pacman, rainbows, and roller s
Giang Hồ Bất Ai Đao

Giang Hồ Bất Ai Đao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210355

Bình chọn: 7.5.00/10/1035 lượt.

cạnh nàng, cười hỏi – “Cưỡi ngựa một chút không?”

Tiểu Đao liếc hắn một cái, người này, mỗi lần đều lừa mình cưỡi ngựa, sau đó hắn cũng nhảy lên, con ngựa hoảng sợ điên loạn chạy khắp nơi một hồi hắn mới cao hứng, Tiểu Đao một chút cũng không muốn ngồi nữa, Tiết Bắc Phàm này còn dám hỏi.

Xe ngựa lại đi lên phía trước một đoạn, vào trong thị trấn, người, ngựa, xe đông đến dọa người.

“Thực náo nhiệt!” – Tiểu Đao xuống xe ngựa đi bộ xung quanh, Tiết Bắc Phàm sợ nàng đi lạc, lo lắng theo sát.

Cuối cùng Tiểu Đao chọn một khách điếm thoạt nhìn có vẻ rất khí phái dừng chân, phải nếm thử những mỹ vị trân quý ở Tây Bắc mới được.

Tiểu Đao lên lầu hai, ngồi xuống một bàn gần cửa sổ, gọi tiểu nhị tới chọn vài món ăn.

Tiết Bắc Phàm cũng đi lên, thầm nghĩ nhìn Nhan Tiểu Đao hình như rất hứng thú, cô nương người ta đều văn văn tĩnh tĩnh trốn ở đằng sau, theo nàng, giống như đang đuổi theo một con thỏ vậy.

Mới vừa ngồi xuống, dư quang thoáng nhìn thực khách những bàn bên cạnh, sắc mặt Tiết Bắc Phàm trầm xuống, bất đắc dĩ thở dài nhìn Tiểu Đao trước mặt đang hỏi hắn ăn thịt dê nướng hay là gà rừng nướng. Nha đầu kia cũng không biết là phúc tinh hay là tai tinh, nhiều tửu lâu như vậy không chọn, cố tình chọn một nơi như vậy, lúc này phỏng chừng có trò hay để xem.

Hiểu Nguyệt đi theo đằng sau còn chưa kịp ngồi xuống, chợt nghe Trọng Hoa ở nàng bên tai thấp giọng nói một câu – “Sắp có náo nhiệt.”

Hiểu Nguyệt không biết nguyên nhân, Hách Kim Phong thì đói lả, trừ bỏ ăn cái gì cũng không để ý.

Bên này vừa ngồi xuống, chợt nghe có tiếng cười truyền đến, thanh âm cao mà ngạo mạn, có vẻ cố tình muốn thu hút sự chú ý của người khác – “Thật trùng hợp, quả nhiên không thể nói xấu sau lưng người khác.”

Khách điếm vốn đang im lặng, thực khách có vẻ không ít người giang hồ, tương đối im lặng. Nhưng một người đột nhiên lớn tiếng nói chuyện, Tiểu Đao tự nhiên phải nhìn sang bên đó.

Chỉ thấy một bàn ở hướng tây nam, cũng gần cửa sổ, có hai nam một nữ đang ngồi, cô nương kia còn mặc nam trang, thật quái đản, son phấn trên mặt cũng chưa lau.

Nguyên bản cũng không có gì, có trách thì trách ba người bọn họ đều nhìn về phía bàn của đám người Tiểu Đao, thần sắc khác nhau. Hai nam nhân kia có chút giống nhau, khinh thường cùng trào phúng, nha đầu còn lại là kinh ngạc, hay là nói kinh hỉ gì đó.

Tiểu Đao chỉ liếc mắt một cái liền cảm thấy trong đó có một nam nhân hình như có chút quen mắt, là gặp qua ở đâu?

