Snack's 1967
Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210352

Bình chọn: 10.00/10/1035 lượt.

ư hiện tại.

“Nữu Nữu bảo bối, đến hôn chú Tiểu Phong một chút nào” Tiền Phong cưng chiều ôm con bé vào lòng.

Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính đôi khi bận sẽ đưa Nhạc Nhạc đến trường, còn Nữu Nữu sẽ đưa đến đây nhờ bọn họ chăm sóc.

Bộ dạng Nữu Nữu đáng yêu, thừa hưởng toàn bộ ưu điểm của Tô Mộc Vũ và Phong Kính.

Con bé nói: “Ma ma nói chú là bạn trai của dì Đồng Đồng, lại là bạn thân của ba ba, cho nên Nữu Nữu phải gọi chú là chú Tiểu Phong hay là chú tâm thần đây?”

Tiền Phong yêu thích vô cùng, khẽ hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của con bé “Gọi là gì chú cũng thích hết”, nói xong, hắn bưng lên chén cháo nóng đút con bé ăn.

Nữu Nữu ngoan ngoãn ăn cháo.

Tiền Phong mới từ tòa án trở về, trên người đầy mồ hôi, Chu Hiểu Đồng ôm lấy Nữu Nữu, nói: “Để em đút cho, anh đi tắm trước đi”

Hắn tháo cà vạt, đi vào phòng tắm, lời nói vọng ra: “Cẩn thận nóng, đút con bé từ từ thôi”

Chu Hiểu Đồng bưng lên chén+ cháo vừa định đút cho Nữu Nữu, không nghĩ tới Nữu Nữu đột nhiên đứng lên vươn tay đến Tiền Phong, nói: “Nữu Nữu cũng muốn tắm, Nữu Nữu muốn tắm chung với chú tâm thần”

Con bé đứng lên đột ngột, Chu Hiểu Đồng không kịp phản ứng nên chén cháo trong tay đổ ra bắn lên cánh tay Nữu Nữu, con bé đau quá nên phát khóc.

Sắc mặt Tiền Phong thay đổi, nhanh chóng chạy đến ẵm lấy Nữu Nữu trong lòng Chu Hiểu Đồng, lớn tiếng nói: “Em làm cái gì vậy? Không phải anh đã bảo em cẩn thận hay sao? Một đứa bé cũng không chăm sóc được thì em còn làm được cái gì?”

Chu Hiểu Đồng há miệng, lại không biết nên nói cái gì.

Tiền Phong cùng lười quan tâm đến cô, ôm lấy Nữu Nữa vào nhà tắm, dùng nước lạnh cẩn thận rửa sạch cánh tay non nớt của con bé. Nữu Nữu khóc một chút liền nín, mếu cái miệng nhỏ, nói: “Không phải lỗi của dì Đồng Đồng, là do Nữu Nữu không ngoan, chú tâm thần đừng trách dì”

Tiền Phong đau lòng hôn lên cánh tay nhỏ bé của Nữu Nữu, nói: “Nữu Nữu nhà ta ngoan nhất, để chú hôn hai cái, đau đau liền bay mất”

Trong phòng khách, Chu Hiểu Đồng cúi người thu dọn cháo cùng những mảnh sứ vỡ trên nền đất, từng mảnh sứ đâm vào lòng bàn tay.

Cô đột nhiên nhớ tới mình đã hai mươi sáu, phụ nữ qua hai mươi sáu đã bắt đầu xuống dốc rồi.

Cô… cũng không còn trẻ. Lúc Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính đến đón Nữu Nữu, con bé đã ngủ say. Cánh tay bé xíu còn hồng hồng, Chu Hiểu Đồng liền giải thích, Phong Kính đau lòng ôm con bé vào ngực.

Tô Mộc Vũ vỗ vai Chu Hiểu Đồng, ý bảo cô không cần để ý.

