Pair of Vintage Old School Fru
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219242

Bình chọn: 8.5.00/10/1924 lượt.

ện này mà cậu làm không xong, vậy thì cút

đi."

"Vâng" Đường Phi gật đầu, sau đó làm việc ngay, trong lòng

lại có ý nghĩ khác. Phong Gia Vinh đối với con, cháu nội mình thật vô

tình, chớ nói chi người ngoài, cho nên làm việc với ông ta, vĩnh viễn

không có ngày ngóc đầu lên.

Xem ra lúc đầu không nói cho ông biết Tạ Thiên Ngưng có mười tỷ là đúng, hắn phải cố gắng lấy mười tỷ này,

sau đó rời khỏi Phong Gia Vinh mới được, không thì đời này cũng chỉ là

một con chó giữ nhà thôi.

Đường Phi mới vừa đi, viện trưởng liền

vội vàng chạy tới, sắc mặt gấp gáp, có chút hốt hoảng, cung kính nói:

"Phong tiên sinh ——"

Vậy mà chưa nói xong, lập tức bị Phong Gia

Vinh cắt đứt, "Bớt nói nhảm đi, lập tức làm theo lời ta, đuổi Tạ Thiên

Ngưng ra ngoài ngay lập tức."

“Chuyện này —— e không hay lắm."

"Tôi nói một lần cuối cùng, lập tức đuổi cô ta đi."

"Phong tiên sinh, cô ấy vẫn còn hôn mê, để cô ấy đi ngay như vậy, sợ rằng sẽ

không tốt, chi bằng đợi cô ấy tỉnh lại, được không?" Bác sĩ vẫn tiếp tục khuyên, tranh thủ hòa hoãn, chỉ tiếc là vô dụng.

"Viện trưởng,

ông lập tức làm theo lời ta, nếu không tôi sẽ đóng cửa bệnh viện các

người ngay lập tức, các người sẽ phải ra ngoài đứng đường đó."

"A ——" viện trưởng bất đắc dĩ lắc đầu, hết cách rồi, không thể làm gì nữa, ông mang theo một số người đi vào phòng bệnh.

Phong Khải Trạch ngồi ở bên giường, nhìn chằm chằm người nằm trên giường, ai

ngờ lúc này một nhóm người đi vào, làm anh vô cùng bất mãn, lông mày

nhíu chặt, nghiêm nghị chất vấn, "Ai cho các ông vào?"

"Phong

thiếu gia, thật sự xin lỗi, Phong tiên sinh đã ra lệnh, không thể để cho các người ở đây, cho nên chúng tôi buộc phải mời mọi người rời đi."

"Lòng của ông ta làm bằng đá hay sao, thật là ác độc? Thiên Ngưng còn bất

tỉnh, làm sao có thể rời đi ?" Đới Phương Dung tức giận mắng to, ai ngờ

mới vừa mắng xong thì thấy Phong Gia Vinh đi vào, liền đi tới trước mặt

ông, tiếp tục mắng, "Phong Gia Vinh, ông thật quá đáng, cả cháu mà ông

cũng không bỏ qua."

"Các người phản lại tôi, thì tôi cần gì nể

mặt nữa?" Phong Gia Vinh khinh thường nói, liếc mắt nhìn Tạ Thiên Ngưng

đang hôn mê trên giường, tầm mắt không tự chủ được rơi xuống bụng cô, có cảm giác bài xích sinh mệnh nhỏ bên trong.

Ông ta không muốn có

Phong Khải Trạch thứ hai đối nghịch với ông ta, cái ông ta muốn đó là

đời sau ngoan ngoãn nghe lời ông ta, không phải cái loại đối nghịch với

ông ta.

"Là ông ép chúng tôi, nếu như không phải là ông quá đáng, chúng tôi có thể làm vậy sao?"

"Đới Phương Dung, nếu bà cứ theo bọn chúng chống đối lại tôi, vậy đừng trách tôi không khách khí với bà."

"Không khách khí thì không khách khí, tôi đã nhịn ông mấy chục năm,vậy là đủ rồi, tôi muốn ly hôn với ông."

"Cái này không phải do bà quyết định.".

"Vậy chúng ta hãy chờ xem."

"Các người ồn ào đủ chưa?" Phong Khải Trạch vẫn luôn không nói gì, nghe bọn

họ ồn ào như vậy, phiền chết được, dứt khoát hét lên.

Phong Gia

Vinh không ồn ào với Đới Phương Dung nữa, đi tới, cười tà đề nghị, "Khải Trạch, mày muốn Tạ Thiên Ngưng sinh đứa bé này ra bình an, cũng được,

nhưng đứa bé này phải để tao nuôi, không cho phép các người can thiệp

vào cuộc sống của nó."

"Ông muốn nó làm con rối nghe lời của ông sao?"

"Tùy mày nghĩ thế nào cũng được, bây giờ mày chỉ có hai lựa chọn, một là làm theo lời ta, hai chính là cút ngay lập tức. Tao đối xử vậy là quá nhân

từ, cũng bởi vì nhân từ mới để cho chuyện phát triển thành tình trạng

này, nên không để sai lầm lần thứ hai. Nói, mày chọn cái nào, là để cho

tao nuôi đứa bé, lay là chọn con đường chết?"

"Tôi tuyệt đối sẽ

không để con tôi làm con rối của ông, tôi muốn tạo nên một gia đình ấm

áp, nhưng gia đình này không có sự tồn tại của ông, cho nên ông là người ngoài cuộc." Phong Khải Trạch không thỏa hiệp, đem chăn kéo ra, sau đó

nhẹ nhàng ôm lấy Tạ Thiên Ngưng đang hôn mê, trực tiếp rời đi.

Đới Phương Dung không yên lòng, đuổi sát theo, "Khải Trạch, cẩn thận một chút mới được, dì đi với con."

“Mày nhớ cho rõ, tao đã cho mày cơ hội cuối cùng, nếu như mày bước ra khỏi

cửa này, thì không còn là con trai của Phong Gia Vinh nữa, tao nói được

làm được. Lần này không phải là nói đùa." Phong Gia Vinh không ngờ Phong Khải Trạch quật cường như thế, không chịu thỏa hiệp, đành uy hiếp cảnh

cáo anh lần nữa.

Chỉ cần bọn họ cúi đầu trước ông, ông cũng không cần so đo, tại sao bọn họ lại không cúi đầu, tại sao bọn họ dám làm

ngược điều ông nói?

Ông ta không chịu nổi loại người luôn chống đối này.

Phong Khải Trạch ôm Tạ Thiên Ngưng, đứng ở trước cửa, đưa lưng về phía Phong

Gia Vinh, khinh thường cười lạnh, "Từ đầu đến cuối tôi cũng không muốn

nhận ông làm cha, ông không chấp nhận chúng tôi, thì tình cha con coi

như chấm dứt. Phong Gia Vinh, ông nghe đây, bắt đầu từ hôm nay giữa tôi

và ông không có bất kỳ quan hệ gì hết, nếu như ông dám đụng đến người

của tôi, tôi sẽ tống ông xuống địa ngục."

"Đây là do mày nói, bắt đầu từ hôm nay, chúng ta không có bất cứ quan hệ gì,."

"Không sai, là do tôi nói."

"Được, ngày mai tao sẽ