ắt cô cả đời chỉ có thể là tình nhân sao?
Phong Khải tựa hồ cảm thấy không cần
phải tiếp tục lãng phí thời gian. Ông ta chống gậy đi ra ngoài, nhưng
trước khi đến cửa lại bị Tô Mộc Vũ ngăn lại. Tô Mộc Vũ hít sâu một hơi,
thản nhiên nâng mắt, dũng cảm đối diện với Phong Khải: “Thật xin lỗi
Phong lão tiên sinh, chuyện có nên ở lại hay không, khi nào thì rời đi,
chỉ cần Phong Kính mở miệng, cháu lập tức làm theo, còn người khác, cháu đều không làm”
Những lời còn lại trong miệng, cô không
nói ra, nhưng không cần nói cũng biết. Những người khác, cho dù có mang
cái chết đến uy hiếp, cô cũng không sợ.
Thật ra cô rất sợ đối mặt với một người như Phong Khải. Thế nhưng không biết dũng khí đến từ nơi nào đã khiến cô ngẩng cao đầu.
Mày rậm của Phong Khải nhíu lại thật nhanh, nói: “Cô có biết mình đang nói chuyện với ai không?”
Tô Mộc Vũ vẫn đứng im, thản nhiên.
Phong Khải híp mắt, một lúc lâu. Trong
nháy mắt ông ta nghĩ đến Lý Vân Hi, nghĩ đến La Vân, Vệ Nhu Y, nghĩ đến
vô số người phụ nữ khác nhưng người đang đứng trước mặt ông lại không
giống với họ. Ông ta như nghĩ đến lý do vì sao đứa cháu đích tôn bướng
bỉnh kia lại để ý một người như vậy.
Ngoại trừ Phong Kính, đã rất nhiều năm qua không ai dám cãi lời ông ta như vậy, có một chút ý tứ.
Phong Khải thế nhưng cười, mang theo
thưởng thức: “Cô gái, để tôi xem lần sau gặp mặt, cô còn dám nói chuyện
với lão già này như thế nữa không”
Tô Mộc Vũ sửng sốt, không biết Phong Khải rốt cuộc là có ý gì. Ông ta sau đó ra ngoài, lên xe, rời đi.
Phong Kính nhận được tin từ vệ sĩ, vội
chạy tới: “Ông ta có làm khó gì em không?”. Lão già kia tính cách cổ
quái, thủ đoạn cay độc, chuyện gì cũng có thể làm.
Tô Mộc Vũ lắc đầu: “Không có”. Cô không dám nói lại những lời Phong Khải cảnh cáo mình.
Phong Kính nhíu mày, trừng mắt nói: “Em ngốc sao? Ông ta đến tìm em mà cũng theo, em muốn chết à?”
Tô Mộc Vũ vốn hiểu tính Phong Kính, hắn
chính là khó chịu như vậy, nhưng tất cả cũng do quan tâm, khẩu thị tâm
phi. Tô Mộc Vũ sai liền nhận sai, xin lỗi sau lại hứa không có lần sau.
Cuối cùng mới khiến sắc mặt hắn tốt hơn một chút, sau đó cả hai cùng
nhau về nhà.
Thế nhưng, cô làm sao cũng không nghĩ
tới, không hề có lần sau. Tin tức đêm đó, giống như một đạo sét đánh tan toàn bộ bình tĩnh của cô.
Phong Khải, chết.
Đêm đó, sau khi ông ta gặp Tô Mộc Vũ về Phong gia, đột nhiên chết bất đắc kỳ tử!
Edit + Beta: Phi Phi
Phong Khải, chết bất đắc kỳ tử.
Lão nhân khiến trời đất rung chuyển hơn
năm mươi năm, ăn nằm trên chiến trường, tắm máu người, cũng khiến cho
nền chính trị trường thịnh năm mươi năm, thế nhưng đột nhiên liền chết
như vậy!
Lúc Phong Kính nhận được điện thoại, ngây người, điện thoại trong tay rơi xuống.
Hắn hận người ông nội này, hận ông ta
năm đó lãnh huyết vô tình hại chết mẹ của hắn, nhưng hắn cũng là do một
tay ông ta nuôi lớn, suốt mười sáu năm trời, giáo dục hắn lại không phải là cha hắn, mà là người ông nội hắn luôn hận này!
Tô Mộc Vũ lại càng không hề tin được,
lão nhân thông minh lanh lợi mới thấy qua cách đây vài giờ, thế nhưng
bây giờ lại ra đi như vậy.
“Em ở đây, không được ra ngoài!” Phong Kính gầm nhẹ một tiếng, lập tức xuống lầu, lên xe, chạy như bay.
Tô Mộc Vũ không hề nghĩ ngợi, gọi một
chiếc taxi chạy theo, biểu cảm của hắn như thế khiến cô sợ hãi. Tim cô
đập thật nhanh, giống như sắp có một trận chiến long trời nảy lửa sắp
xảy ra.
Phong Kính lái xe thật nhanh, trong lòng bàn tay Tô Mộc Vũ đều là mồ hôi, vội nói: “Tài xế, làm phiền anh chạy
nhanh hơn một chút”
Tới bệnh viện, bệnh viện đèn đuốc sáng trưng, hơn trăm vệ sĩ đứng khắp nơi, khu vực xung quanh đều là những chiếc xe màu đen.
Con cháu Phong gia, sau khi nghe thấy
tin dữ Phong Khải chết, đều lấy tốc độ nhanh nhất từ bốn phương tám
hướng gấp gáp trở về, mang theo nước mắt giả giả thật thật vào bệnh
viện, chờ đợi kết quả mà mình mong muốn.
Bệnh viện một mảnh tĩnh mịch.
Lúc Tô Mộc Vũ đi vào, ánh mắt mọi người đều tụ trên người cô, giống như một bầy sói nhìn một chú cừu non.
“Cô chính là Tô Mộc Vũ?” Ánh mắt La Vân chợt lóe, hai tay vây trước ngực, từ từ đi tới, nhìn cô từ trên xuống dưới.
Tim Tô Mộc Vũ nhảy lộp bộp.
Nhóm ánh mắt của những người cô khác đều quét lên người Tô Mộc Vũ, nghĩ thầm: Chính là cô ta, người phụ nữ mang
thai cháu chắt của Phong gia?
La Vân hừ lạnh một tiếng, ra lệnh: “Quản gia, chiều nay cha làm chuyện gì, nói ra!”
Lão quản gia bởi vì Phong Khải đột nhiên qua đời, trên mặt treo đầy nước mắt, chần chờ một chút, nói: “Trước khi lão tướng quân qua đời, có gặp Tô tiểu thư nói chuyện, sau khi trở về,
bệnh tim bộc phát, chưa kịp đưa đến bệnh viện liền…”
Lời này nói ra, ánh mắt mọi người đều
mang theo dao găm cắm trên người Tô Mộc Vũ, cô đột nhiên tỉnh ngộ, tại
sao mình lại không nghe lời Phong Kính.
Giờ này khắc này, cô giống như trở thành mục tiêu công kích.
Lúc Phong Kính đi ra từ trong phòng
bệnh, mắt đỏ hoe, một phát nắm lấy tay Tô Mộc Vũ, quát: “Tô Mộc Vũ, em
tới đây làm gì? Cút trở về cho anh!”
Tô Mộc Vũ bị rống, sắc m