Tiễn bọn họ về, Tiền Phong nhận được một cuộc điện thoại, là bạn bè rủ hắn đến bar.

Tiền Phong thay quần áo rồi hỏi: “Hiểu Đồng, Bân Tử rủ anh đi uống rượu, có muốn đi theo không?”

Tiền Phong có một đặc điểm chính là không mang thù, trước một khắc có thể trở mặt với bạn nhưng một khắc sau lại có thể cợt nhả với bạn. Nói dễ nghe là ưu điểm, nói khó nghe chính là vô tâm.

Chu Hiểu Đồng có chút mệt mỏi, công việc của cô lúc nhàn rỗi thì sẽ thật nhàn rỗi nhưng lúc bận rộn thì lại bận muốn chết. Những lúc như thế này, cô tình nguyện ở nhà xem tivi.

Nhưng đời sống về đêm của Tiền Phong lại rất phong phú, mười mấy năm đã sớm thành thói quen. Hắn có rất nhiều bạn bè, lại càng không đếm được bao nhiêu bạn rượu, mỗi lần đến quán bar nhất định sẽ người đầy mùi rượu trở về, sau đó như con lợn chết nằm lỳ ở trên giường. Chu Hiểu Đồng không phải là chưa từng khuyên hắn, nhưng sẽ có lợi sao? Hắn sẽ chơi, hơn nữa là chơi đến phát nghiện.

Tiền Phong làm nũng giữ chặt tay cô, nói: “Đi đi…”

Chu Hiểu Đồng bị hắn kéo vào xe, đến quán bar. Lúc nhìn thấy sàn nhảy đầy người, cô mới kịp phản ứng, cô đang làm cái gì vậy trời?

Tiền Phong tiến vào quán bar giống như cá mập lao vào biển khơi, hắn đến đâu cũng có người chào hỏi.

Chu Hiểu Đồng ngồi trong góc gọi một ly nước, nhìn Tiền Phong nhảy trên sàn cùng với một người lạ. Người khác hoặc là gợi cảm, hoặc lẳng lơ, chỉ có một mình cô là mặc chiếc áo thun cùng chiếc áo khoác đen bên ngoài. Cô ngồi như vậy, cũng không một ai đến bắt chuyện.

Chu Hiểu Đồng cúi đầu, tay chống lên trán, cười cười. Sự tồn tại của cô nơi đây quả thật như một kẻ ngu ngốc.

Cô đứng lên muốn đi. Tiền Phong nhìn thấy bèn phất tay cùng những người bạn, sau đó tiến về phía cô, nói: “Hiểu Đồng, em sao thế? Ở lại chơi một chút, đừng về sớm thế”

Chu Hiểu Đồng chỉ cảm thấy mệt muốn chết, há miệng muốn nói chuyện thì có một cô gái ăn mặc hợp thời trang tiến tới vỗ vỗ bả vai Tiền Phong, bộ dạng vui mừng nói: “Tiền thiếu, đã lâu không có tới tìm tìm người ta nha, người ta cứ tưởng anh đã mất tích luôn rồi ấy chứ. Lúc trước còn hứa đưa em đi cưỡi ngựa anh cũng chưa thực hiện đó”

Cô gái này có mái tóc uốn xoăn, mặc chiếc váy ngắn màu đỏ bốc lửa, gương mặt trang điểm đậm khó có thể nhìn ra dung nhan thật sự.

Ánh mắt cô ta dừng ở trên người Chu Hiểu Đồng, nói: “Tiền thiếu, đây là thư ký của anh sao? Sao lại ăn mặc như vậy? Thật sự rất mất mặt anh nha”

Đôi mắt hoa đào của Tiền Phong híp lại một chút, hỏi: “Tiểu thư, xin hỏi cô là ai?”

Chiếc eo cong của cô ta lập tức xà đến, cánh tay quấn chặt trên người Tiền Phong “Tiền thiếu, sao lại không nhớ ngườ