Thức ăn của tiểu điếm vùng Tây Bắc rất thô tục, một chén lớn đựng đầy thịt bò trên mặt bàn, ở giữa là lò nướng thịt dê, Tiểu Đao vừa nhìn chằm chằm tô mì nước nóng hổi đang bốc hơi cùng hành thái và vài lát ớt mỏng vừa thổi vù vù nửa ngày, đột nhiên vỗ bàn – “A!”

Ba người ngồi cạnh nguyên bản đang cầm đũa gắp thức ăn, bị nàng thét một tiếng tay liền run lên. . . . . . Mì rớt lại vào trong bát, bất đắc dĩ nhìn nàng, như là hỏi —— Cô lại làm sao đây?!

Tiểu Đao sao lại kích động như vậy? Bởi vì nhớ tới trong đó có một nam nhân nhìn quen mắt hình như đã từng gặp ở đâu, thời điểm lần trước nàng trà trộn vào Bắc Hải phái làm nha đầu, đã thấy phu nhân của Tiết Bắc Hải cùng một nam đồ đệ quấn lấy nhau, là hắn!

Tiểu Đao nhớ đến chuyện kia, khuôn mặt hơi đỏ, theo bản năng hô một tiếng cắm đầu ăn, sau một lúc lâu mới ngẩng mặt, tán thưởng – “Ăn ngon nha!”

Hiểu Nguyệt bị nàng chọc cười, Tiết Bắc Phàm lắc đầu, dùng tay xé một miếng thịt dê đưa tới miệng Tiểu Đao. Tiểu Đao đang giương nanh múa vuốt ăn, một tay cầm đũa một tay cầm lấy miếng nem rán tây bắc cuộn rau, ăn ngon thật ngon. Thấy miếng thịt gắp đến bên miệng, há mồm”A ô” một ngụm, Tiết Bắc Phàm để sát miệng nàng.

Tiểu Đao đang ăn rất vui vẻ, chợt cảm thấy sau lưng lạnh, một trận sát khí đánh úp lại, rụt cổ vội quay đầu lại. . . . . . Nói đến thật kỳ lạ, nữ nhân giả trang nam trang kia đang nhìn nàng. Tiểu Đao là người khôn khéo, suy nghĩ vòng vo, tựa hồ hiểu được gì đó, vươn tay đem miếng nem rán đã ăn một nửa đưa tới bên miệng Tiết Bắc Phàm, “Chàng ăn!”

Tiết Bắc Phàm bị nàng làm hoảng sợ, Trọng Hoa cùng Hách Kim Phong theo bản năng suy nghĩ – Nem rán này có phải bị hạ độc không?

Tiết Bắc Phàm há miệng sững sờ, chỉ thấy Nhan Tiểu Đao có chút tức giận đối với cô nương đang gắt gao nhìn chằm chằm nàng khẽ nhướng mi, giống như khiêu khích. Tiết Bắc Phàm chút nữa là cười thành tiếng, đã nói nàng là người sợ thiên hạ không loạn! Mỹ vị đã đưa đến miệng không có lý do gì không ăn, há mồm thuận tiện ăn nửa miếng nem rán kia, mặt mày hớn hở, không giống như là giả vờ.

Tiểu Đao thấy nha đầu kia mặc dù không nói lời nào, nhưng con mắt đã trừng đến sắp rớt ra, quả nhiên là quen biết Tiết Bắc Phàm! Nguyên bản, Tiểu Đao rất ít chủ động trêu chọc người khác, phải làm như vậy hoàn toàn là do bản năng cảm thấy những người không có hảo ý. Hơn nữa còn có kẻ bất hiếu thông đồng với sư nương của mình, gần mực thì đen sao!

“Nhị ca thật trùng hợp a, huynh không phải đang ở Giang Nam phong lưu khoái hoạt sao? Đến tang sự của đại ca cũng không đi, sao lại có tâm tư đến nơi thâm sơn cùng cốc này?”

Tiểu