g tâm mà nói, cái khuôn mặt kia thật ra thì có thể nhìn được, đáng
tiếc tính tình thì khiến cho người ta không dám khen tặng, chính là lập
tức nhớ tới tình cảnh lúc hắn ném nàng xuống nước, chậc, lần này tốt
nhất là cả đời không qua lại với nhau.
Vì vậy quay đầu lại, nhìn thấy Xuân Đào đang uể oải, nở nụ cười, sau đó nhắm mắt dưỡng thần.
Dù sao binh đến tướng đỡ, nước đến đất cản.
Về phần tình cảnh của Chân phủ. . . . . .
Những khách mời kia không duyên cớ bị gạt sang một bên trong đại sảnh, mấy
chủ nhà Chân phủ, lại không có một người tới tiếp đón bọn họ, chỉ có một đám hạ nhân bên ngoài Chân phủ, tận lực co lại một bên, làm bộ như mình không tồn tại.
Cho nên những người này đi cũng không được, ở lại cũng không xong, dù sao Chân Bất Phàm là một người không thể đắc tội,
nếu đột nhiên trở lại lại thấy trong đại sảnh không một bóng người
thì . . . . . .
Cho đến một người trong đó đột nhiên nói to, "Ăn!"
Cả đám bắt đầu động đũa, vẫn tiếp tục náo loạn như cũ, xem như không có chuyện gì xảy ra.
Lúc Trương Tứ Thư tìm được tám người trông chừng kia, thì bọn họ đã bị điểm huyệt, sau một hồi giải huyệt hỏi thăm, bọn họ đều không thấy rõ mặt
của người điểm huyệt. Hắn nhíu nhíu mày, người có bản lãnh này, trong
mấy người bọn hắn, trừ tối nay ở đại sảnh, chỉ còn lại một người. . . . . .
Lưu Đại mang hạ nhân trong phủ tiếp tục tìm. Mà lúc Trương Ngũ Kinh từ nha môn chạy về, vừa lúc chạm mặt Tiền Quân Bảo. Cũng không
nghĩ quá nhiều, nhắm đầu vào mà hỏi, "Đệ đi đâu?"
Tiền Quân Bảo cười cười, "Đệ đi gặp Hoa đại ca."
************************************
Chân Bất Phàm đang ở Trầm Tư Các.
Vẫn không có ánh đèn như cũ.
Vậy mà trong không khí giống như sắp chết này bên trong đại sảnh lại ồn ào, giống như mắt nhắm lại rồi mở ra, có thể nhìn thấy màu đỏ tràn đầy
trong mắt, chẳng qua không còn không khí vui mừng như lúc trước.
Chân Bất Phàm đứng ở bên cửa sổ, vòng tay trước ngực đứng thẳng, vậy mà thân hình cao lớn lại chặn lại ánh trăng, chỉ còn dư lại một tầng quang ảnh
dựa theo thân thể của hắn hình thành một vòng hào quang đơn giản.
Lâm Văn Thăng cũng yên lặng không lên tiếng chờ ở một bên.
Cũng không biết trải qua bao lâu, giọng nói của hắn hồng hậu mà trầm thấp, phá vỡ trầm mặc, "Đệ cảm thấy nàng thế nào?"
Lâm Văn Thăng dừng một chút, "Đại ca muốn đệ xưng hô với nàng ta thế nào?"
Hắn không có lên tiếng.
"Nếu là đại tẩu, thì rất tốt."
"Tốt thế nào?"
Lâm Văn Thăng đột nhiên thoáng cười, "Có lẽ nàng ta quá già."
Chân Bất Phàm trầm mặc một hồi, nghiêm mặt nói, "Trẻ tuổi không tốt, " Dừng lại một chút, "Nàng ấy không có tốt."
". . . . . ." Lâm Văn Thăng nhẹ nhàng gật đầu, đã hiểu rõ trong lòng.
Lại nghe thấy bên dưới có âm thanh, liền đoán được thân phận người đó.
Quả nhiên, lên cầu thang, chính là kẻ cùng tân nương không thấy bóng dáng
tối nay - Tiền Quân Bảo. Sau khi hắn lên lầu cũng không kinh ngạc, cười
cười, "Tại sao không đốt đèn?" Liền đi tới một bên, lấy ra hỏa chiết
tử*, đốt ngọn đèn dầu lên.
(*Hỏa chiết tử: ai có xem phim cổ trang, khi nào nhân vật trong phim muốn đốt lửa đều lấy cái này ra thổi thổi là có lửa ý.
Là một dụng cụ cần kỳ thô sơ, người ta cuộn giấy lại, để vào trong một cái ống nhỏ, đem cuộn giấy đó đốt nó lên đến một lúc nào đó thổi tắt, tuy
lúc đó không thấy ngọn lửa nhưng vẫn có thể thấy màu đỏ ẩn bên trong,
khi nào muốn dùng thì chỉ cần thổi thì nó sẽ cháy trở lại.)
Chỉ một thoáng, sáng lên, bóng người chập chờn trong phòng.
"Nàng ấy đâu?" Chân Bất Phàm vẫn đưa lưng về phía hắn như cũ, trong giọng nói không nghe ra hỉ nộ.
"Đi rồi."
Chỉ thấy một luồng khí đột nhiên xuất hiện, ngọn đèn dầu kia nhất thời tắt
ngúm. Chân Bất Phàm ở trong bóng tối từ từ xoay người, "Đệ biết rõ, nàng ấy không thể."
Tiền Quân Bảo thẳng tắp chống lại ánh mắt của
hắn, "Tỷ ấy đã sớm liên lạc với ông chủ Thiên Hi, ý đồ cùng thương đội
kia rời khỏi Vanh Đường, tin tưởng không lâu sẽ có động tĩnh, dưới tình
huống này còn cố làm ăn buôn bán, suy tính quyền lợi của nữ nhân, cộng
thêm tỷ ấy đã sớm mưu đồ đào hôn, đệ không có lý do lưu tỷ ấy ở lại."
"Người là đệ tìm về." Lâm Văn Thăng đột nhiên mở miệng.
"Cho nên đệ đưa tỷ ấy trở về chỗ cũ thôi." Tiền Quân Bảo dừng một chút,
"Những khách mời tỷ ấy mời hôm nay, là ai trong lòng đại ca rõ ràng, mà
tỷ ấy tất nhiên biết. Các loại người thương nhân ở phương Nam, những
chuyện lớn nhỏ vụn vặt sợ rằng trong lòng tỷ ấy đã sớm biết, điểm này sợ là cũng rất nhiều người không làm được. Lại nói, dưới tỷ ấy còn một đệ
đệ, cũng là người nắm quyền tuyệt đối trong nhà, đệ không cảm thấy tỷ ấy cùng đại ca xứng đôi. . . . . ."
"Vậy mà chính đệ đã bắt nàng ta tới đây đấy thôi." Lâm Văn Thăng ôm ngực dựa vào cái bàn tròn, chậm rãi nói.
Tiền Quân Bảo cười cười, "Chúng ta cùng thành Hoán Sa buôn bán vẫn không ổn, ngày đó đệ hỏi thăm được có một đám người khơi thông con đường buôn bán ở đó, chính là thủ hạ dưới tay của tỷ ấy."
"Cổ Vô Song buôn bán, rắc rối phức tạp, khó nên trò trống."
"Đó là trước kia, những năm gần đây thanh danh của tỷ ấy đã từ