tiểu Khê, cô muốn An Ly thú nhận thành khẩn một sự
thật ngọt ngào: “Có phải An Ly và Trương thiếu gia lần đầu tiên đi chơi với
nhau, anh ta đã kiss cậu không?”
“Ừ, hôn liên tục, đến nỗi tớ không thở được vì thiếu
oxy”, An Ly thật thà kể lại.
“Á, hóa ra hai người là cặp đôi siêu lưu manh!”, Tiểu
Khê tỏ ra thảng thốt
Hứa An Ly muốn quên người ấy ngay lập tức.
Tốt hơn hết là cô nên làm theo lời Hà Tiểu Khê, hãy
coi như người ấy đã chết, không bao giờ nhắc tới “Người đã chết đó”, “Ông già
nhà cậu” nữa!
“Từ bây giờ cô phải căm ghét anh ta!”
Hứa An Ly liếc trộm Tiểu Khê, không còn cách nào khác!
cô ta như con giun bò trong bụng của mình, không điều gì cô có thể giấu giiếm
Tiểu Khê được.
“Hận là trạng thái cấp cao của yêu, cũng là hình thức
biểu hiện tốt nhất của yêu!”, Tiểu Khê tỏ ra đắc ý.
“Đừng nói nữa, càng thảo luận, càng làm cho người khác
phiền lòng”, An Ly rơm rớm nước mắt.
“Cậu đừng dùng lời nói của mình để làm vẩn đục một
thiếu nữ có tâm hồn thuần khiết như tớ, tớ không phải là cậu, đừng có mở miệng
là yêu, mím miệng là đàn ông, tớ không muốn nghe!”, An Ly tức giận.
Chẳng quan tâm đến Hứa An Ly đang đưa mắt nhìn mình,
Hà Tiểu Khê cuối cùng vẫn nói một câu mang tính tổng kết quẳng vào cô gái mít
ướt. Câu nói đó giống như một trái lựu đạn, đột nhiên phát nổ ngay trước mắt!
“Chẳng liều thuốc nào có thể chữa được căn bệnh si
tình của cậu!”
Hứa An Ly đứng đờ người. Đôi mắt đen bối rối nhìn Hà
Tiểu Khê. Có vẻ như muốn nhấn mạnh từng chữ: có – thật – như – vậy – không?
Chơi mãi trò cũ cũng mệt, vì vậy những ngày này, Hứa
An Ly và Hà Tiểu Khê chỉ trốn trong phòng xem ti vi, ăn kem, lên mạng, đi ngủ,
cuộc sống nhàn nhã chẳng khác nào những chú ỉn công nghiệp dễ thương. Thỉnh
thoảng cũng nói dăm ba câu chuyện, chủ đề câu chuyện là những thắc mắc đại loại
như hồi còn trung học cặp đôi nào là có vẻ mập mờ nhất, nhưng cuối cùng cũng
tan vỡ ngay sau khi bị phát hiện. Ngoài ra, còn đề cập tới Trí Nguyện, nhân vật
này chẳng có gì để nói, bởi từ nhỏ hai người họ đã hứa hẹn với nhau cùng học ở
BW, đến bây giờ coi như họ đã hoàn thà