Giữ Một Đêm, Giam Một Đời

Giữ Một Đêm, Giam Một Đời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325505

Bình chọn: 8.00/10/550 lượt.

hĩ gì. Thấy cô tỉnh lại, lập tức mở miệng hỏi, “Em tỉnh rồi à, dễ chịu hơn không?”

“Tốt hơn nhiều rồi.” Giọng cô yếu ớt khàn khàn, “Cám ơn anh!”

“Em đói không, có muốn ăn gì không?”

Cô khẽ lắc đầu, bỗng nhiên thốt ra một câu nói không đầu không đuôi, “Tại sao?”

Cố Trạh Vũ ngạc nhiên, “Gì?” Lập tức hiểu ra, khẽ cười: “Em làm ra chuyện đó với anh, chẳng lẽ không nên chịu trách nhiệm với anh sao?”

Chịu trách nhiệm?! Nhan Thanh dùng ánh mắt khó tin để nhìn anh, “Hẳn là tôi không phải người phụ nữ đầu tiên của anh!”

“Nhưng anh lại là người đàn ông đầu tiên của em!”

“Vậy thì có liên quan gì chứ?”

“Có chứ!” Cố Trạch Vũ có hai nguyên tắc… gái trinh- không động, phụ nữ đã kết hôn- không động vào. Anh nhìn cô, trong mắt nửa thật nửa đùa, “Nếu anh nói anh thích em, em có tin không?”

“Không tin…” Nhan Thanh nhếch môi mỉm cười, trong nụ cười ẩn chứa chút châm biếm, “Thích ư… chết tiệt, đó là thứ cảm giác không đáng tin nhất trên đời này!”

“Ha ha…” Cố Trạc Vũ bật cười, thở dài, “Nếu em không thích lý do đó… Có lẽ là do độc thân lâu năm, muốn tìm một người bạn. Mà anh có cảm giác, hai chúng ta khá hợp nhau.”

Một người độc thân lâu năm, muốn tìm người bầu bạn… Trong lòng Nhan Thanh như bị thứ gì đó chọc khuấy một chút, sau kỳ nghỉ hè năm ba đại học, cô thực sự trở thành người độc thân. Không phải cô không cảm nhận được nỗi đau cô đơn, nhưng thà rằng tự ôm chính mình, cô cũng không muốn trải qua sự phản bội và mất mát lần nữa.

Không thể tưởng tượng được lại có một người khác cũng giống như cô…

“Anh cũng đã từng bị người khác phản bội sao?”

“Ừm!” Cố Trạch Vũ lắng nghe rồi gật đầu, trong lòng ngầm âm ĩ khi nháy mắt dần hiện ra một cái tên… Mục Thành. Anh bỗng nhiên kích động, muốn bắt được người đàn ông tên gọi Mục Thành kia, để xem hắn rốt cuộc có bản lĩnh gì có thể khiến tiểu bạch liên nhà anh vẫn nhớ mãi không quên dù bị tổn thương.

“Vậy anh có từng nghĩ, nếu hai chúng ta ở bên nhau, ngộ nhỡ một ngày nào đó, người anh thích xuất hiện thì phải làm sao?”

Cố Trạch Vũ muốn nói, người anh thích chính là em! Nhưng cuối cùng lại mỉm cười tỏ vẻ bất cần, “Em cũng nói không tin chữ ‘thích’ này mà, sao lại còn để ý đến chuyện này chứ. Nói thật là anh cũng không tin mấy thứ đó! Nếu không thì nói thế nào, tụi mình hợp nhau mà! Rõ ràng là tụi mình đều cô đơn thì hợp lại ở bên nhau là quá được luôn! Ai da, em đồng ý với anh chứ?!”

“Được, tôi đồng ý với anh. Nhưng mà hai chúng ta sẽ ‘không can thiệp vào chuyện của nhau, muốn làm gì thì làm’, anh có thể đồng ý không?”

“Anh đồng ý. Anh cam đoan sẽ một lòng chung thủy với mối quan hệ này, em có thể cam đoan không?”

Nhan Thanh khẽ bật cười, “Yên tâm đi, tôi không có thói quen bắt cá hai tay!”

Cô cũng rất cô đơn, cần tìm một người để bầu bạn. Khi đó, cô chỉ nghĩ: Nếu hai người không yêu nhau ở bên nhau, thì sẽ không tổn thương lẫn nhau.

Nhưng mà, cô chưa từng nghĩ đến, thứ tình cảm này, trước giờ là thứ không thể khống chế được… Nhan Thanh khóc đến khản cả giọng, đến cuối cùng, không phát ra được âm thanh liên tục, chỉ có thể ngồi xổm dưới đất, hai cánh tay ôm lấy chính mình, khóc thút thít.

Cố Trạch Vũ thì đứng ngẩn ngơ một bên, nhìn bóng lưng cô khẽ run rẩy, tất cả những phẫn nộ, sợ hãi, còn có khổ sở trong lòng dần dần được thay thế bởi niềm hạnh phúc không diễn tả được.

Anh cứng nhắc mở miệng gọi cô, “Bé Thanh à… đều là lỗi của anh! Em đừng khóc nữa, nha…” Nói xong, anh vươn tay muốn ôm cô vào lòng, nhưng giây phút chạm vào vai cô, lại bị cô tàn nhẫn hất ra.

“Anh đừng chạm vào tôi!” Đầu tóc Nhan Thanh rối bù, hai mắt đỏ bừng, như con sư tử cái tức giận hung dữ tấn công về phía anh.

Do bất ngờ không kịp phòng bị, Cố Trạch Vũ bị bật ngửa, cái gáy bị đập xuống đất, đau đến choáng váng. Còn chưa định thần, Nhan Thanh đã cưỡi lên người anh vừa cào vừa cấu.

Anh giơ tay lên đỡ theo bản năng. Vừa phải chú ý không để cô bị thương, vừa bảo vệ mặt mình không bị nở hoa, nhất thời có hơi chật vật.

“Cố Trạch Vũ, anh là tên khốn! Tên khốn!”

“Ừa, anh là tên khốn…”

“Anh không phải là người!”

“Ừa, anh không phải là người, anh là súc sinh!”

“Anh cút cho tôi! Cút cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa, không muốn nhìn thấy anh nữa…”

Giọng nói khàn khàn bỗng nhiên nghẹn lại, động tác cấu xé cũng lặng lẽ chấm dứt. Hai tay bóp cổ anh cũng chậm rãi buông lỏng, Nhan Thanh che mặt, nước mắt lại tuôn trào lần nữa.

Cố Trạch Vũ hít sâu một hơi, nắm lấy eo cô, xoay người đặt cô dưới thân. Hai người bỗng chốc hoán đổi vị trí.

“Xin em, đừng khóc nữa. Được không?” Một tay anh nắm hai cổ tay cô, chậm rãi nhưng kiên định kéo hai tay đang che mặt ra.

Cô vùng vẫy, không có kết quả. Cô liền nhắm mắt, nghiêng đầu, không chịu nhìn anh.

Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên đôi môi cô, sau đó hôn dọc theo hai má ướt đẫm nước mắt, nụ hôn nhẹ nhàng dừng lại trên mí mắt đang run rẩy của cô. Mỗi một giọt nước mắt trào ra, anh lập tức hôn lấy. Cho đến khi nước mắt của cô cuối cùng không thể chảy nữa, mới nhổm người lên, tạo ra chút khoảng cách với cô.

“Bé Thanh à, anh xin lỗi.” Ngón tay thon dài vén nhẹ và


Pair of Vintage Old School Fru