..
Nàng chỉ có thể vừa rơi lệ vừa lau mình cho hắn.
Cũng may hắn khôi phục ý thức rất nhanh. Nàng cực nhọc ngày đêm, không thể nghỉ
ngơi yên ổn chăm sóc hắn, hầu hạ hắn uống thuốc. Hơn nữa còn được hoàng thượng
cùng các công chúa bạn của nàng đem thuốc bổ đến, kết hợp cùng với thuốc quý
của chính hắn. Thương thế của hắn đã hồi phục tương đối mau, nhưng dù vậy cũng
chưa thực sự tốt hẳn. Hắn dùng sức rất khó khăn, đã qua một tháng mà vẫn chưa
gượng dậy được.
Tĩnh Vũ nhìn cặp mắt đang theo dõi vết thương trên người hắn sắp ứa nước mắt
liền nói.
''Tới đây.''
Nàng chớp chớp mắt, lắc đầu: ''Không nên.''
''Tới đây cho ta ôm.''
''Không được, chàng sẽ tập kích ta bất ngờ, sau đó lại...''
Hắn sẽ hôn nàng, sau đó lại muốn hơn thế. Nhưng ngay lúc kích tình liền đụng
trúng chỗ đau, khiến không thể tiếp tục, chỉ có thể rên rỉ.
''Long gia ta đảm bảo không đụng đến nàng, tuyệt đối không rên rỉ.''
Hắn đã nhịn nàng đến hôm nay, để cho nàng nhìn hắn rên rỉ đau khổ.
Nàng không nghi ngờ gì, leo lên giường, cố gắng không đụng phải vết thương của
hắn. Mặt nàng tựa vào lồng ngực, hai tay ôm lấy hắn, còn hắn lấy tay phải vòng
qua người nàng, sau đó bắt đầu không yên phận mò mẫm bộ ngực của nàng.
Nàng ngẩn đầu lên, dùng tay kéo tay hắn ra: ''Chàng đã bảo đảm rồi cơ mà?''
Tay trái của hắn lén lút ôm hông nàng, kéo thân thể của nàng lên phía trên
khiến cho khuôn mặt xinh đẹp của nàng đối diện mặt hắn: ''Không sai, nhưng
người đảm bảo là Long gia, không phải thần y Tĩnh Vũ.''
''Này...'' Nàng đột nhiên chú ý đến một cánh tay khác đang sờ loạn trên người
nàng, rõ ràng là nàng đang giữ tay phải của hắn.
''Đừng quên ta là thần y.''
Bóng đêm dần dần xuống, cảnh trong phòng xuân sắc khôn cùng...
Ngày hôm nay, đôi câu đối
đỏ được dán ở hai bên cửa lớn của Nam Hy viện. Hoa đăng viết chữ ''Xuân -
Thuận'' treo khắp nơi, mọi thứ được chiếu sáng như ban ngày.
Tối nay là đêm 30, ở chính giữa xếp từng bàn từng bàn. Các tôi tớ trong phủ,
các chủ tử cũng đã ở đó, hơn nữa Long gia nói, tối nay không có chủ tớ, chỉ có
người nhà. Mọi người đoàn tụ cùng một chỗ, ăn cơm tất niên, bởi vì đêm nay là
đêm doàn viên.
Cho nên từng hồi chúc mừng lẫn nhau, không khí vui vẻ vô cùng. Người lớn uống
rượu nói chuyện phiếm, trẻ con cầm tiền mừng tuổi chạy xung quanh, ai cũng giữ
trên môi nụ cười.
Tiếp theo, chủ tử phát cho mỗi người một bao lì xì lớn, cảm ơn mọi người về một
năm vất vả cực nhọc.
Sau đó hắn nhìn Tiểu quỷ đứng đầu tiên.
''Chờ một chút... để ta trước.'' Tiểu quỷ nhìn bao lì xì to ở trên tay Tĩnh Vũ,
cướp lấy đưa cho Tĩnh Du.
Nàng nhìn bao lì xì to trong tay, kinh ngạc nói: ''Cái này là bao lì xì ta và
Long gia tặng cho ngươi mà?''
Nàng ta cười rất vui vẻ: ''Ta còn có rất nhiều.''
Nàng lấy từ trong tay áo ra một đống bao lì xì. Đại gia đình này thật quá tuyệt
vời, lần đầu tiên nàng nhận được nhiều bao lì xì như vậy.
''Nhưng vì sao lại cho ta?''
''Là cho em trai hoặc em gái!''
Nàng ta cười hì hì nhìn chiếc bụng bằng phẳng của Tĩnh Du, Long gia nói bên
trong có đứa trẻ lớn chừng ba tháng, còn phải chờ bảy tháng nữa, thật lâu đó:
''Đúng rồi, phải ngoan ngoãn lớn lên bên trong đó. Tỷ tỷ cho bao lì xì chính là
muốn ngươi bình an khỏe mạnh, có hiểu hay không?''
Nàng đứng dậy nhìn Tĩnh Vũ một cái: ''Được rồi, ta đem nàng trả cho người.
Nhưng nếu ta là người, ta sẽ đem nàng đi ra xa chút, nếu không muốn nói chuyện
sẽ khó khăn đấy.''
Không sai, xung quanh vang lên tiếng pháo, lễ đốt mừng năm mới càng lúc càng
náo nhiệt.
Tĩnh Vũ ôm ái thê trở về phòng ngủ, vừa đi vào bên trong, hắn liền đưa bao lì
xì cho Tĩnh Du: ''Tặng nàng.''
''Ta cũng có, ta cho chàng.''
Nàng cũng đưa bao lì xì đã chuẩn bị trước đưa cho hắn.
Trong mắt hắn ánh lên tia cảm động: ''Nàng đã cho ta quá nhiều rồi, nàng không
biết nhờ nàng mà ta trở nên giàu có đến mức nào đâu.''
''Chàng cũng cho ta rất nhiều, rất nhiều... nhất là...'' Nàng vòng hai tay
quanh bụng, trên mặt ánh lên tia hạnh phúc.
Hắn ôm nàng từ phía sau, lồng tay vào bàn tay nàng: ''Cảm ơn nàng.''
''Ta mới phải cám ơn chàng.''
Nàng xoay người lại. Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng.
Bên ngoài loáng thoáng tiếng pháo nổ.
Hắn buông nàng ra, thâm tình nhìn nàng.
Nàng cũng âu yếm nhìn lại hắn.