huyện gì xảy ra. Thế nhưng vừa về đến nhà, chờ đón chúng tôi chính là một hội đồng xét xử bao gồm ba thế hệ.
Thím yếu ớt dựa vào người bà ngoại. Chú hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Tôi và anh bị tách ra, mỗi người ngồi một bên sofa để những người lớn thay phiên nhau hỏi.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có thật như vậy hay không? Hai đứa bắt đầu từ bao giờ? Đã làm những chuyện gì rồi?...
Anh trầm mặc không nói, tôi chỉ lặng lẽ khóc.
Bố giận dữ nói, “Mày bảo tao phải để mặt mũi ở đâu đây?”
Mẹ khóc nức nở, “Viên Viên, con nói đi, sao con có thể làm ra việc này? Con nói cho mẹ nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Mẹ kế ngồi một bên lạnh lùng nói, “Đã sớm nhìn ra hai đứa không bình thường. Tôi đã nói rồi, anh trai em gái không máu mủ gì, làm sao có tình cảm tốt như vậy được? Chưa biết chừng hai đứa đã đi quá giới hạn từ lâu rồi.”
Cảnh tượng này, vào rất nhiều năm sau đó, vẫn là ác mộng trong lòng tôi. Mỗi lần mơ thấy mà bật dậy lúc nửa đêm, nó vẫn làm tôi muốn rơi nước mắt.
Nhưng khi đó, trong đầu tôi chỉ hiện lên một câu, “Viên Viên, cháu làm thím quá thất vọng rồi.”
Thím là người đối tốt với tôi nhất, yêu thương tôi nhất, thế nhưng, tôi lại lừa dối thím.
Tôi nghĩ, tại sao mình vẫn chịu đựng được? Tại sao tôi không thể ngất đi, trốn tránh tình thế hỗn loạn này, tốt nhất là không bao giờ tỉnh lại nữa?
Tôi đứng bật dậy, hoảng loạn nhìn những người lớn vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, rốt cuộc đã phát huy được khả năng trước nay chưa từng thể hiện, dùng tốc độ chạy một trăm mét nước rút mà lao ra khỏi nhà.
Người đã thực sự trưởng thành, ắt sẽ không trốn tránh những chuyệnk đã xảy ra. Tôi vẫn luôn cho rằng mình đã lớn, có thể đối phó với rất nhiều việc mà trước kia không thể xử lý. Thế nhưng trên thực tế, chỉ là tôi đã đánh giá mình quá cao.
Tôi biết, để một mình anh ở lại đối diện với tất c là vô trách nhiệm, nhưng tôi thực sự rất nhát gan. Là tôi có lỗi với anh, có lỗi với mọi người.
Tự tôi còn thấy chán ghét bản thân mình, sao có thể mong chờ anh tiếp tục yêu tôi?
Tôi không thể đi tìm hai người bạn tốt nhất của mình. Hôn lễ của Gia Hinh sắp cử hành, tôi không muốn cô ấy thêm phiền phức. Còn Bùi Lương Vũ, anh không biết gì về chuyện này, nếu tôi đi tìm anh, có lẽ sẽ chỉ khiến mọi chuyện thêm phức tạp.
Cuối cùng, tôi tìm đến Đàm Yến Thu.
Cô ấy không hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, chỉ đưa tôi về nhà, bảo tôi rửa mặt rồi sắp xếp giường chiếu, để tôi trước hết nghỉ ngơi một chút.
Lòng tôi vừa lo lắng vừa áy náy, làm sao mà ngủ được.
Cuộc sống vốn bình thản như nước, vốn nghĩ rằng việc nắm bắt hạnh phúc dễ như trở bàn tay, vậy mà trong lúc bất chợt, tất cả đều thình lình mà rời xa tôi, xa đến mức không còn bóng dáng.
Tôi biết cả nhà nhất định đang tìm tôi, thế nhưng ở lúc quan trọng, tôi vẫn không thể dũng cảm đi đối mặt với tất cả. Tôi chỉ có thế trốn chui trốn lủi trong căn nhà nhỏ của Đàm Yến Thu, tắt điện thoại di động, không lên mạng cũng không xem TV, tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.
Khi Đàm Yến Thu ở nhà, chúng tôi nói chuyện phiếm với nhau, không đả động đến những chuyện buồn phiền. Lúc cô ấy đi vắng, tôi ngồi một mình ở sofa, thẫn thờ nhìn trần nhà.
Đàm Yến Thu nhìn ánh mắt tôi, càng lúc càng lo lắng. Đến ngày thứ ba, cô ấy đề nghị, “Mãn Nguyệt, chúng ta ra ngoài một chút đi, hít thở bầu không khí trong lành, sau đó đi siêu thị mua ít đồ ăn.”
Tôi không muốn để cô ấy lo, miễn cưỡng gật đầu rồi đi thay quần áo.
Cửa vừa mở ra, chúng tôi thấy chú thím đứng ngay trước mặt, sau lưng họ là bố mẹ, và cả mẹ kế.
Rất lâu rất lâu sau đó, tôi vẫn nghĩ, nếu hôm ấy người tìm thấy tôi trước là anh, vậy kết cục của chúng tôi liệu có khác đi không?
Theo bản năng, tôi nhắm mắt lại, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị mắng. Mà không chỉ bị mắng, thậm chí bị đánh tôi cũng sẽ không trốn tránh nữa.
Thế nhưng một giây sau, thím ôm chầm lấy tôi.
“Viên Viên, cháu làm thím sợ muốn chết!”
Tôi nép trong ngực thím, trong thoáng chốc nước mắt như mưa.
Không có trách cứ, không có đánh mắng, thậm chí không có cả một ánh mắt tức giận, chỉ có đúng một câu, “Cháu làm thím sợ muốn chết.”
Vòng ôm của thím thoang thoảng mùi hương cây Phật thủ*, đó là hương thơm quen thuộc như mẹ hiền, là mùi hương lớn lên bên tôi, quan tâm tôi, cho tôi che chở.
(*Quả Phật thủ có hình giống bàn tay Đức Phật, có ý nghĩa tâm linh là sự che chở và yêu thương, mùi thơm đậm đà thầm kín, để lâu vẫn giữ được mùi. Người Trung Quốc thường mua về làm quà mừng thọ hoặc quà biếu, thậm chí có thể để lâu trong nhà cho mùi hương phảng phất mãi không tan.)
Tôi vùi vào ngực thím khóc nức nở. Thím vuốt nhẹ lưng tôi, thì thào, “Viên Viên ngoan, đừng khóc. Ngoan nào.”
Dường như dù đã trưởng thành, tôi vĩnh viễn vẫn chỉ là đứa trẻ cần được dỗ dành trong lòng thím.
Nếu vẫn còn là trẻ con, tôi còn có thể ương bướng, có thể buông thả, còn có thể làm nũng mà nói, thím ơi, cháu xin lỗi. Thế nhưng tôi đã không còn bé nữa, huống hồ khi còn nhỏ tôi cũng chưa từng ngang ngược làm theo ý mình.
Khoảnh khắc đó, tôi đã hạ quyết tâm.
-