tay Cố Lăng Vi
xong cô liền chống thắt lưng thở hổn hển, Cố Lăng Vi nhanh chóng nhận
gậy, động tác lưu loát đẹp mắt, không chút chần chừ cầm chắc gậy lao vút lên.
Trên đường chạy đều là người quen, Cố Lăng Vi cũng không xa lạ gì,
thực ra cô không biết, khi cô đứng ở đâu, đó đều là một sư uy hiếp đối
với các nữ sinh khác, bởi vì những lúc huấn luyện, biểu hiện của cô quá
xuất sắc, tất cả các hạng mục đều hoàn thành tuyệt đó, cho nên trong
trận thi đấu tiếp sức này, trạm thứ nhất Lí Dĩnh còn đối phó được, nhưng đến trạm thứ hai là Cố Lăng Vi thì chạy cũng không nổi nữa, vì ai cũng
bị chết khiếp mất rồi.
Gió xuân cuốn lấy sắc màu lục trên người Lăng Vi, ánh mặt trời dừng
lại càng khiến cô mạnh mẽ mà xinh đẹp, giống như đầu nhọn phía trước, cả một khán đài vang lên tiếng Cố Lăng Vi cố lên, cô giao gậy cho Trương
Lệ Hồng, vốn chỉ giữ thực lực thôi nhưng cũng đã khiến cho mấy người
phía sau hồn bay phách lạc.
Cố Lăng Vi chống thắt lưng thở, ổn định nhịp tim đang nhảy lên từng
hồi, một chai nước khoáng đưa tới, cô nhận lấy rồi vội cám ơn, vừa nhấc
đầu lên đã thấy Diệp Bành Đào nheo mắt mỉm cười, Cố Lăng Vi thoáng bối
rối, cố không để mặt đỏ lên, nhìn quanh vài vòng, phát hiện ra các vị
chủ tịch đằng xa ánh mắt hình như đều hướng về đây cả.
Ngọc thiếu nữ xinh đẹp phụ trách hậu cần chạy đến chỗ cô vẫy tay nháy mắt mấy cái, còn chỉ chỉ Diệp Bành Đào, Cố Lăng Vi trừng mắt nhìn bạn
một cái, mở miệng nói: "Anh không có chuyện gì sao, đội các anh không
thi đấu à?"
Diệp Bành Đào khẽ cười: "Có, nhưng mà nữ thi xong mới thi, lát nữa em cổ vũ anh nhé, nhìn thấy em đảm bảo anh chạy ngàn dặm vẫn nhanh hơn
ngựa."
Cố Lăng Vi bật cười: "Cái gì mà ngàn dặm, chả lẽ em là Bá Nhạc sao?"
Ai ngờ DIệp Bành Đào lại rất nghiêm túc gật đầu: "Ý nghĩa rất đúng, Lăng Vi, em là Bá Nhạc của anh, rất vinh hạnh phải không?"
Một tràng vỗ tay kịch liệt vang lên, Ngọc thiếu nữ xinh đẹp chạy tới
hoan hô: "Lăng Vi, các cậu tuyệt quá, hôm nay chính là ngày của hệ tin
tức chúng ta".
Nói xong còn nhiệt tình cho cô một cái ôm, mượn khăn mặt và nước đem
sang cho Hà Hiểu Vân, Cố Lăng Vi vội đẩy bạn đi trước, nhìn qua Diệp
Bành Đào: "Chạy nhanh quá nên bị làm sao rồi, em đến xem Hiểu Vân".
DIệp Bành Đào nắm lấy tay cô: "Em đồng chủ nhật này cùng anh xem phim, anh sẽ đi, nếu không hai chúng ta cùng sang bên đó".
Cố Lăng Vi hoảng sợ, ánh mắt nghiêm khắc của đội trưởng Vu phóng lại
đây, cô vội giãy ra: "Được! Được!Em sợ anh rồi, nhưng mà cả phòng 308
bọn em đều đi".
