Polly po-cket
Đương Gia Cách Cách

Đương Gia Cách Cách

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322450

Bình chọn: 10.00/10/245 lượt.

ọng nói tựa như đã đi càng lúc càng xa, hết

thảy chuyển thành yên tĩnh. Nhưng chỉ chốc lát sau sau, nàng lại nghe thấy hai

tiếng bước chân vang lên, trong đó một cái sôi nổi, tựa hồ như là một đứa bé.

"Oa, không nghĩ tới lão râu ria xồm xoàm kia thật sự đưa tới nữ nhân

a!" Một thanh âm trong trẻo của bé gái thốt lên.

"Thì ra là hắn đến tìm ngươi để thăm dò." Giọng nói của nam nhân tràn

ngập sự vui vẻ.

"Ta cần nha, nhưng lão râu ria xồm xoàm kia hình như hiểu lầm ý tứ của ta.

Ta mới không cho nữ nhân khác hầu hạ ngươi, ngươi là của ta!" Bé gái khẽ

hừ một tiếng.

"Tiểu quỷ."

Tĩnh Du càng nghe lông mày càng nhíu chặt. Tại sao càng nghe giọng này càng

giống như là “Hắn”?

"Ngươi làm gì thế? Trở về phòng đi."

Tĩnh Vũ duỗi tay ra ngăn cản ý định xông vào trong phòng của Tiểu quỷ.

"Ta muốn nhìn xem lão râu ria xồm xoàm kia tặng cho ngươi nữ nhân bộ dáng

ra sao thôi!" Tiểu quỷ 8 tuổi liều mình nhảy đi nhảy lại liên tục, nhưng

vóc dáng quá nhỏ, cái gì cũng nhìn không tới.

"Sẽ không thêm một đôi mắt, đi!"

"Vậy nếu ta đáp ứng với ngươi không nổi loạn, ngươi chính là chồng tương

lai của ta." Hai tay chống nạnh, miệng nhỏ của nàng giương cao.

Hắn trực tiếp nhắm đầu nàng gõ xuống: "Ta cứu ngươi cũng không phải là cho

ngươi đến quấn lấy ta." Tiếp liền đem thân nàng đẩy đi ra khỏi cửa, trực

tiếp khóa cửa lại.

Tiểu quỷ trừng mắt nhìn cửa, nàng biết rõ nha. Lúc hắn cứu nàng lên, nàng vừa

bẩn vừa thối lại đang phát sốt. Đứa ăn mày nhỏ bạn nàng đã nói, hắn cứu nàng,

mang nàng về chỉ là muốn giúp đỡ nàng một phen, để cho nàng trở thành người

được tái sinh, nhưng đợi khi nàng lớn lên gả cho hắn rồi, lúc đó chẳng phải

cũng là một người mới a (người

mới = tân nhân <~~ chỉ người mới cưới)
?

Nàng xoay người thong thả bước ra ngoài.

Vào rồi! Tĩnh Du thậm chí còn nghe được tiếng khóa cửa. Nàng thật sự khẩn

trương, khả năng đó sẽ xảy ra sao? Thật sự sẽ là hắn sao? Hắn là người nàng

sùng bái không dứt, làm sao có thể khiến nàng tiêu tan giấc mộng về hắn được....?

Bốn tháng trước —

Đây là ngày đặc biệt nhất trong cả cuộc đời Tĩnh Du nàng. Trong cùng một ngày,

tất cả hỉ nộ ái ố bốn loại tư vị nàng đều đã nếm hết.

Bạn tốt của nàng là Phức Vi cách cách bị ngã ngựa trọng thương. Tại lúc thập tử

nhất sinh, trong nháy mắt bỗng nàng nhìn thấy "Hắn"!

