ng ấy là ba của chúng ta
mà."
"Em lại đồng tình nữa rồi."
"Đây không phải là đồng tình, làm người ai cũng thế thôi, cho dù anh có cắt đứng quan
hệ, thì cũng không thể thay đổi ông ấy là cha anh. Thân làm con, nào có
thể thấy cha mình đang gặp nạn mà bỏ mặc làm ngơ không ra tay cứu giúp,
anh đâu phải là người như thế chứ?"
"Ông ta có điểm nào giống như gặp nguy hiểm đâu, ông ấy không đẩy người khác rơi vào hiểm cảnh thì mới là lạ."
"Vậy chúng ta làm rõ chuyện này rồi hãy nói." Tạ Thiên Ngưng kiên trì không
rời đi, tiếp tục hỏi Phong Gia Vinh, "Cha, lúc trước vì sao cha lại muốn lấy cổ phần của con, có phải liên quan đến chuyện này không?"
Phong Gia Vinh đã sớm bị những lời Tạ Thiên Ngưng nói làm cho cảm động, trái
tim băng giá tựa hồ bị một dòng nước ấm chảy qua, làm cho rất thoải mái, không kiềm chế được liền đem toàn bộ chuyện nói ra, "Hồng Thiên Phương
đang nắm giữ đĩa CD chứa thông tin mưu hạ cha vợ cha, ông ta dùng CD
đến uy hiếp cha giao 60% cổ phần của Phong thị đế quốc, vì muốn làm ông
ta an tâm trước, cha cố làm ra vẻ đến bệnh viện gây phiền phức cho các
con, sau đó phái thủ hạ xử lý ông ta, để ông ta giao CD ra đây, nhưng
cha biết ông ta sẽ không giao tất cả CD ra, cho nên cha chỉ còn cách ——
diệt khẩu."
"Nói thế, 2 lần cha đến bệnh viện uy hiếp chúng con, thật ra đều là giả."
"Nếu như không phải giả, cha đã sớm động thủ, không phải sao?"
"Khỉ con, anh nghe chưa, những thứ kia đều là giả, cha vốn không có ý muốn
hại chúng ta." Tạ Thiên Ngưng vui mừng đem lời mình nghe nói lại một lần cho Phong Khải Trạch nghe.
Phong Khải Trạch nghe những lời
này, mặc dù trong lòng có chút chấn động, nhưng vẫn không muốn tha thứ
Phong Gia Vinh, không vui nói: "Tôi không có điếc, nghe được."
"Anh đừng nên cư xử như vậy, khó được ba ba quan tâm thế, chúng ta không nên làm ông buồn, chẳng lẽ anh cứ muốn hai cha con trở thành kẻ địch mãi
sao?"
Lời cô rất có lực độ, khiến anh không thể phản bác, chẳng biết làm gì hơn là trầm mặc im lặng.
Phong Gia Vinh thấy Tạ Thiên Ngưng vẫn luôn nói giúp cho ông, tự đáy lòng rất cảm kích cô, nhưng bây giờ không phải lúc để cảm kích, trước hết giải
quyết Hồng Thiên Phương, rồi mới xử lý vấn đề này, vì vậy hạ lệnh: "Dẫn
Hồng Thi Na và Hồng Thừa Chí đến."
"Phong Gia Vinh, chẳng lẽ ông muốn giết người diệt khẩu ngay trước mặt con trai mình sao?" Hồng
Thiên Phương nghe mệnh lệnh này, trong lòng vô cùng lo sợ, lớn tiếng
chất vấn ông.
"Con gái ông đã từng làm tổn thương đến con dâu tôi rất nhiều, cho nên cũng đã đến lúc bắt các người trả lại rồi."
"Ông——"
". . . . . ."
Con dâu tôi—— ba chữ này liền khắc sâu vào tâm trí của Tạ Thiên Ngưng,
trước mắt rõ ràng là những hình ảnh bạo lực, nhưng cô lại có một loại
cảm giác ấm áp, loại cảm giác này, cũng xuất phát từ ba chữ của người
kia.
Rốt cuộc cô đã chân chính trở thành con dâu của Phong gia. Không bao lâu, Hồng
Thi Na cùng Hồng Thừa Chí đều bị giải vào trong đại sảnh, hai người đều
bị trói, miệng bịt kín không thể nói. Khi thấy Hồng Thiên Phương khắp
người đều là thương tích còn bị đè trên mặt đất liền muốn xông tới giải
cứu, nhưng bây giờ tự thân bọn họ còn khó bảo toàn, làm sao có thể cứu
người đây chứ?
Hồng Thi Na vùng vẫy một lúc, phát hiện có
giãy giụa mấy cũng là vô dụng, đành phải từ bỏ, ánh mắt không tự
chủ liề dừng ở trên người Tạ Thiên Ngưng, oán hận nhìn chằm chằm vào
cô, bởi vì tình cảnh bây giờ của hai người chênh lệch khá xa nên chỉ
biết tức giận.
Từ nhỏ cô đã là người nổi tiếng, là thiên kim đại tiểu thư, vậy mà giờ thân phận và bối cảnh lại thua kém một người
phụ nữ thấp kém, làm sao cô có thể không tức giận?
Tạ Thiên
Ngưng thấy ánh mắt Hồng Thi Na chưa đầy oán hận, nhưng cô lại không sợ,
chỉ đáp lại bằng ánh mắtbất đắc dĩ, trong lòng âm thầm thở dài: chuyện
đã đến nước này cũng phải giải quyết thôi, chẳng lẽ còn muốn oán hận
người khác sao?
Hồng Thiên Phương nhìn thấy con trai và con
gái mình, tâm trạng liền kích động mạnh, không để ý đến thương tích trên người, cố gắng giãy giụa để đến gần con của mình hơn một chút, trong
miệng không ngừng gọi bọn họ, "Thừa Chí, Thi Na —— cha tới cứu các con."
Phong Gia Vinh thấy một màn trước mặt, đột nhiên hiểu cái gì gọi là tình
thương yêu của cha dành cho con mình, so với Hồng Thiên Phương, về
phương diện này đúng là ông không bằng, có lẽ cảm thấy hơi chút xúc
động, liền hạ lệnh: "Thả ông ta ra đi."
Vừa ra lệnh xuống,
người đang kiềm giữ Hồng Thiên Phương lập tức buông tay, có người còn mở trói cho Hồng Thi Na cùng Hồng Thừa Chí, tháo băng keo dán miệng bọn họ ra.
"Cha ——"
"Thừa Chí, Thi Na, các con vẫn khỏe chứ?"
"Cha, chúng con không sao, còn cha thì sao, sao lại thành thế này, trên người có bị thương nhiều không?"
"Cha, con không muốn ở chỗ này, con không muốn chết." Lập tức đại sảnh liền trở nên ồn ào hơn.
Cả gia đình ôm chặc lấy nhau, quan tâm lẫn nhau, mặc dù rất sợ, nhưng cả
nhà đều ở chung một chỗ thì bọn họ đã thấy mãn nguyện rồi.
Hồng Thiên Phương ôm con của mình vào lòng, cảm thấy an tâm đôi chút, nỗ lực