Nói xong cô vội vã bỏ chạy.
"Đây là hẹn hò kiểu gì chứ, nhiều bóng đèn như vậy."
Diệp Bành Đào nói thầm vài câu, nhưng mà ngẫm nghĩ một lát, chợt phát hiện ra ít nhất cô bé này không bài xích anh như trước nữa, đây là bước phát triển rồi, dù sao cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn phải cố
gắng, Diệp Bành Đào ngẩng đầu nhìn nụ cười sáng lạn của Cố Lăng Vi đầu
xa, thầm nghĩ: "Cô bé em chờ xem, không khiến em thành cô dâu của anh,
anh Diệp Bành Đào với em cùng một họ".
Tình huống này đều rơi vào mắt Hồ Đan Đan quả thực giống như người
ngoài hành tinh xâm nhập địa cầu: "Trịnh Viễn! Trịnh Viễn, em không nhìn lầm phải không, vừa rồi là DIệp Bành Đào, người luôn bị nữ sinh làm hư
hỏng Diệp Bành Đào, cũng có lúc phải ăn nói khép nép như vậy sao, cô gái kia là ai, là bạn gái mới của cậu ta sao, hình như tên là Cố Lăng Vi
phải không?"
Ánh mắt Trịnh Viễn chợt lóe lên, nặng nề nói: "Không biết, em thích
thì trực tiếp tìm Bành Đào mà hỏi, bọn anh sắp thi tiếp sức rồi, anh
xuống trước chuẩn bị".
Nói xong đưa tập bản thảo qua cho cô, bước xuống đài.
"Hiểu Vân, có khỏe không?"
Cố Lăng Vi đưa khăn mặt sang, Hiểu Vân vươn hai ngón tay ra: "OK, thắng lợi thuộc về 308 chúng ta rồi".
Trương Lệ Hồng hừ một tiếng: "Không phải mình đả kích sự tích cực của các cậu, nếu phần sau cũng đường mềm như thế này thì tốt, phần thi sau
mặt đường rất cứng, muốn thắng lợi nữa cũng không dễ như vậy".
Lí Dĩnh tin tưởng :"Mình thấy chúng ta rất có tiềm năng mà, Lăng Vi, lát nữa cho mình chạy đầu đi".
Hài Hiểu Vân uống một ngụm nước xong, vỗ vỗ đầu Lí Dĩnh: "Đồng chí
nhỏ, khiêm tốn được lợi, kiêu ngạo tất hại, cho nên phải ngăn chặn kiêu
ngạo mới có được thành tích tốt nha".
Lí Dĩnh phun luôn ngụm nước, vựa vặn dính lên người Lệ Hồng, Trương
Lệ Hồng vội vàng lấy khăn lau: "Này!Lí Dĩnh cậu kích động cũng không
được phun bậy bạ nha, tối nay cậu lo mà giặt quần áo cho mình đấy".
Bốn người cùng nhau bật cười, Hà Hiểu Vân ái muộn nhìn Cố Lăng Vi:
"Vừa rồi mình thấy Diệp đại soái ca mang nước đến hầu hạ Lão phật già,
ngài vừa lòng không ạ?"
Cố Lăng Vi liếc bạn một cái, đưa tay nhéo vào hông cô không lưu tình chút nào.
"A a a!Chột dạ này, Lệ Hồng cứu mình".
Bốn người lại cười đùa.
ở phía trên, cô Lưu có chút suy nghĩ: "Lạ nhỉ, với trình độ bốn người Cố Lăng Vi, hẳn là thành tích phải rất tốt mới đúng, lạ quá đúng không
đội trưởng Vu?"
Mắt Vu đội trưởng lóe lên: "Thực ra bốn cô bé này muốn giữ thể lực,
cho đối thủ xem một thành tích giả để họ khinh địch, nếu trận chung kết