Lúc này, bên cạnh giường bệnh của Phức Vi, nàng cùng Phức Vi nín thở nhìn chăm

chú khuôn mặt tuấn tú. Lại nhìn theo hắn từ bên trong một cái bình sứ bạch ngọc

đổ ra ba viên thuốc nhỏ màu trắng có mùi thơm nồng nàn lạ lùng, đưa vào trong

miệng Phức Vi, thấy nàng nuốt xuống xong, hắn đột nhiên cười: "Cũng may,

cuối cùng cũng còn một hơi thở."

Nghe vậy, nàng không tự chủ được cũng mỉm cười vui vẻ, ở trong lồng ngực tràn

đầy sùng bái cùng ý thức mãnh liệt sôi trào.

Từ nhỏ đến lớn nàng đối với dược thảo, sách thuốc luôn có một sự mê muội không

nói nên lời. Nhưng bởi vì ở trong hoàng tộc, dù cho sách thuốc có nhiều hơn

nữa, phong phú hơn nữa cũng chỉ là lý luận suông, không thể tận mắt nhìn rõ.

Cho nên nàng cực kỳ sùng bái vị thần y trẻ tuổi tài cao, xuất quỷ nhập thần

Tĩnh Vũ, hơn nữa tên hắn cùng tên của nàng phát âm cực kỳ giống nhau. Cái điều

trùng hợp tuyệt vời này khiến nàng cảm thấy bọn họ trong lúc đó tất sẽ có duyên

phận thật sâu nặng. Vì vậy nàng từ sùng bái hắn liền dần dần chuyển thành ái

mộ.

Nàng thường nghĩ, hắn hẳn là một người có cá tính điềm tĩnh bên trong, là một

nam tử tuấn tú nho nhã. Được gặp hắn một lần nữa cũng là điều mong ước lớn nhất

của cuộc đời nàng.

Mà lúc này hắn đang đứng ở trước mặt nàng, nàng lại kích động nói không nên

lời, chỉ có thể dùng đôi mắt sáng lên ánh rạng rỡ nhìn hắn.

Hắn trẻ tuổi hơn, tuấn mỹ hơn so với trong trí nhớ của nàng còn, mày kiếm mắt

sáng, lại mặc một bộ áo trắng nho nhã giống như trong tưởng tượng của nàng như

đúc.

Nàng xem hắn bắt mạch cho Phức Vi, lông mày chuyển từ nhíu chặt vì phức tạp trở

nên thoải mái, con ngươi đen quay về thông suốt.

Thật ra, nói dễ nghe một chút thì gọi là lười biếng bất kham (ko kềm chế dc), hẳn là từ "cà lơ phất phơ" mới tả được

chuẩn xác. Mà cái thần sắc biến hóa của hắn làm lông mày nàng không khỏi nhướng

lên.

Hắn là thần y mà nàng sùng bái. Hắn không nên cũng không thể có loại thái độ,

bộ dạng ngả ngớn như côn đồ đầu đường, xó chợ. Sau đó lại nghe hắn dùng giọng

điệu khoan thai nói chuyện, thảo luận thời tiết, trong nội tâm nàng càng sùng

bái hắn hơn rất nhiều. Nhưng giờ thì bức tường cao về hắn đã xuất hiện vết

nứt....

"Ba viên Tục Mệnh Đan là ta đến Âm Sơn, đánh nhau cùng một đám dơi núi rất

lâu mới hái được Thiên Tiên Thảo. Loại cỏ này nghe đồn là loại cỏ thần tiên

trên trời dùng để cứu mạng..."

"Nàng ấy rốt cuộc thế nào?" Thái độ của Lôi Sa Hoàng đối với hắn

không đủ thận trọng và cảm thấy bất mãn. Bởi vì nằm ở trên giường chính là nữ

nhân hắn yêu sâu đậm!

"Nàng chết!" Mọi thiên tài đều có tính tình cổ quái, mà Tĩnh Vũ đời

này ghét nhất chính là đang nói chuyện bị cắt ngang. Cho nên không khách khí

trực tiếp đưa lên hai chữ ki