Chẳng phải hoàng gia chú trọng nhất là huyết mạch à?
Vị hoàng đế nào trong lịch sử chẳng có một đống nhi tử chăm sóc trước lúc lâm chung?
Tịch Tích Chi bày ra vẻ 'ta hiểu'. Lâm Ân thấy thế thì hơi ngơ ngác. Hắn ho khan hai tiếng, ổn định suy nghĩ của mình, mới nói tiếp: "Mau vào
đi, nếu không thì muộn mất."
Trong đại điện của viện Thái phó đặt hơn mười cái bàn lớn. Sau mỗi cái
bàn đều có người ngồi. Nhìn một vòng thì độ tuổi của mọi người không
giống nhau. Nhỏ nhất chỉ có năm sáu tuổi, lớn nhất là đám An Vân Y sắp
cập kê.
Tịch Tích Chi vừa xuất hiện thì lập tức dẫn tới sự chú ý của mọi người.
Vừa rồi tiếng đọc sách còn vang vang, ngay lập tức trở nên lặng như tờ.
Tịch Tích Chi có vẻ trắng nõn hồng hào, hơi giống với khuôn mặt bánh bao nóng, đáng yêu khiến lòng mọi người thắt lại. Đặc biệt là đôi mắt kia, có màu của biển cả, trong suốt như có thể thấy đáy. Ngoài miếng khăn
đen hơi vướng víu trên đầu thì bề ngoài đáng yêu của tiểu cô nương này
quả thực chính là tiểu tiên nữ bước ra từ trong tranh.
Tất cả mọi người nhìn Tịch Tích Chi chằm chằm khiến nàng đứng đó cũng
mất tự nhiên. Lâm Ân bên cạnh thì vô cùng bình tĩnh đã thành thói quen.
Triệu Thái phó hắng giọng một cái, dường như rất không hài lòng có người quấy rầy ông dạy học.
"Nếu đã tới đây còn không mau ngồi xuống? Một ngày mới bắt đầu từ sáng
sớm, lãng phí thời gian này, các con có muốn bổ sung cũng không được."
Triệu Thái phó há miệng mở miệng là mang theo giọng điệu nho nhã.
Tịch Tích Chi nghe những lời này, thầm nghĩ, cũng đúng! Một ngày mới bắt đầu từ buổi sáng sớm, dùng để ngủ thì tốt biết mấy! Lại phải tới đọc
sách tập viết sớm như vậy. Phải biết rằng một khi ngủ mà bị thức giấc
thì dù có muốn bổ sung cũng không được.
Lập tức, hình tượng rực rỡ của Triệu Thái phó không ngừng phóng lớn trong lòng Tịch Tích Chi.
Đương nhiên Lâm Ân không biết suy nghĩ trong lòng nàng, nếu không thì giận đến mức hộc máu cũng không chừng.
Tìm một chỗ ngồi, để nàng ngồi xuống, Lâm Ân nói, "Tiểu tổ tông, chờ
Thái phó cho tan học thì lão nô sẽ tới đón người. Người ngàn vạn lần cứ
ngây ngô ở đây cho tốt đi."
"Ừ." Nàng hếch khuôn mặt nhỏ nhắn, gật đầu cực kỳ nghiêm túc.
Nhưng Lâm Ân vẫn không yên tâm, tự nhủ, người ngay cả bệ hạ cũng dám
đánh, lỡ may đánh cả Thái phó thì chắc càng không nương tay.
"Tiểu tổ tông, nhất định phải nghe lời Thái phó đấy." Lâm Ân liên tục dặn dò.
Tịch Tích Chi hơi phiền, cái miệng đỏ thắm hồng nhuận khép mở: "Tổng
quản đại thúc, nếu ngươi không yên lòng thì bên kia còn có chỗ ngồi, nếu không thì ngồi xuống nghe cùng nhau đi?"
Lâm Ân nghe thế thì thật sự có một loại kích động muốn ở lại bồi học.
Nhưng khi Triệu Thái phó quẳng một ánh mắt không vui tới thì hắn vẫn
lắc đầu, nói: "Viện Thái phó có quy định, ngoài người hợp điều kiện ra
thì những người khác đều không được dự thính."
Cuối cùng, Lâm Ân vẫn lưu luyến không rời mà đi ra ngoài.
Ngoài viện Thái phó có rất nhiều người như Lâm Ân. Hắn đứng trên hành
lang, hơi giống phụ mẫu đưa con đi học. Những thái giám kia vừa nhìn
thấy đại tổng quản ở đây thì lập tức chạy qua nịnh nọt, vừa bóp vai lại
vừa đấm lưng, phục vụ Lâm Ân thoải thoải mái mái.
Chỗ Tịch Tích Chi ngồi hơi lệch về bên phải, lúc nhìn Triệu Thái phó thì phải hơi nghiêng mắt.
"Hôm nay có một người mới tới, Thái phó sẽ không giới thiệu gì khác. Sau khi tan học, các con muốn quen thì tự đi tìm nàng." Tuy Tịch Tích Chi
là người An Hoằng Hàn sắp xếp vào học nhưng giọng điệu của Triệu Thái
phó không thể nói là thân thiện, cũng không nịnh bợ người khác, không
tâng bốc người khác.
"Vâng, Thái phó." Tất cả hài tử đồng thanh.
Tịch Tích Chi há hốc miệng, đợi tới lúc nàng định phụ họa theo thì những người khác đã nói xong rồi.
Trên bàn bày vài cuốn sách, nàng không biết chữ nên không mở ra.
Mà những người khác thì cầm một quyển sách, nhìn vào trang đang mở, đọc văn có dáng có vẻ.
Cảm giác mình không hợp với chỗ này nhưng Tịch Tích Chi cố gắng nghĩ
cách hòa hợp. Không ai dám nói, vừa tới một môi trường mới là đã thích
ứng được ngay. Cho nên nàng thò cái đầu nhỏ ra, kề sát lại một tiểu nam
hài ngồi gần đó. Nói chính xác hơn thì là nhìn quyển sách mà tiểu nam
hài cầm trong tay. Nói chính xác hơn chút nữa thì chính là làm sao để
lật tới tờ mà họ đang đọc.
Tiểu nam hài chỉ khoảng mười một mười hai tuổi, dáng vẻ diện mạo rất
đẹp. Bên cạnh bỗng có một cái đầu kề qua, cầu đang hết sức chuyên chú bị dọa tới mức hét lên một tiếng.
Một tiếng này khiến tất cả tiếng đọc sách ngừng lại.
Tịch Tích Chi lập tức trở thành tiêu điểm tập trung ánh mắt.
Hết lần này tới lần khác bị Tịch Tích Chi phá hoại, sắc mặt Triệu Thái phó đã rất xấu, trầm giọng hỏi: "Con làm gì vậy?"
Cho là ăn ngay nói thật thì hơi mất mặt, cho nên trong đầu nàng nhanh chóng xoay chuyển, thốt lên: "Vỗ muỗi!"
Vỗ một cái thật mạnh lên vai tiểu nam hài, tiểu nam hài bị dọa cũng hít một hơi.
Mà người kia còn dõng dạc mà nói: "Muỗi bay mất rồi." "Càn quấy!" Triệu Thái phó bỗng vỗ bộp quyển sách trong tay lên bàn, dọa tất cả mọi người bị