Disneyland 1972 Love the old s
Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào

Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327723

Bình chọn: 8.00/10/772 lượt.

chúng ta

kết hôn rồi, đây sẽ thành nhà của hai đứa mình.”

Hôm đó tôi nhìn ánh đèn đô thị sáng lên trong đêm, trong lòng ấm áp tới nỗi muốn rơi cả nước mắt.



Nghỉ hè tới, tôi được phân đi thực tập ở một công ty dược phẩm, mỗi

tuần đi làm từ thứ hai tới thứ 6. Cuối tuần lại giúp phụ đạo cho con

trai chú của Chung Nguyên, mỗi ngày qua đều rất bận rộn, chỉ có điều

công việc ở công ty dược không hấp dẫn tôi mấy.

Con trai của chú Chung Nguyên tên là Sử Tĩnh, đúng là một thằng nhóc

tĩnh lặng, mới chín tuổi, vô cùng thông minh, chỉ là không thích nói

chuyện. từ thứ hai tới thứ sáu nó học phụ đạo đủ các loại môn trên trời

dưới đất, thứ bảy chủ nhật thì cùng tôi ôn tập, thời gian coi như kín

mít. Cho nên cuối tuần ôn tập xong tôi thường rủ nó đi chơi, chơi cờ vẽ

tranh xem phim này nọ, lúc đó mặt nó mới có cái vẻ ngây thơ trẻ con,

cũng có tò mò, có vui vẻ. Lúc đó tôi kìm lòng không được mà than, bây

giờ sao mà trẻ con chẳng có tuổi thơ gì cả, nhớ ngày xưa tôi cả ngày

theo trẻ con trong xóm trèo cây, đánh bida, chơi trò chơi, đến trường

đọc sách là chuyện mây bay nha …

Ngày cứ thong thả trôi qua, nháy mắt lại tới đêm thất tịch.

Đêm thất tịch tôi và Chung Nguyên đều phải đi làm, cho nên hẹn hò

cũng đơn giản. Vốn chúng tôi định đi coi phim, sau đó Chung Nguyên nói

rạp chiếu phim chẳng có không khí, hơn nữa gần đây anh mới mua dàn máy,

thế nên chúng tôi quyết định đến nhà anh xem.

Đó là một bộ phim Mĩ, kể về một câu chuyện tình yêu bi thương, rất

cảm động, tôi vừa xem vừa khóc tu tu. Có điều khúc sau, đôi nam nữ chính gương vỡ lại lành, không bị cản trở, chừng mực cũng có chút … khụ khụ …

Lúc tới đoạn phim thắm thiết nồng cháy, tôi nhất thời quên khóc, xấu

hổ vụng trộm nhìn Chung Nguyên. May mà lúc này trong phòng đã tắt hết

đèn, rất tối, tôi đoán chắc anh ấy cũng chẳng nhìn ra mặt tôi đỏ tới cỡ

nào.

Lúc quay qua nhìn anh, tôi phát hiện người này không xem TV mà lại

nghiêng đầu lẳng lặng nhìn tôi, hai mắt rất sáng, giống như hai viên

trân châu giữa trời đêm.

Tôi càng ngượng, cúi đầu không dám nhìn anh, cũng không dám xem TV nữa.

Chung Nguyên lại đột nhiên đè tôi xuống sô pha, sức nặng toàn thân

phủ lên người tôi, tôi rất khẩn trương, lắp bắt hỏi: “Anh, anh, anh …

anh muốn làm gì …”

Chưa nói hết thì môi đã bị tấn công, lúc đầu thì hôn rất nhẹ và dịu

dàng, nhưng càng lúc anh càng dùng sức, dần dần dường như mất cả khống

chế, lúc thì hôn mãnh liệt, lúc thì cắn. Môi và lưỡi tôi bị tấn công vừa đau vừa nóng, phổi bị chặn lại, hơi thở không thoát ra được, thế cho

nên đầu cũng váng vất, tứ chi cũng bị Chung Nguyên ép tới nỗi không nhúc nhích gì được.

