80s toys - Atari. I still have
Giang Bắc Nữ Phỉ

Giang Bắc Nữ Phỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327811

Bình chọn: 9.5.00/10/781 lượt.

ạnh: “Bên Hạ Trạch thế nào rồi?”.

Tên tùy tùng bẩm báo: “Từ sau khi được đưa về chỗ nghĩ thì ngủ rất sâu không hề tỉnh giấc, thám tử bố trí ở bên ngoài phòng hắn báo về nói rằng tiếng ngáy vẫn rất đều, có lẽ là ngủ rất say rồi.”

Một tên tùy tùng khác cũng tiến đến gần báo cáo: “Doanh trại của đại quân Thái Hưng vẫn giống như trước, không có bất cứ động tĩnh nào.”

Dương Thành yên lòng, nhưng cũng chưa quay về phủ ngay, mà lại trực tiếp dẫn theo thân tín thúc ngực chạy ra khỏi thành tới đèo Phi Long.

Tháng Tư, Tiết Thịnh Anh lệnh cho thuộc cấp là Lý Sùng dẫn hai vạn binh tấn công trại Thanh Phong. Địa thế trại Thanh Phong tuy rằng vô cùng hiểm yếu, nhưng suy cho cùng thế đơn lực mỏng, sau khi kiên cường cầm cự được hai ngày cuối cùng đã bị Lý Sùng công phá sơn trại. Nhưng còn chưa đợi Lý Sùng kịp ăn mừng thắng lợi vừa mới đến tay, thì đêm đó đại quân nghỉ lại trong núi Thái Hành đã bị tàn dư của trại Thanh Phong đánh lén, một trận lửa lớn khiến quân Ký Châu trở nên đại loạn, tướng sĩ dẫm đạp lên nhau, thương vong vô số.

Số lượng quân trong trại Thanh Phong không ít, hành động lại rất kỳ lạ, Lý Sùng bất lực đành phải rút quân. Tiết Thịnh Anh thấy trong núi Thái Hành gặp trở ngại, bèn dứt khoát xé mặt nạ, dẫn quân quay sang phía Nam tấn công Nghi Bình. Ai ngờ trong thành Nghi Bình lại có trọng binh canh giữ, Tiết Thịnh Anh tấn công mạnh mẽ suốt năm sáu ngày nhưng không thể phá được tường thành Nghi Bình, đại quân của Dương Thành lại từ phía Ký Châu áp sát tới.

Thật đúng là nhà dột còn phải trải qua suốt đêm mưa, thuyền đã trễ lại còn đi ngược gió! Tiết Thịnh Anh bất đắc dĩ chỉ có thể nghênh chiến cùng quân Thanh Châu của Dương Thành, nhưng vừa đánh đã bại, đại quân thua tan tác chạy trốn vào trong núi Thái Hành. Nhưng Dương Thành sớm đã có bố trí ở trong núi, không ngoài dự đoán Tiết Thịnh Anh sau khi xông vào liên tiếp gặp mấy lần thất bại, lập tức mấy vạn đại quân sắp bị tiêu diệt trong núi Thái Hành.

Sự tình tiến triển đến nước này, giống hệt như Dương Thành sẽ toàn thắng, đã tiêu hao gần hết sinh lực binh lính của Ký Châu, lại có được lợi ích thực tế, khoan không nói đến hai quận trước khi mượn binh Tiết Thịnh Hiển đã hứa cắt nhượng cho, thì toàn bộ Ký Châu sớm muộn gì cũng không thể chạy thoát là vật ở trong túi ông ta. Càng hài lòng hơn là Dương Thành còn được tiếng tốt, ông ta được Tiết Thịnh Hiển mượn binh bình phản loạn, có lý do hợp lý để xuất quân. Sau đó đau đớn xuống tay giết Tiết Thịnh Anh cũng là vì Tiết Thịnh Anh tấn công Nghi Bình của ông ta, là người bất nghĩa trước.

Càng khiến Dương Thành đắc ý hơn là mấy vạn đại quân của Thái Hưng mất công toi đến đây, nhưng vì ông ta giam giữ Hạ Trạch, nên mấy vạn đại quân đó đóng tại phía Nam Thanh Châu không dám làm bậy, trơ mắt nhìn ông ta đoặt Ký Châu mà không thể làm gì được.

Ván cờ này chơi đến đây dường như đều nằm trong tính toán của Dương Thành, nhưng trong lúc định kết thúc hoàn hảo thì đột nhiên xảy ra một biến cố, đại quân của Thái Hưng do Hạ Trạch thống lĩnh thần không biết quỷ không hay xuất hiện ở phía Nam Nghi Bình, triển khai tấn công mạnh mẽ vào thành Nghi Bình.

Dương Thành hoảng sợ đành phải bỏ dở việc truy kích bại binh của Tiết Thịnh Anh đang chạy trốn, quay về cứu viện Nghi Bình. Đáng tiếc Nghi Bình lúc trước đã bị phải chịu sự tấn công của mấy vạn đại quân của Tiết Thịnh Anh, tuy chưa bị vỡ thành, nhưng tường thành sớm đã nát lắm rồi, giờ sao thể chịu được sức tấn công mạnh mẽ của đại quân Hạ Trạch nữa. Đợi đến khi Dương Thành chạy về đến ngoài thành Nghi Bình, thì Hạ Trạch đã dẫn quân công phá trong thành, thế trận công thủ lập tức xoay chuyển.

Nếu như nói mất Nghi Bình là việc ngoài dự liệu của Dương Thành, nhưng tốt xấu gì cũng coi như hợp tình hợp lý, Dương Thành tuy chán nản nhưng cũng vẫn có thể chấp nhận được, nhưng chuyện xảy ra sau đó, thì khiến Dương Thành thực sự không thể nào chấp nhận được.

Ngày hai mươi bảy tháng Tư, một nhánh quân Thanh Châu vượt qua đèo Phi Long quay ngược về thành Thanh Châu, nói rằng phụng lệnh của Dương Thành quay về tăng cường lực lượng phòng bị cảnh giới cho thành Thanh Châu, đề phòng quân Thái Hưng tấn công Thanh Châu. Binh sĩ giữ thành nhìn thấy nhánh chân tới từ đèo Phi Long nên không có phòng bị gì lắm, cho đến khi đối phương đến dưới chân thành, tướng giữ thành nhìn thấy những người trong nhánh quân đó đều lạ mặt, mới sinh lòng nghi ngờ đòi đưa lệnh bài của Dương Thành ra thì mới chịu mở cổng thành. Trong lúc hai bên đang thương lượng, thì ở dưới chân thành lại đột nhiên có ám tiễn bắn tới, trúng vào chính giữa ngực tên tướng giữ thành.

Quân Thanh Châu dưới thành cũng trở mặt bắt đầu tấn công thành. Quân canh giữ trong thành không có phòng bị, chủ tướng lại trúng tên mất mạng, trong lúc hỗn loạn, có một tiểu đội kỵ binh tranh thủ tình thế rối ren đánh từ trong thành đánh ra, giết chết quân canh giữ mở cửa thành để đại quân bên ngoài tiến vào trong. Thành Thanh Châu lưng dựa vào núi Thái Hành dễ thủ khó công, là thành trì kiên cố vững chắc từng chống được cả thiết kỵ của Bắc Mạ