Giang Nam Tiểu Nương Tử

Giang Nam Tiểu Nương Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322201

Bình chọn: 9.00/10/220 lượt.

̉u thư lại biết huynh ấy mặc quần áo vải thô, đi giày rơm?

“Bẩm tiểu thư, Hạ Hà vẫn trả tiền củi cho Trúc đại ca đàng hoàng, không để cho huynh ấy chịu thiệt đâu.”

“Trúc đại ca?”

Mặt Hạ Hà lại đỏ lên, nhanh chóng sửa miệng: “Hạ Hà muốn nói là đại ca bán củi.” Nàng liền cúi đầu xuống.

Nguyễn Túy Tuyết là người thông minh, chỉ cười cười nói: “Trong tủ đựng đồ ở Cúc hiên còn có vài chiếc áo bông bằng vải dệt đã cũ, nếu ngươi muốn thì cứ lấy mà dùng, còn làm ra vẻ không cần nữa…à, còn có giày vải nữa, ngươi cứ tự lo liệu đi.”

“Tiểu thư....” Cả khuôn mặt của Hạ Hà đều đỏ lên. Nàng.....Nàng cùng Trúc đại ca không có gì a, sao tiểu thư lại nói như là có chuyện gì vậy chứ?

“Được rồi, ngươi lui xuống đi. Nhớ kỹ, mai phải giúp ta mua sách về đấy.” Nguyễn Túy Tuyết được thần y Triệu Vô Ngôn chữa trị cùng điều dưỡng mấy tháng, sức khỏe đã sắp bình phục, tâm tình cũng dần dần khôi phục lại bình thường, nói chuyện cũng khôi phục bộ dáng sáng sủa trước kia.

“Vâng, tiểu thư.” Hạ Hà đỏ mặt lui ra.

Trời đã tối.

Hạ Hà đi ra khỏi Mai hiên, cảm giác mũi hơi lạnh…a, tuyết rơi…Nàng xòe hai tay ra, nhìn lên những bông tuyết đang bay trên trời, phất phơ...Thật đẹp! Nàng thích tuyết, tuyết rơi cũng có nghĩa là năm mới sắp đến rồi.....

********

“Hạ Hà a, ngươi còn tiếp tục như vậy thì nghiên mực sẽ thủng mất.” Nguyễn Túy Tuyết cười nhìn nha hoàn bên người đang ngẩn ra.

Mới sáng sớm Hạ Hà liền mất hồn mất vía, bảo nàng mài mực mà cả người nàng cứ giống như con rối vậy, cứ ngẩn ra, lặp đi lặp lại động tác mài mực, cũng không biết nước trong nghiên mực đã sớm bị mài cạn, còn cầm cây mài mực tiếp tục mài.

“A! xin lỗi tiểu thư, nô tỳ lập tức thêm nước vào.” Hạ Hà giống như bừng tỉnh, đỏ mặt, nhất thời sốt ruột, ngược lại làm đổ nghiên mực, khiến cho toàn thân đều bẩn, trên bàn, trên mặt đất đều dây mực nước đen thui.

“Tiểu thư, người không bị dính mực chứ? Hạ Hà.....Hạ Hà lập tức lau.” Hạ Hà kích động lấy tay lau mực nước trên mặt bàn, nhưng ngược lại làm vết mực lan rộng hơn, khiến cả bàn đều đen.

Nguyễn Túy Tuyết nhanh tay lẹ mắt, trước lúc Hạ Hà làm đổ nghiên mực đã tránh ra. Nhìn thấy Hạ Hà hốt ha hốt hoảng, nàng liền đưa cho Hạ Hà một chiếc khăn tay ướt, cười nói: “Hạ Hà, lau tay đi, đừng lấy tay lau bàn nữa, nếu không ngay cả bàn chân cũng sẽ bị đen đấy.”

Hạ Hà đỏ mặt, cúi đầu không dám nhận lấy khăn tay. Nàng đã phạm sai lầm nên bị phạt, sao còn có thể để cho chủ tử hầu hạ chứ?

“Nha đầu ngốc!” Nguyễn Túy Tuyết cầm tay nàng, dùng khăn tay ướt lau đi lau lại, vết mực trên đôi tay nhỏ bé mới phai đi một chút.

Vài ngày gần đây, Hạ Hà luôn vô cớ mắc lỗi. Giúp nàng mặc quần áo thì quên buộc dây lưng, ra ngoài mua sách thì mua nhầm. Có khi thậm chí còn quên ăn cơm, bụng kêu ùng ục, Hạ Hà vẫn hoàn toàn không phát hiện ra, nhưng ngược lại nàng nghe thấy lại ngại ầm ĩ nên mới đuổi Hạ Hà đi ăn cơm.

Nàng vừa thấy liền biết trong lòng Hạ Hà có chuyện. Ưm, nếu Hạ Hà đã là nha hoàn bên người nàng thì nàng cũng nên giúp Hạ Hà. Nguyễn Túy Tuyết nhẹ nhàng ho một tiếng: “Hạ Hà a, quần áo giày dép nam nhân trên giường này ngươi cầm đi xử lý đi, đêm nay không cần hầu hạ ta, ta muốn đọc sách.”

“Tiểu thư, đây....” Hạ Hà nhìn thoáng qua quần áo trên giường, sợ hãi nói: “Đây không phải đồ của trang chủ sao?”

“Có thể sẽ không cần dùng nữa, ngươi cầm đi xử lý đi.” Nguyễn Túy Tuyết thản nhiên nói. Trượng phu nạp thiếp, nàng dùng phương pháp kịch liệt là cắt cổ tay nhưng vẫn không thể vãn hồi được trái tim của trượng phu, có lẽ nàng nên chết tâm đi. Nếu như trái tim đã chết thì cũng không còn lý do gì để giữ lại quần áo của hắn, nếu vậy chỉ khiến trong lòng mình vẫn giữ lại hi vọng. Nàng muốn bắt đầu đi con đường của mình, không muốn lại tiếp tục nhìn vật nhớ người.

Mặt khác, nàng cũng muốn Hạ Hà đưa cho người thích hợp dùng, lúc trước không phải có nói qua Trúc đại ca gì đó sao? Mấy ngày nay hắn vẫn chưa đưa củi đến, không chừng Hà nha đầu chính là bởi vì lý do này mới có bộ dạng khác thường như vậy.

“Chuyện này....” Hạ Hà do dự. Nàng biết tiểu thư yêu trang chủ, mà nay lại muốn nàng bỏ đi số quần áo này....Không phải thật chứ?

“Nhanh đi!” Nguyễn Tuý Tuyết thúc giục nàng một tiếng.

Hạ Hà ôm lấy đồng quần áo nam nhân trên giường định đi ra khỏi Mai hiên nhưng đến cửa thì bị Nguyễn Tuý Tuyết gọi lại.

“Hạ Hà, nếu chỗ xử lý quá xa thì ngươi đánh xe ngựa mà đi. Nhớ rõ, không cần vội vàng trở về hầu hạ ta, ta muốn xem sách.” Nguyễn Tuý Tuyết còn cố ý cường điệu câu cuối cùng.

Hạ Hà nghe xong, vẫn chưa kịp hiểu hết ý tứ liền gật đầu ra khỏi phòng, nghĩ rằng vứt quần áo mà cũng cần phải đi xe ngựa sao? Cũng sẽ không tốn bao nhiêu thời gian a...Mãi cho đến khi nàng ôm quần áo đi qua


The Soda Pop