i tìm dì Trần bảo dì cho con ăn đi. Bố phải ở đây
khuyên nhủ mẹ, tháng sau bố mẹ sẽ cho con đến chơi với Lăng Triệt và
Lăng Lạc.
Lãnh Dận nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức hớn
hở. Cậu bé hôn chụt lên má Lãnh Thiên Dục một cái rồi nói: “Bố, Tiểu Dận muốn ngồi trên phi cơ to nhất của bố cơ!”
- Được! – Lãnh Thiên Dục vỗ nhẹ lên đầu cậu bé, cười nói.
Lãnh Dận vui mừng, chạy lại ôm Thượng Quan Tuyền rồi làm nũng: “Mẹ không cần phải ghen đâu, Tiểu Dận cũng giống bố đều yêu mẹ lắm!”
Nói xong, cậu bé nhảy chân sáo đi ra khỏi vườn hoa tử vi.
- Anh, anh xem thằng bé này, vẫn còn trẻ con quá, dọa chết người khác mất!
Thượng Quan Tuyền tùy ý để Lãnh Thiên Dục ôm mình vào lòng, cùng ngồi xuống xích đu. Cô ngẩng đầu nhìn hắn rồi nói.
Lãnh Thiên Dục bất đắc dĩ cười, yêu chiều véo nhẹ mũi cô một cái rồi nói:
- Anh thấy em mới giống trẻ con đấy, kết hôn lâu như vậy rồi mà em làm
việc gì cũng tùy tâm trạng. Tiểu Dận nhỏ như vậy, em bắt con học phi đao làm gì?
Thượng Quan Tuyền lẳng lặng hít mùi hương trên người Lãnh Thiên Dục, thoải mái lên tiếng: “Phòng thân, ai bảo anh không cho con tiếp nhận đặc huấn!”
- Ngốc ạ, con nhỏ như vậy, sao anh nỡ đưa con vào tổ chức chứ. Hoàn cảnh
của Mafia thế nào có phải em không biết đâu, anh sợ con phải chịu khổ! – Lãnh Thiên Dục nói thật.
Hắn thầm cảm thán trái tim phụ nữ
rộng lớn như biển khơi. Trước khi kết hôn cô nhất quyết đòi hắn rời khỏi tổ chức Mafia, rời bỏ vị trí lão đại, không ngờ sau khi kết hôn, Lãnh
Dận ra đời, Thượng Quan Tuyền lại đổi ý, cô cho rằng nếu hắn rời khỏi vị trí đó thì sau này con sẽ không có chỗ dựa vững chắc, Tiểu Lãnh Dận
nhất định sẽ bị người khác bắt nạt!
Đây là lý luận gì vậy?
Nhưng Lãnh Thiên Dục sợ vợ, đâu dám làm trái ý kiến bà xã. Hắn biết đây cũng
là cách thể hiện tình cảm và sự săn sóc của Thượng Quan Tuyền nên tôn
trọng.
Thượng Quan Tuyền nghe vậy, khuôn mặt lại lộ ra nụ cười ranh mãnh. Cô ôm lấy
cổ Lãnh Thiên Dục, dịu dàng nói: “Thật ra em cảm thấy đó là vì anh chưa
có con gái thôi. Nếu có con gái rồi thì anh sẽ chỉ biết đến con gái
thôi, không yêu chiều con trai như thế nữa”.
Lãnh Thiên Dục
nghe xong, khuôn mặt cương nghị lập tức trở nên sáng lạn, hắn cúi người
hôn nhẹ lên môi cô, kích động hỏi: “Bà xã, rốt cuộc em cũng quyết định
sẽ sinh thêm cho anh một đứa nữa rồi hả?”
- Ừ! – Thượng Quan
Tuyền ra vẻ lo lắng, đảo con ngươi trong mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ
cười hấp dẫn – Không phải em không muốn sinh thêm đứa nữa, chẳng qua em
rất muốn có con gái!
- Con trai con gái chẳng phải đều giống nhau sao?
Lãnh Thiên Dục vui vẻ an ủi, chỉ cần cô có suy nghĩ này là tốt rồi. Có trời
biết ba năm nay bọn họ chỉ có một đứa con, mỗi lần tụ họp đều bị bọn
Thiếu Đường và Ngạn Tước cười nhạo, nhất là cái tên Cung Quý Dương đã có đến ba đứa, dáng vẻ cực kì tự đại.
Ai biết Thượng Quan Tuyền lại không hiểu cho suy nghĩ của Lãnh Thiên Dục, cô kiên quyết không
chịu: “Không giống, sao lại giống nhau được. Có con gái tốt lắm nhé, anh nhìn Kỳ Hinh đi, lúc nào cũng có thể chơi đồ chơi búp bê cùng con gái.
Lúc nhỏ em không được chơi những thứ này nên giờ muốn chơi cùng con
gái!”
Lãnh Thiên Dục ôm chặt lấy cô, bàn tay to lướt trên
thân hình cô, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô: “Tuyền, vậy chúng ta thử xem liệu lần này có phải con gái không nhé!”
Thượng Quan Tuyền giữ chặt lấy bàn tay to của hắn, phấn khởi lên tiếng: “Như
vậy đi, anh đi học hỏi kinh nghiệm trước đi. Hỏi bí quyết sinh con gái
của Thiếu Đường ấy, hoặc là hỏi em trai Thiên Hi của anh cũng được.
Thiên Hi với Vận Nhi sinh một cô bé hệt như con búp bê ấy, đúng là giỏi
thật!”
Một câu nói khiến Lãnh Thiên Dục vã mồ hôi hột...
- Bà xã à, chuyện này hỏi ra miệng thế nào được? Bọn họ làm bừa ăn may thôi, chúng ta cứ thử là biết ngay mà!
- Không được, anh không hỏi cho rõ ràng thì em sẽ không sinh đâu!
- Không sinh? Cô bé, em dám không sinh con cho anh, cẩn thận bị phạt nhé...
- Còn lâu, anh nỡ lòng phạt em à?
- Có chứ... anh phạt em... phạt em sinh cả một đội bóng đá cho anh...
- A... ông xã...
- Tuyền, anh yêu em...
Những tràng cười vui vẻ hạnh phúc lan tràn khắp vườn hoa tử vi cũng giống như cuộc sống vui vẻ khiến người ta nở nụ cười mỹ mãn... - A...
Tiếng kêu thảm thiết vang lên trong phòng khách của biệt thự Lãnh gia,
tiếng kêu ghê đến mức khiến đám người làm đang bưng bê đồ ăn trong tay
suýt chút nữa thì làm đổ hết.
- Dì Trần, tiếng kêu vừa rồi... – Người thợ làm bánh ngọt nơm nớp lo sợ, quay sang hỏi quản gia của Lãnh gia là dì Trần.
Dì Trần hết sức ung dung, không hề hoảng loạn chút nào, bà vừa làm việc vừa nói:
- Mọi người không cần lo lắng, đây là giọng nói của Cung thiếu gia. Mỗi
khi bốn người này tụ tập với nhau thì dù có lớn đến mấy cũng như mấy đứa trẻ vậy. Chắc chắn là Cung thiếu gia bị mấy người kia bắt nạt rồi. Mỗi
lần bị ba người bắt nạt thì cậu ấy toàn gọi tôi cầu cứu, tôi nhìn cảnh
đó không quen cũng thành quen. Thôi, mọi người cứ làm việc đi!
Mọi người nghe vậy liền thở dài một hơi nhẹ nhõm rồi tiếp tục làm việc.
Trong phòn