Duyên Nợ Đào Hoa

Duyên Nợ Đào Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327882

Bình chọn: 7.5.00/10/788 lượt.

Xu lại tìm đường

tự tử…

Ta nhìn chằm chằm vào một lọn tóc đen dần dần chìm xuống khỏi

mặt nước, trong lòng thầm nghĩ, chi bằng cứ để y ngâm nước chốc lát, ngâm rồi

biết bản thân không chết nổi, thế là sẽ không có lần sau. Ngộ nhỡ Thiên Xu Tinh

quân đem mười tám phương pháp tự tử ra thử hết một lần, sau khi vớt lên rồi y lại

tiếp tục đi cắt cổ, đi nhảy vực, đi uống thuốc độc. Cuối cùng y không chết,

nhưng bản tiên quân lại hầu hạ người ta đến độ thân tàn ma dại thì chết dở.

Ở trên thiên đình, phép tiên đầu tiên bản tiên quân học là

phép tách nước.

Bởi vì, thật ra, bản tiên quân có chút… sợ nước.

Ta nhìn mặt nước đăm đăm, thấy hơi chóng mặt. Thiên Xu vẫn

không chịu nổi lên, cũng không phải chuyện gì to tát.

Bản tiên quân đắc đạo bao năm, lên trời cao xuống hoàng tuyền,

há lại sợ một cái hồ ư?

Vứt bỏ áo ngoài, ta lao đầu xuống nước, nước hồ rất không

khách khí mà theo đường mũi, theo đường mồm ồng ộc chui vào. Bản tiên quân bị sặc

đến độ đầu váng mắt hoa, suy tính xem mình nên giơ tay ra trước hay đá chân ra

trước, cái hồ lớn thế này, không biết Thiên Xu chìm ở chỗ nào.

Lỗ tai càng lúc càng ong lên, đầu càng ngày càng nặng, không

ổn, Lý Tư Minh chịu không nổi rồi!

Có một thanh âm bé xíu vẳng bên tai, “Tống Dao Nguyên quân,

Tống Dao Nguyên quân, Thiên Xu Tinh quân ở chỗ này…”.

Cơ thể đột nhiên nhẹ bẫng, nước hồ xung quanh tách ra, bốn

phía là khoảng không cực lớn. Một con rùa già ở đáy hồ dập đầu bái lạy ta, “Tiểu

thần Thủ Chẩn, là kẻ cai quản toàn bộ thủy tộc trong hồ này, xin ra mắt Nguyên

quân”.

Không ngờ chỉ là một cái hồ trong vương phủ, thế mà lại có

thủy thần cư ngụ.

Càng không ngờ được, ta đường đường là Tống Dao Nguyên quân,

sau khi mất đi phép tiên, lại thiếu chút nữa chết đuối tại cái hồ trong vương

phủ này.

Bên cạnh lão rùa già, là Mộ Nhược Ngôn đang nằm, hai mắt nhắm

nghiền. Lão rùa nói: “Tinh quân uống phải mấy ngụm nước, đã hôn mê bất tỉnh rồi,

sau khi lên bờ nghỉ ngơi một chút là sẽ ổn. Tiểu thần không ra tay đúng lúc,

xin Nguyên quân đừng trách”.

Ta chắp tay cười đáp: “Lão Chẩn khách khí rồi, nếu không có

ngài, sợ rằng ngay cả bản tiên quân cũng sẽ mất mạng trong cái hồ này. Để lão

chê cười rồi, chê cười rồi”.

Lão rùa nói: “Nguyên quân không dùng được phép tiên, thế nên

mới sợ nước. Tiểu thần đây có một viên Tích Thủy Châu, nếu Nguyên quân không

chê thì xin hãy mang theo nó liền có thể ở trong nước mà đi lại như thường”.

Ta nói một câu cảm tạ, nhận lấy Tích Thủy Châu, bế Thiên Xu

lên, sau đó rẽ nước lên bờ, nâng đầu Mộ Nhược Ngôn lên, bắt đầu việc làm quen

thuộc – độ khí.

