XtGem Forum catalog
Giường Đơn

Giường Đơn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324863

Bình chọn: 9.00/10/486 lượt.

au lòng!” Đương nhiên là người đàn ông tà mị kia có vẻ còn quan tâm cô hơn cả anh.

Anh ta tùy tiện ném một chiếc khăn cho Phàn Dực Á, ý bảo lau cho cô.

Còn anh ta thì cả người vẫn ướt sũng, ngồi trên ghế lá, chuẩn bị khởi động, “Tôi sẽ đưa hai người tới hòn đảo nhỏ gần đây nhất, làm sao trở về được Trung Quốc thì các người tự nghĩ cách đi!”

Bên trong tàu ngầm rất thoải mái, Phàn Dực Á cẩn thận lau người cho cô, cuối cùng cô cũng chậm rãi mở hai mắt ra.

Nhìn thấy gương mặt điển trai quen thuộc trước mắt mình, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Bọn họ còn sống sao? Cùng nhau! Thật tốt…

Có người cứu bọn họ?

Là ai?

Mắt cô nhìn về phía người đàn ông đang điều khiển tàu ngầm.

Thấy rõ sườn mặt anh ta, cô giật mình.

“Thần Y, Thần Y….” Cô kinh ngạc quá độ.

Thần Y không hề biết bơi, mỗi lần đi nghỉ ở biển với cô cũng chỉ ngại ngùng, dịu dàng từ chối, chưa bao giờ chịu xuống nước.

Người đàn ông quay đầu, trước sự kinh ngạc của cô, bỡn cợt hôn gió một cái, “Em yêu, em vẫn khỏe chứ?!”

Cố ý trêu chọc người khác, cười rộ lên, lúm đồng tiền cực kỳ hấp dẫn.

Thần Y cũng có lúm đồng tiền gần môi, mỗi khi cười giống như gió xuân ấm áp xâm nhập vào trái tim người khác.

Nhưng nụ cười tà mị này vốn dĩ không thể nào là của Thần Y.

Cả người cô cứng đờ, trong lòng dường như đã có đáp án, một đáp án rất đáng sợ: “… Thần Lạc…?”

Tại sao có thể như vậy? ? ? ! !

Vị hoàng tử vẫn xuất quỷ nhập thần!

Rõ ràng Thần Y đã nói tự anh đã giam giữ anh ta, sẽ không có ai quấy rầy cuộc sống của cô ấy nữa!!!

“Thần Y đã ‘cầu xin’ tôi ra ngoài đấy!” Thần Lạc cười đắc ý, giống như anh ta đã dễ dàng chiến thắng anh trai mình, “Anh ấy nói, chỉ cần tôi cứu được cô, sau này anh ấy sẽ không bao giờ… giam giữ tôi nữa!”

Lòng cô trở nên lạnh lẽo, cả tay chân cũng lạnh như băng.

“Anh sẽ hại chết anh ấy…”

Nụ cười trên môi Thần Lạc hiện ra tà khí, “Sao cô biết tôi sẽ hại chết anh ấy, mà không phải là hoàn thành tâm nguyện của anh ấy?…”

“Không nên chạm vào Saman! Đừng tra tấn Thần Y, hai người các anh và cô ấy không thể…” Cô không nhịn được mà run rẩy, lại chỉ có thể cố duy trì bình tĩnh, may mà cô vẫn đang ở trong lồng ngực ấm áp của Phàn Dực Á.

Rời khỏi Thần Y, có phải cô rất ích kỉ hay không?

“Chuyện Thần Y không chấp nhận được không có nghĩa là tôi không chấp nhận được, anh ấy đã khóa tôi ba năm, thế là đủ rồi!” Thần Lạc vẫn cười như cũ, nhưng ý cười không có trong mắt, bóng tối trong đôi mắt giống như đáy biển lạnh lẽo.

“Kể từ khi cô lựa chọn người đàn ông này, cô đã không có tư cách nhúng tay vào chuyện giữa ba người chúng tôi nữa!”

Hạ Vũ Mạt đã bước ra khỏi cuộc sống của Thần Y Abdulla.

Nắm chặt tay Phàn Dực Á, lòng cô như bị đè nặng, không thể hít thở.

Thần Y… Anh ấy phải làm sao đây?…

Đoạn ngắn 1

Dù sao thì nhất định chúng ta phải tái hôn! Em muốn thì tốt, không muốn cũng phải kết hôn!

Vừa dẫm một bước vào nước mình, câu đầu tiên anh nói là đây.

Gỡ chiếc nhẫn trên cổ mình xuống, đeo lên ngón áp út tay trái của cô, cũng gỡ nốt chiếc nhẫn trên cổ cô xuống, đeo lên ngón áp út tay phải của cô.

Hạ Vũ Mạt, anh không tin là hai cái nhẫn còn không trói được em!

Đây là câu thứ hai của anh.

Hạ Vũ Mạt, anh sẽ cho em một hôn lễ còn long trọng hơn cả công nương Diana, anh muốn nói cho tất cả mọi người, cuối cùng thì Phàn Dực Á anh đã lấy được Hạ Vũ Mạt lần nữa.

Đây là câu thứ ba của anh.

Còn câu trả lời của cô là gì?

Không cần!

Vô cùng lạnh lùng.

Mặt anh nháy mắt liền như bị phủ bụi.

Trong lúc anh còn đang tự hỏi mình có nên đánh ngất cô rồi trực tiếp kéo vào giáo đường không, cô lại chậm rãi nói, “Phàn Dực Á, có phải tới bây giờ anh cũng chưa từng tuyên bố với người ngoài rằng chúng ta đã ly hôn không?”

“Phải.” Anh ngơ ngác gật đầu.

Trong cảm nhận của anh vẫn không thừa nhận cuộc ly hôn kì lạ kia, sao anh lại đi công bố tin tức rằng mình đã ly hôn với người ngoài chứ?!

Tin tức của bọn họ chỉ có vài người biết mà thôi.

“Em không cần mất mặt đâu.” Cô quay đầu, không để ý tới anh.

Ngốc chết đi được! Cử hành hôn lễ lần nữa, không phải là khua chiêng gõ trống nói cho mọi người rằng bọn họ từng ly hôn sao!

Đoạn ngắn 2

Vốn dĩ hứng trí bừng bừng muốn chiếu cáo thiên hạ một hỗn lễ thế kỷ, vậy mà lại chỉ đưa cô dâu tới cục dân chính, uể oải cầm theo chứng nhận ly hôn để đổi lấy một cái chứng nhận kết hôn.

Toàn bộ quá trình, ngay cả mười phút cũng chẳng đến.

Hơn nữa thái độ của nhân viên ở đây cũng không tốt cho lắm.

Đương nhiên rồi, vừa sáng sớm tới chỗ làm, còn chưa chuẩn bị xong đã bị giục tiến hành công việc, ai mà có thể hòa nhã với anh được!

Có điều trong mười phút này vẫn có một đoạn nhạc đệm nho nhỏ, lúc kí tên, cô dâu cầm bút máy, nhăn mày suy nghĩ một chút.

Hoàn toàn là dáng vẻ muốn đổi ý.

Chú rể sợ tới mức toát mồ hôi lạnh đầy người.

“Mau ký đi, đằng sau còn cả đống người đang chờ em đấy.” Anh thúc giục.

Thật ra, đằng sau ngay cả một bóng người cũng không có.

Ngơ ngẩn một phút đồng hồ, cô dâu mới cẩn thận ký tên mình xuống.

Chú rể lập tức đoạt lấy tờ giấy, giống như sợ hôn sự có biến, lấy tốc độ sét đánh giao ch