như chợt hiểu ra điều gì đó.
"Đúng nha! Con khoe khoang với người khác, người ta chán ghét con, cũng không thích làm bạn với con nữa, vậy con sẽ rất đáng thương!
Về sau
con không cần nói với người bạn nhỏ là nhà mình có nhiều tiền, bởi vì
con và các bạn không giống nhau, họ không muốn làm bạn với con, có đúng
không?”
Phỉ Phỉ hiểu được lời nói của Đại Nhi, đối với sự thông minh của mình có chút đắc ý.
"Đúng nha! Phỉ Phỉ thật thông minh đó!"
Mạc Vô Tâm nghe họ đối thoại, nghe Đại Nhi dạy dỗ con gái liền cảm thấy vui mừng.
Đồng thời cũng không đồng ý lắm, nhíu mày, có tiền không đáng để khoe khoang sao?
Hừ! anh đáy lòng cười lạnh.
Đây thật là một lời nói dối ngây thơ!
Trong quan niệm của anh, giàu có đáng để khoe khoang đấy!
Sự nghiệp của nhà họ Mạc đã có lúc gần như phá sản, thất bại thảm hại, nếm qua sự tàn nhẫn của người đời, trải qua muôn vàn sóng gió, bốn anh em
nhà họ Mạc mới có thể vực lại được như ngày hôm nay.
Từ không
thành có, bọn họ chưa có thứ gì là chưa từng nếm qua, có thể nói, tay
trắng gầy dựng sự nghiệp, những người đàn ông đã từng trải, đối với thế
giới này hiểu biết quá rõ ràng, nhận thức được tiền bạc rất quan trọng!
Đại Nhi không thể nào không biết thế gian vô tình, tại sao cô nhún nhường như vậy, cho là tiền bạc không đáng khoe khoang.
Dĩ nhiên, anh không hy vọng con của anh hiểu điều này quá sớm, trẻ con nên giữ được nét hồn nhiên vốn có.
Bất thình lình, Phỉ Phỉ lại hỏi.
"Cô, cô vẫn chưa trả lời vấn đề mới vừa rồi, cô thật muốn làm mẹ con sao?"
Ách —— trời ạ! Con bé này, sao lại nghĩ đến rồi?
Đại Nhi mặt mày xanh lét, khó khăn cắn chặt môi dưới.
"Cô. . . . . ." Tiểu quỷ lại lên tiếng nhắc nhở.
Đại Nhi vẫn còn đang bối rối, trầm mặc hồi lâu, Mạc Vô Tâm lên tiếng.
"Con về sau liền nói cho người bạn nhỏ, cô ấy là mẹ con."
Đại Nhi nghe vậy, bất ngờ cùng lo sợ, nhìn anh.
"Oa! Thật là hay quá! Con có mẹ, con có mẹ, Đại Nhi muốn làm mẹ con!" Gương
mặt hồng hồng của Phỉ Phỉ rung lên vì vui sướng, hưng phấn không thôi.
"Phỉ Phỉ. . . . . ." Cô khó hiểu lên tiếng, nghĩ nên nói cho con bé biết, đây không phải là sự thật.
"Vậy con về sau có thể gọi mẹ, có đúng hay không?" con bé nghiêng đầu. “Cha, người nói có đúng hay không?"
"Phỉ Phỉ thích là tốt rồi!" Mạc Vô Tâm trả lời.
"Làm sao anh có thể nói với con như vậy?" Đại Nhi bất mãn phản đối.
"Là tự em đi nói cho người khác biết , không phải sao?" Sắc mặt anh không chút thay đổi.
"Em ——"
"Còn là thân phận Nữ Chủ Nhân của nhà họ Mạc, em không thích?" Giọng điệu của anh như muốn gây sự.
"Em. . . . . . Em nói câu nói kia không có dụng ý khác, chẳng qua là hi vọng Phỉ Phỉ. . . . . ." Cô lo âu nhìn tiểu bảo bối đang không hiểu chuyện
một cái."Em chỉ là hy vọng con bé không vì gia đình không đầy đủ cha mẹ
mà tự ti, em không có cái loại ý đồ đó. . . . . ."
Đại Nhi quay
đầu đi chỗ khác, che giấu hy vọng thật sự của mình. . . . . . Cô dĩ
nhiên mong muốn! Nhưng là, cô không dám hy vọng xa vời, người bình
thường như mình sẽ có kết quả với anh.
Cô là đang hạ thấp bản thân mình sao? Mạc Vô Tâm trầm mặc suy tư.
Bao nhiêu người phụ nữ vây quanh xu nịnh, muốn làm Nữ Chủ Nhân của nhà họ
Mạc, thế nhưng cô lại chẳng cám thấy hứng thú với cái thân phận này chút nào? Khi anh quyết định để cho cô đi vào đời sống nội tâm đã đóng kín
bây lâu nay, chính là xác định, người anh muốn là cô!
***************************************
Bão về đêm, mưa gió hoành hành, cuồng phong dữ dội bên ngoài cửa sổ.
Đột nhiên…Phụt….
Bên trong nhà chìm vào bóng tối.
"Bị cúp điện!" Đại Nhi kêu lên."Nguy rồi! Phỉ Phỉ sợ tối!"
Đại Nhi hốt hoảng xoay người, nhìn không rõ phương hướng. Sống cùng Phỉ Phỉ một, hai tháng nay, cô đã am hiểu rất rõ những thói quen của cô bé.
Cô vội vã lục lọi, khó khăn ở trong bóng tối đi tới.
"Oa. . . . . ." Trên lầu, trong phòng Phỉ Phỉ truyền ra tiếng khóc.
"Phỉ Phỉ! Đừng sợ, cô tới. . . . . ."
Đại Nhi chỉ có thể gào thét ở phía xa, trấn an con bé.
Tiếng khóc của Phỉ Phỉ làm cho cô càng thêm hoảng hốt rồi.
Cô giống như người mù, khó khăn đi lại trong bóng đêm.
Rốt cuộc, cô tìm được cửa phòng của con bé.
"Phỉ Phỉ. . . . . ." Cô lo lắng kêu, chỉ nghe được tiếng khóc sụt sùi rất nhỏ.
"Cô. . . . . ."
"Con không cần lo lắng, cha ở chỗ này!" Là Mạc Vô Tâm!
Thì ra là anh sớm hơn cô một bước, chạy tới phòng của con bé, giờ phút này, anh căng thẳng ôm con gái ngồi trên giường.
"Hô ——" Đại Nhi thở phào nhẹ nhõm.
"Phỉ Phỉ, có sợ hay không?"
Với tầm nhìn yếu, bằng cảm nhận của mình, cô đi đến bên cạnh hai cha con.
"Không có. . . . . . Cha ở chỗ này! Không sợ!"
Tiểu Phỉ Phỉ thút thít mấy cái, mới bình tĩnh trả lời Đại Nhi.
"Ngoan! Không sợ!" Đại Nhi đau lòng vuốt ve gò má bầu bĩnh của cô bé.
Mạc Vô Tâm đem cô ngồi chồm hổm ở bên giường kéo lên, thân mật ôm cô ở trong ngực.
Đại Nhi thẹn thùng, mặt vừa đỏ vừa nóng, hoàn hảo hiện tại tối đen như mực, không cho anh thấy.
Tiểu Phỉ Phỉ mắt sáng trong, ở trong bóng tối chớp chớp mắt, thị lực đã thích ứng với sự u ám bên trong phòng.
Cô bé ngồi ở trong ngực cha, nhìn