Vừa mới dùng đầu lưỡi cạy khớp hàm của y ra, truyền được ngụm

khí thứ hai, bên người lại đột nhiên vang lên tiếng người, “Tiểu thúc thúc, thúc

đang làm gì thế?”.

Bản tiên quân ngẩng phắt đầu lên, cái mặt già nua hơi nong

nóng, chỉ thấy Tấn Ninh đang mút ngón tay, hai mắt tròn xoe, đen láy nhìn chòng

chọc vào ta, chớp chớp liên hồi. Tấn Thù thì trốn sau lưng nó, chỉ lộ ra nửa

gương mặt bé xíu.

Ta ho khan một tiếng, “Vị thúc thúc này bị rớt xuống nước,

tiểu thúc thúc đang giúp hắn độ khí”.

Tấn Ninh nghiêng nghiêng cái đầu, “Độ khí? Độ khí là cái gì?

Cháu từng thấy cha làm chuyện này với mẹ rồi, đại bá bá nói với cháu cái đấy gọi

là hôn, thành thân rồi mới làm được. Tiểu thúc thúc với vị thúc thúc này đã

thành thân rồi sao? Cớ gì lại hôn. Vì sao tiểu thúc thúc lại nói nó là độ khí”.

Bản tiên quân cười khan mấy tiếng, lớp da mặt dày đã tu luyện

vài nghìn năm suýt nữa thì rớt xuống vì xấu hổ, “Khụ, chuyện này… Hành động này

của tiểu thúc thúc, nhìn thì có vẻ rất giống hôn, nhưng thật ra dùng để cứu mạng

người. Nam nhân và nữ nhân mới có thể thành thân, tiểu thúc thúc và thúc thúc

này thành thân thế nào được? Vậy nên cái này là độ khí, không phải hôn”. Ta

vươn tay xoa đỉnh đầu Tấn Ninh, “Đừng nói với người khác đấy”.

Con mắt của Tấn Ninh lóe lên một cái, sau đó nó ưỡn bộ ngực

nhỏ lên mà nói: “Tiểu thúc thúc yên tâm đi, cháu nhất định không nói với ai

đâu. Cháu hiểu rồi, nam nhân với nữ nhân thì là hôn, tiểu thúc thúc với thúc

thúc đều là nam nhân, thì gọi là độ khí”.

Bản tiên quân sặc nước bọt, suýt nữa thì lăn ra ngất.

Tấn Ninh ngồi xổm xuống cạnh ta, nhấm đầu ngón tay, nhìn Mộ

Nhược Ngôn chằm chằm, nói bằng giọng cực kỳ nghiêm túc, “Tiểu thúc thúc, cháu

cũng muốn giúp vị thúc thúc này độ khí, có được không vậy?”.

Một ngụm tiên khí của bản tiên quân thiếu chút nữa là đi chệch

hướng, ta sa sầm mặt xuống, nghiêm nghị nói, “Độ khí là một môn võ công, cháu

còn nhỏ, không luyện được, càng không thể sử dụng. Đợi sau này trưởng thành rồi,

tự nhiên sẽ lĩnh hội được cái này. Tiểu thúc thúc phải đưa thúc thúc này trở về,

cháu ngoan ngoãn ở chỗ này chơi với ca ca đi”. Ta xốc Mộ Nhược Ngôn lên, bước

nhanh về phía Hàm viện. Lúc đi qua chỗ ngoặt của đường mòn, liếc mắt nhìn lại,

thấy Tấn Ninh vẫn đang đứng yên tại chỗ, mở to mắt nhìn theo ta.

Trên chiếc giường trong phòng ngủ, Mộ Nhược Ngôn ho ra vài

ngụm nước, hơi thở thông thuận, cuối cùng cũng dần tỉnh lại.

Ta n


Polaroid