ợ, theo phản xạ muốn tránh về phía sau, thoáng cái đã ngã ngồi xuống ghế sô pha. Lục Thần Hòa cúi người, sát lại gần cô, cô vẫn tiếp tục lùi về phía sau, thế nhưng trên sô pha muốn lùi về sau cũng không có chỗ, thân thể chỉ nhích một chút, liền chạm phải chỗ tựa lưng phía sau, không thể động đậy.
Tay phải của Lục Thần Hòa khẽ nhấc lên, tùy ý đặt trên chỗ tựa lưng cạnh đầu vai Thị Y Thần, thân thể lại một lần nữa nghiêng về phía trước.
"Anh muốn...làm gì?!" Thị Y Thần trở nên khẩn trương, vẻ mặt bối rối, đưa hai tay về phía trước hướng vào trong ngực Lục Thần Hòa. Người đàn ông này thật đúng là không thể hiểu được, không có chút quy tắc, chừng mực nào.
Khuôn mặt anh tuấn của Lục Thần Hòa gần trong gang tấc, tròng mắt sâu như biển, khóe môi phác họa lên ý cười như có như không, hơi thở ấm nóng, trầm ổn từ mũi phả vào tai cô, có chút nhẹ nhàng lại mang theo chút trêu đùa.
Mặt của Lục Thần Hòa càng ngày càng gần, chỉ cách ba cm, giống như sắp hôn lên má cô đến nơi rồi.
Giọng nói khàn khàn của Lục Thần Hòa, nhẹ nhàng nói: "Xuyên qua hai cánh tay đang run rẩy của cô, tôi có thể nghe rõ tiếng tim cô đang đập mãnh liệt..." Lục Thần Hòa nói một nửa, đột nhiên dừng lại.
Hô hấp Thị Y Thần có cảm giác đập dồn dập, hai tay cũng không tự chủ được nhẹ nhàng run rẩy, nội tâm có cảm giác kỳ quái không nói được. Loại cảm giác kỳ quái này không giống như chất cồn đang làm loạn, cô chắc chắn tửu lượng của mình không tệ, ly rượu kia tuy là hơi mạnh một chút, có thể làm khuôn mặt của cô hơi nóng lên, đầu cũng có chút choáng váng, nhưng không đến mức đầu óc mơ hồ đến vậy.
"Một chút lại một chút, như là đang không ngừng nói..." khóe môi Lục Thần Hòa cong lên, "Đừng lại đây, đừng lại đây, đừng lại đây... Tôi không chịu nổi."
"Anh bệnh tâm thần!" Mặt Thị Y Thần càng ngày càng nóng. Ý thức được anh ta đang đùa mình, hai tay cô dùng sức đẩy anh ra, nhưng lại không đẩy ra được, "Anh là một người bệnh thần kinh!"
Lục Thần Hòa thỏa mãn nhìn tâm tình Thị Y Thần đang không ngừng biến hóa, khóe miệng khẽ nhếch lên, chế nhạo nói: "Cô nghĩ tôi thật sự sẽ hôn cô sao? Cô nghĩ nhiều rồi. Ai lại có hứng thú với một con gấu mèo quỷ kia chứ." Nói xong, anh nhanh chóng đứng dậy, quay về chỗ của mình ngồi xuống.
Lục Thần Hòa vừa rời khỏi, Thị Y Thần liền nhảy dựng lên, lấy một cái gương từ trong túi xách. Cô trong gương, vốn dĩ mắt trang điểm rất nhạt, màu lông mi đen giống như mực tàu bao xung quanh viền mắt, phía dưới còn có hai vệt nước mắt màu đen, đâu phải chỉ là gấu mèo, nhìn giống quỷ hơn. Cho nên Lục Thần Hòa nói "Gấu mèo quỷ" để hình dung cô lúc này thật là chính xác.
Chết tiệt! Cô phải đi rửa khuôn mặt giống quỷ này ngay mới được.
Lục Thần Hòa như nghe được tiếng lòng của cô, đưa tay chỉ về cánh cửa bên phải cầu thang, "Toilet ở bên kia."
Thị Y Thần không rời khỏi đó ngay, ngồi yên tại chỗ suy nghĩ một lúc, khi thấy dáng vẻ Lục Thần Hòa nhún nhún vai như chẳng có gì cả, cô lập tức cắn răng, đứng lên bực bội đi vào toilet.
Vừa đóng cửa, cô mở vòi nước, ra sức tát nước lên mặt, dòng nước lạnh dường như băng khiến nhiệt độ trên gương mặt nóng bừng của cô giảm đi nhiều. Không trang điểm, mặt mũi lại dơ bẩn, cô bước đến cạnh bồn rửa tay, lau sạch tay lấy xà phòng chà nhẹ lên mắt. Không biết là do xà phòng kích thích, hay là do trong lòng đau khổ, nước mắt Thị Y Thần như suối nước điên cuồng tràn ra ngoài, hòa lẫn vào trong nước, từng giọt từng giọt rơi vào bồn rửa tay.
Trong lòng Thị Y Thần nguyền rủa Lục Thần Hòa hàng ngàn hàng vạn lần. Đê tiện vô sỉ hạ lưu, đồ đàn ông thối ác độc. Rõ ràng người đàn ông độc ác như vậy, hết lần này đếm lần khác giả dạng làm thiên sứ mang vòng hào quang, giả danh lừa bịp. Cô bị ma quỷ mê hoặc, mới có thể tin tưởng đi theo anh ta. Đàn ông trên thế giới này, không có ai là tốt cả. Dáng vẻ dù xấu xí, đẹp trai, có tiền, không có tiền, cao, hay thấp, tất cả đều là đồ khốn nạn.
Mắt vừa rát vừa đau, cô sụt sùi, lau khô nước cùng nước mắt trên mặt, trang điểm lại một chút, điều chỉnh lại tâm trạng, lúc này mới rời khởi toilet.
Lục Thần Hòa đang ngồi trên sô pha, hai chân bắt chéo, đối mặt Thị Y Thần.
Thị Y Thần liếc Lục Thần Hòa một cái, xoay người đi về phía cửa chính, giọng nói của Lục Thần Hòa từ phía sau truyền đến: "Bây giờ cô từ đây đi ra ngoài, tôi đảm bảo, trong vòng mấy tiếng đồng hồ, cô cũng không đón được xe. Trừ phi giống lần trước, cô điện thoại đến 120 gọi xe cấp cứu."
"Chuyện này không cần anh phải bận tâm." Cô thật sự muốn lấy túi xách trên tay đập vào khuôn mặt đẹp trai nhưng lại cực kỳ đáng ghét của anh ta.
"Cho dù bây giờ cô ra ngoài may mắn bắt được một chiếc xe, về đến nhà, lẽ nào không sợ người yêu cũ vẫn đang đứng chờ cô sao? Dựa vào kinh nghiệm của tôi, tám chín phần là như vậy. Cách tốt nhất là nên tránh mặt, hay là cô muốn tìm một nơi không có bóng người, không ai tìm được ở đó một đêm, một mình yên tĩnh."
Thị Y Thần dừng lại, môi mím chặt, lời nói của Lục Thần Hòa không phải là không đúng. Bây giờ nếu có bắt được xe quay trở lại, nhất định không tránh được phải gặp một số n