thành một cục, trong ngực còn gắn thêm một miếng sưởi ấm. Dù thế , thân thể nàng vẫn không ngừng run lên cầm cập.
Nàng cúi đầu, vẻ mặt hiện ra một điều bỉ khuất rất lớn nhưng không dám nói ra.
Triệu Vĩnh Yên đứng trước mặt năng, hàm răng nghiến chặt, ánh mắt lóe lửa giận mãnh liệt, cuối cùng không kiềm chế được, rống lớn : “Ta rốt cuộc có chỗ nào đáng sợ ? Mau nâng đầu heo của mi lên.”
Hình Hoan kinh sợ, không ngừng run rẩy, đối mặt với thời khắc này không có biểu hiện gì phản kháng, dù là nhỏ nhất, chỉ biết vâng lời ngẩng đầu lên
Chỉ là một chuyện nhỏ mà lại bày ra vẻ bị ức hiếp to lớn là có ý tứ gì? Bộ hắn ngược đãi nàng nhiều lắm sao? Hắn bùng lên lửa giận gấp đôi, lúc nào cũng có thể xả ra, hết lần này tới lần khác thấy ánh mắt chống đối của nàng, trong lòng ko khỏi loạn nghĩ.
Cuối cùng những lời khó nghe mà hắn chuẩn bị định nói đành phải nghẹn xuống, đổi thành một tiếng ho nhẹ : “Ngươi thật không phải là nhảy lầu tự vẫn?”
Hình Hoan lắc đầu như cái trống bỏi . Đối mặt với đống hưu thư nàng sớm quá quen thuộc làm sao có thể qua hai năm mới nhận thức mà đi tự sát.
“Vậy cùng bộ khoái bỏ trốn?” Thanh âm của hắn không tự chủ nâng cao lên, dẫn dắt hỏa khí phát lên.
Nàng không chút nghĩ ngợi, tiếp tục lắc đầu. Thật biết nói đùa, vị bộ khoái kia là nữ nhân sao có thể cùng nàng bỏ trốn.
Lắc đầu chính là phủ nhận, nàng không có cùng nữ bộ khoái bỏ trốn, lời nói trong miệng hạ nhân căn bản không thể tin được. Nhưng, khi ánh mắt hắn vừa chuyển, áo cà sa xanh lục được gấp cẩn thận, tâm tình càng lúc càng khó chịu, vô thức buột miệng nói : “Ngươi, con mẹ nó, ngươi bỏ trốn ta còn chưa tính, bộ khoái ta còn chịu được. Ngươi cả nhiên chạy theo người trên đầu không có tóc. Há muốn đem mặt mũi ta vứt đâu?”
“Không đúng, nhị thiếu gia ngài đừng hiểu lầm…” Hình Hoan rốt cục không hề lắc đầu nữa, dũng cảm cãi lại. Hình Hoan dùng hết sức gật đầu hai cái, từ trên giường quý phi đi xuống, chân vừa chạm đất, một hàn khí lạnh thấu xương xuyên thẳng vào trong tim, nàng hít một ngụm khí lạnh, nhanh chóng nắm chặt tay áo của Triệu Vĩnh Yên, thừa lúc hắn không chú ý dùng chân mình đè chặt lại chân hắn.
Thấy hắn cau mày không vui,đang định nhấc chân rời đi, Hình Hoan liền rơi nước mắt: “Tướng công, ta đối với chàng trung trinh như một, có trời đất chứng giám. Ta không hề biết vị hòa thượng kia là ai. Có lẽ do hắn thấy ta bị khi dễ trong Quần Anh lâu, nên giả bộ giúp ta giải vây để mang ta đi. Thực ra… thực ra hắn vốn là bọn buôn người! Muốn lừa bán ta đi, nhưng người mua thấy ta xấu quá , chỉ muốn mua cân kí, một cân chỉ đáng một đồng tiền, một đồng tiền á. Cái xứng có một cái móc thật to, làm hư cái áo bông của ta, may mắn ta ý chí lực cường, luôn tưởng đến người đang mong chờ ta về hầu hạ, ta liền tràn ngập năng lượng, nhắm thẳng đường mà chạy trốn, chạy đến ngoài ô thì được sư thái trong Trầm Hương Các tới cứu.”
Hình Hoan than thở khóc lóc đem sự việc li kì kể lại một hồi mới xong, lúc này Vĩnh Yên mới phát hiện nàng đang ôm chặt lấy hắn, đầu tựa vào vai hắn khóc lóc thảm thiết.
“Vậy cái áo cà sa kia là sao?” Hắn rất muốn tin nàng, nhưng ít nhất phải giữ tôn nghiêm cho nam nhi không bị hao tổn. Hắn không thấp kém tới mức không bằng một hòa thượng. Song, trực giác mách bảo cho hắn biết loại chuyện quỷ quái này ngay cả quỷ còn không tin.
“Chứng cứ phạm tội.” Nàng siết chặt khuỷu tay, ôm chặt hơn nữa, khó có dịp Triệu Vĩnh Yên không đẩy nàng ra, tùy ý cho nàng làm nũng, phải tích cực tận dụng. “Nhị thiếu gia từng nói, nữ nhi trên giang hồ phải biết tự bảo vệ mình, loại người bại hoại đạo đức, giả mạo thành hòa thượng, cưỡng ép dân nữ tuyệt đối không thể tha thứ. Lần này, Triệu gia trang chúng ta phải vì dân trừ hại. Đây là đạo cụ để lừa gạt của hắn, chắc chắn hắn sẽ quay lại lấy, khi đó chúng ta sẽ bắt hắn giao cho quan phủ.”
“Ngu ngốc, cô nghĩ hắn có thể tự chui đầu vào lưới chạy tới Quần Anh lâu để cho ta bắt sao?” Hắn nhìn nữ nhân mà mẹ hắn chọn, thật là đầu heo, não heo, thân thể heo. Quả nhiên là một con heo béo.
“Hình như là vậy. Vậy phải làm sao đây?”
“Chuyện này đâu có liên quan đến ta, người hắn bán cũng không phải ta.” Cuối cùng hắn cũng chân chính khôi phục tinh thần lại, dùng sức đẩy Hình Hoan té xuống. “Mau mang giày, đến hầu hạ những nhân sĩ giang hồ kia ăn cơm, động tác nhanh lên một chút, sau một canh giờ mà không thấy xuất hiện tại phòng ăn ta liền viết cho một phong hưu thư.”
“Chàng cũng muốn dùng cơm ở Quần Anh lâu sao?”
“Không rảnh.”
“…” Hình Hoan không thể hiểu nổi, chả phải nói lòng dạ con người cũng là ruột thịt sao? Nàng đã hầu hạ hắn hơn hai năm nay tại sao mối quan hệ giữa hai người vẫn không tiến triển mà lại còn xấu hơn ban đầu.
Nàng chép miệng lẳng lặng nhìn bóng lưng hắn rời đi mà không hề ngoái lại, hai tay siết chặt, móng tay bấu vào da thịt, âm thầm tự nhủ cố gắng, cố gắng một lần nữa. Nếu lần này không được thì … coi như xong đi.
*
Cho đến khi bước ra khỏi gian phòng, lúc này Triệu Vĩnh Yên mới suy nghĩ lại những lời nàng vừa nói, cảm thấy rất kì lạ.
“Nhị thiếu gia có gì phân