Chung Nguyên rời khỏi môi, chuyển qua hôn cổ, hôn lên xương quai

xanh. Hơi thở nóng hổi phả quanh cổ tôi, làm tôi cảm thấy giống như bắt

được cái gì đó, lại giống như cái gì cũng đều không rõ ràng …

Bàn tay không yên phận bắt đầu tiến vào trong áo tôi, đôi tay nóng

bỏng vuốt ve trên lưng, tiếp tục di chuyển về phía trước, phủ lên ngực.

Tôi rốt cục hiểu ra anh muốn làm cái gì, thở hổn hển ngăn lại: “Chung Nguyên …”

“Đầu gỗ” ánh mắt nóng cháy của Chung Nguyên nhìn tôi, hơi thở hỗn loạn: “Anh chờ không nổi nữa.”

Chung Nguyên kích động nói: “Anh chờ không nổi nữa.”

Tôi vừa định mở miệng thì đột nhiên đèn trong phòng bật sáng. Ánh đèn neon đột ngột rọi vào mắt tôi phát nhức lên. Tôi híp mắt, nhìn thấy

Chung Nguyên đang bò dậy khỏi người mình, nửa quỳ trên ghế sô pha, nhìn

ra phía cửa, trên mặt tràn đầy sự kinh ngạc và tức giận.

Tôi cũng đứng dậy, nhìn theo anh. Chỉ thấy ở cửa đứng hai người, một

lớn một nhỏ, người nhỏ thì tôi biết, chính là thằng bé mà tôi dạy thêm,

Sử Tĩnh. Bên cạnh thằng nhóc có một cô gái, tuổi tác không hơn tôi nhiều lắm, đang nắm tay nó. Cô gái kia để tóc ngắn, mái tóc đen tuyền, mặc

một bộ quần áo rất bình thường, đôi chân thẳng tắp thon dài làm cho

người ta thực hâm mộ. cô ấy đứng cũng khá xa, mặt mày nhìn không rõ lắm, có điều trong ánh mắt ẩn hiện nét hào sảng và sự sắc bén.

Tôi có chút xấu hổ, cúi đầu như thể mấy đôi bị bắt gian tại trận, mặt đỏ bừng bừng.

Chung Nguyên ngồi lại bên cạnh tôi, khoác lên vai tôi, vỗ nhẹ nhàng

như an ủi. sau đó, anh ngẩng đầu hướng về phía cửa, ngữ khí không nhẫn

nại nói: “Mấy người sao tự nhiên tới đây?”

Cô gái tóc ngắn lôi Sử Tĩnh đi đến, ngồi lên sô pha cạnh tôi, nửa cười nửa không nhìn tôi đánh giá, không nói gì.

Qua một hồi lâu, cô nàng mới thu ánh mắt lại, cười nói với Chung Nguyên: “Không giới thiệu à?”

Chung Nguyên lười biếng dựa vào sô pha, lập tức trả lời: “Đây là vợ

tôi, Mộc Đồng. Vợ đó.” Anh nói xong lại quay qua nhìn tôi cười, nói:

“Nhóc này là một cô gái so với tôi nhìn còn nam tính hơn.”

Tôi: “…”

“Điên!” Cô gái tóc ngắn la lên, ném cái gối dựa trong tay về phía

Chung Nguyên, Chung Nguyên dễ dàng bắt được. Tiếp theo cô ấy lại quay

sang tôi, cười dịu dàng, nói: “Mình tên Sử Vân Hành, là chị của Sử

Tĩnh.”

Lúc này Sử Tĩnh đang tò mò hết nhìn tôi lại nhìn Chung Nguyên, cuối cùng nói: “Cô giáo Mộc, hai người đang làm gì thế?”

“Cô… Ak… Ha ha” Tôi ngư