"> mặt quỷ nói: "Ai là cô vợ xấu xí của anh? Lo mà lái xe của anh đi."
Anh cười khẽ, chậm rãi khởi động xe.
Xe khởi động xong, chạy bon bon trên đường lớn, cảnh vật hai bên đường cũng lướt qua rất nhanh, càng lúc càng xa.
Thị Y Thần vẫn nghĩ anh sẽ chở cô đến khách sạn Hải Hâm ở trung tâm thành
phố, nhưng khi ngước mắt nhìn chỉ thấy càng ngày"> càng xa đường lớn, chắc"> chắn không phải đến khách sạn Hải Hâm ở trung tâm thành phố.
Bầu trời không còn âm u như trước, cuối cùng xe dừng lại ở một làng du
lịch. Bên đường có một hàng cây bạch quả lá vàng óng một vùng, tạo thành một phong cảnh thật đặc biệt, bên cạnh đường xe chạy là một cái hồ lớn, xa xa nhìn lại, sóng gợn lăn tăn, ánh nắng chiếu rọi lên mặt hồ lấp
lánh ánh vàng.
Thị Y Thần chợt nhớ ra mình đã từng đến đây:
"Dường như tôi đã đến đây rồi, nếu nhớ không lầm, gần đây hình như có
một sân golf rất nổi tiếng."
Lục Thần Hòa gật đầu: "Đúng, không sai, nơi này chính là làng du lịch golf, em biết đánh golf? "
"Đương nhiên là không, chỉ là Chu Điện có mấy người bạn đã từng rủ nhau đến
đây chơi, tôi và Chu Điện cứ loay hoay như hai kẻ ngốc, ngay cả bãi cỏ
cũng không vào được. "
Lục Thần Hòa nở nụ cười nói: "Hôm nào dẫn Chu Điện cùng đến đây chơi, anh dạy hai người."
"Thôi miễn, loại hoạt động dành cho người già này không thích hợp với những thiếu nữ trẻ trung như bọn tôi."
Lục Thần Hòa cười, nếu như bố anh mà nghe được những lời này, có lẽ sẽ tức
đến phát điên, bởi vì bố anh thích đánh golf nhất, khi còn nhỏ anh đã bị bắt đi nhặt banh cho bố rất nhiều năm.
Thị Y Thần hiếu kỳ nói: "Có phải những người giàu có đều thích tổ chức đại thọ ở những nơi xa xôi không?"
Lục Thần Hòa giải thích: "Làng du lịch golf này là tài sản dưới quyền của
tập đoàn Hải Hâm. Trước đây trong nhà có bất cứ tiệc tùng gì, đều thích
tổ chức ở khách sạn năm sao, sau này mấy người bạn thân nghĩ ra sáng
kiến mới, dần dần đổi lại tổ chức ở khách sạn thuộc tập đoàn Hải Hâm
hoặc tổ chức ở làng du lịch, chắc"> là năm nay tổ chức ở đây."
Cô thở dài: "Có tiền thật tốt."
Lục Thần Hòa còn nói: "Làng du lịch golf này, mặc dù kết hợp golf mng phong cách tự nhiên hài hòa với vùng nông thôn đặc sắc ở Trung Quốc, thế
nhưng trong tư tưởng của bố anh vẫn còn thành kiến đối với làng du lịch
kiểu nông thôn Trung Quốc. Mải cho đến một lần, ông đột nhiên đến thăm
vườn ươm của bọn anh, hoàn cảnh làm"> việc khác biệt đã cho ông linh
cảm, quyết định muốn kết hợp làng du lịch của ông với phong cách nông
thôn đặc sắc Trung Quốc, thế nên, ngày"> đó ở vườm ươm gặp mặt ông,
chính là vì việc này."
Thị Y Thần nhìn ra được, Lục Thần Hòa
đang nói đến những lời của bố mình, hàng lông mày toát ra vẻ sùng bái
cùng tôn kính, không phải như lời bố ánh nói trước kia, một đứa con phản bội lúc nào cũng căm ghét bố mình. Tình phụ tử vẫn còn đó, chỉ là chưa
giải được khúc mắc trong lòng mà thôi.
Cô vỗ vỗ vào vai anh, cổ
vũ: "Bố của anh là một thương nhân thành công, vậy anh cũng sẽ là một
người trồng lúa thành công, ví như giống lúa lai nổi tiếng nhất nước ta
là Phụ viên long bình. Anh chăm chỉ nhất, nói không chừng một ngày">
nào đó, có thể nhìn thấy anh trên ti vi, một trong mười người có ảnh
hưởng nhất Trung Quốc hàng năm."
"Tài ăn nói có tiến bộ, xem ra
tối nay không cần anh phải đi theo hỗ trợ, em có thể ứng phó được với cô bảy dì tám ở nhà anh rồi."
"..." Cô muốn nói danh sư xuất cao
đồ, thế nhưng cô phải thừa nhận một điều rằng lối suy nghĩ nhạt bén cùng tài ăn nói này đều là được anh “Huấn luyện” nên mới có được.
Dọc theo con đường nhỏ quanh co cạnh bờ hồ, đã sắp đến khách sạn trung tâm trong làng du lịch.
Thị Y Thần nhìn ngọn đèn xinh đẹp trong lối kiến trúc ở đây, trong lòng
không khỏi cảm thán, nhất là trước cửa lại trồng một hàng cây vừa cao
vừa to, vô cùng đồ sộ.
Lục Thần Hòa lại gần, chỉ vào một gốc cây
trong đó nói: "Cây này trị giá hai trăm vạn, cây kia một trăm năm mươi
vạn, còn cây đó không nhớ rõ, nhiều cây như vậy giá trị lên hơn nghìn
vạn, là một người bạn của bố anh tài trợ. Ở đây em có thể gặp được ông
ấy, ông ấy làm"> ở công ty cây cảnh, hoa cỏ ở vườn ươm của bọn anh có một phần cổ phần do công ty ông ấy khống chế, ông ấy có thói quen tặng
cây làm"> lễ vật."
Thị Y Thần ngửa đầu, trừng hai mắt sợ hãi nhìn hàng cây cao to kia, cái cổ suýt chút nữa là đơ ra không xoay lại được.
Mang hành vi khoe khoang cây cối cao thượng này ra so sánh thì hành vi khoe
xe, khoe trang sức, khoe túi xách hàng hiệu chẳng đáng là gì.
Thế nên, thế giới của người giàu, kẻ nghèo chẳng bao giờ hiểu được.
Cô kéo tay Lục Thần Hòa bước vào khách sạn tráng lệ, phục vụ đều rất lịch
sự phải phép. Cô nhìn đài phun nước ở giữa khách sạn, trong lòng lại
không tránh khỏi một trận căng thẳng.
Một nhân viên nam mặc đồng
phục quản lý thấy Lục Thần Hòa đến, lập tức tiến lên đón tiếp, tự mình
đưa bọn họ đến phòng tổ chức tiệc.
Trên đường đi, chợt nghe thấy một giọng nói trong trẻo của một đứa bé trai truyền đến: "Anh hai! "
Thị Y Thần nhìn thấy một cậu nhóc trạc tuổi Điểm Điểm, cậu