ên thành một nụ cười lạnh, “Nhan Thanh, không phải là anh đã quá nể mặt em đó chứ! Hả?” Sau đó, anh bỗng ra tay kiềm giữ cánh tay cô, duỗi chân bước xuống giường, đồng thời kéo cô
xuống theo.
Nhan Thanh không ngờ anh sẽ động thủ, bị
anh túm đến bất ngờ không kịp phòng bị nên lảo đảo quỵ xuống đất, ‘bịch’ một tiếng, tiếng động rất lớn.
Nhưng Cố Trạch Vũ lại như không hay biết, xách cô lên như xách một con gà, kéo mạnh cô về phía cửa.
“Á…” Nhan Thanh hét lên hoảng hốt, cơ thể ngã xuống theo bản năng, sau đó lại giãy giụa, “Cố Trạch Vũ, anh buông
ra, anh muốn làm gì?!”
“Mang em đến bệnh viện tâm thần!”
Nhan Thanh sửng sốt, đợi đến khi định
thần lại, bắt đầu tay đấm chân đá như tính mạng bị đem ra làm trò đùa,
trong giọng nói cũng lờ mờ ẩn chứa tiếng khóc nức nở, “Anh là kẻ điên!
Anh đưa tôi đến nơi đó để làm gì! Anh buông ra! Buông ra!”
Hai tay Cố Trạch Vũ xách dưới nách của
cô, dùng chút sức liền vòng qua trước ngực cô, dễ dàng hóa giải hơn một
nửa sự phản kháng của cô, “Anh thấy kẻ điên chính là em! Nói toàn những
lời xằng bậy, có lẽ là đầu óc bị hư rồi! Không đến chỗ đó ở dăm bữa nửa
tháng, lòng em sẽ khó chịu!”
“Đồ khốn, Cố Trạch Vũ anh là đồ khốn! Anh dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như vậy! Dù tôi điên thật, cũng không
đến lượt anh quản đâu!”
“Không đến lượt anh quản?!” Cố Trạch Vũ
cười nhạo một tiếng, “Nhan Thanh, anh và em cùng nhau lăn lộn trên
giường bao nhiêu lần chứ? Hả? Em nói dựa vào cái gì sao? mẹ kiếp thì dựa vào chuyện anh là thằng đàn ông!”
“Dễ hợp dễ tan à, em nằm mơ đi! Hôm nay
anh không tin là không trị nổi em! Đừng nói chỉ một mình em, dù là năm
bảy người trong bệnh viện tâm thần anh cũng nuôi nổi! Không có lời nói
của anh, m* nó thằng nào dám thả em ra!” Nói xong, một tay anh nắm lấy
cô, còn tay kia thì vặn tay nắm cửa.
“Két” một tiếng, cửa mở ra. Nhan Thanh cũng hu hu khóc rống lên như một đứa trẻ.
“Cố Trạch Vũ… Anh là đồ khốn… Đồ khốn…”
Sau đó, toàn bộ đấu tranh cùng giằng co đều ngừng lại.
Cố Trạch Vũ buông thõng hai tay, đứng tại chỗ, nhịn không được thở dài.
Nhan Thanh lấy hai tay che mặt, bật khóc
chậm rãi ngồi xổm xuống đất, trong âm thanh khàn khàn run rẩy tràn ngập
thương tâm và uất ức vô hạn, “Cố Trạch Vũ, lúc trước đã nói là không can thiệp vào chuyện của nhau mà! Hiên tại anh dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như vậy!”
“Ở trong lòng anh… rốt cuộc tôi được tính là gì?!”
Qua một hồi, cô ấy viết xong, đóng quyển
vở lại rồi nhét vào ba lô mang theo bên người. Cô ở đối diện anh, ngay
khoảnh khắc cô ngẩng đầu, Cố Trạch Vũ có cảm giác lòng mình bỗng nhiên yên tĩnh, sau đó trong đầu chỉ còn lại bốn chữ… năm tháng bình lặng.
May ra trên thế giới này vẫn còn có một người như vậy, có thể khiến trong lòng một người khác cảm thấy yên ổn và bình lặng.
Nhưng mà, ngay lúc đó Cố Trạch Vũ cũng không nghĩ gì nhiều lắm.
Anh lăn lộn trên thương trường kẻ lừa ta
gạt nhiều năm, lòng dạ cũng vẩn đục, chai sạn theo. Anh không biết có
phải sự trong sáng và an tĩnh của cô đã hấp dẫn anh hay không, nhưng anh biết chính mình có một sự thôi thúc muốn đến gần cô, muốn làm quen cô.
Cho dù chỉ là trò chuyện, tâm sự với cô cũng được.
Anh chậm rãi đi đến ngồi xuống bên cạnh
cô, từ trong ba lô lấy ra hai chai nước tăng lực, đưa một chai cho cô.
Cô không nhận lấy, cũng không nói ‘cám ơn’ nhưng cũng không lập tức đứng dậy bỏ đi. Chỉ quay đầu nhìn anh một cái, rồi lại tiếp tục ngẩn người
nhìn về phía trước.
Nhưng trực giác cho Cố Trạch Vũ một đáp án chắc chắn rằng… Cô không bài xích anh.
Khoảng cách hai người rất gần, anh gần
như chỉ cần cố gắng hít một hơi, là có thể ngửi thấy rõ ràng mùi dầu gội đầu của cô. Điều này làm cho anh cảm thấy vui vẻ thoải mái không kiềm
chế được.
Cố Trạch Vũ vặn mở chai nước, ngửa đầu uống ực một hơi. Lại không cẩn thận nên bị sặc, ho khan dữ dội.
Anh vội vàng khổ sở đấm ngực để thông
khí, lúc đang ảo não vô cùng, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện nửa gói
khăn giấy. Cố Trạch Vũ hơi kinh ngạc, đưa tay nhận lấy khăn giấy, đồng
thời chú ý thấy gần như mỗi đầu ngón tay cô đều bị nứt da. Mức độ nặng
nhẹ không giống nhau, có sưng tấy, có cái đã đóng mài. Vì vậy, anh lên
tiếng hỏi theo bản năng, “Tay em sao lại lạnh đến mức thành ra thế này?”
Cô hơi ngạc nhiên, nhíu mi lại, giọng nói vẫn bình tĩnh hờ hững như cũ, “Trời lạnh, cho nên bị lạnh thành ra như vậy!”
Cố Trạch Vũ cũng ý thức được bản thân lỗ
mãng, cười gượng nói xin lỗi, cứng nhắc chuyển đề tài, “Tôi tên là Cố
Trạch Vũ, còn em?”
“Nhan Thanh.”
“Nhan… Thanh…” Cố Trạch Vũ khẽ lặp lại,
thì thầm giữa môi với răng dường như cảm giác có một loại quyến luyến
dai dẳng trong lòng không diễn tả được, “Có cách diễn tả nào không?”
“Cách diễn tả?!” Cuối cùng, Nhan Thanh
cũng quay đầu nhìn thẳng vào anh, đôi mắt to đen láy với bộ dạng tràn
ngập hoài nghi rất là đáng yêu, “Cách diễn tả gì?”
“À, ví dụ như nói tôi chẳng hạn, ‘Vũ’ có
nghĩa là không gian, suy ra là rộng lớn. Ba mẹ tôi đặt cho tôi cái tên
này chủ yếu là hy vọng tôi nhiều phúc nhiều vận may, đầy hoài bão!”
“À, như vậ