Sài Gòn, sống lại cuộc đời
mà tao đã từng đào thoát?
Còn mày? Mày đang ở đâu? Mày còn sống không vậy?”
Email của thằng Damien được CC cho cả tôi và Sói.
“Hi guys,
Tao viết email này để thông báo với tụi mày là tao đang ở Hải Phòng. Sẽ lâu
đó. Tao nghĩ vậy.
2 đứa mày có biết bài “Father and son” không? “Find a girl and settle down…”
Tao đã làm như vậy đó. Tao đã gặp tình yêu của đời mình ở đây và tụi tao đang
chung sống với nhau. Nàng làm phục vụ ở một quán cà phê. Tao thì vừa nhận công
việc dạy tiếng Anh ở một trường ngoại ngữ tư nhân trong thành phố, làm việc bốn
giờ một ngày. Một cuộc sống không tồi!
Tất cả là thế. Tụi mày đang ở đâu? Ổn cả chứ? Một ngày nào đó, hãy đến đây
thăm tao nếu có thể, nhé! Để xem tao đang hạnh phúc đến dường nào.”
Tôi đọc lại hai bức thư rất nhiều lần. Sói vẫn loay hoay đi tìm một thứ gì đó
mà thậm chí lão còn chưa biết hình thù của nó ra sao. Còn Damien, kể cả thả nó
ra giữa một sa mạc cát, nó vẫn thấy được ở đó có lẫn những bụi vàng lấp
Standby và Turn off
Khi đang lau khô những chiếc cốc thủy tinh, tôi kể chuyện “an cư lạc nghiệp”
của thằng Damien cho Ni nghe rồi kết luận: cuối cùng nó cũng đã dừng chân.
Ni đang đổ trà vào ấm, chợt dừng lại. Chị nhíu mày, cười nhẹ, không đáp.
‘Chị có ý nghĩ nào khác sao?’
‘Ừ, ngày mai chưa đến, ai biết được điều gì sẽ xảy ra.’
‘Ý chị là…?’
‘Giống như em đang sử dụng máy tính, đến một lúc nào đó, em chợt không biết
làm gì tiếp nữa. Vậy nên em dừng lại, chọn chế độ standby để cho phép mình và
máy tính nghỉ ngơi một chút. Lúc này, máy tính giảm tối thiểu sự hoạt động nhưng
vẫn giữ nguồn để nuôi các bộ phận cần thiết. Việc này giúp giữ lại dữ liệu trên
ram và chờ tín hiệu kích hoạt trở lại. Nhưng chẳng lẽ em cứ để máy ở tình trạng
standby mãi? Cho đến khi em nghĩ ra phải làm gì với cái máy tính?’
‘Theo chị thì phải làm thế nào?’
‘Turn off - tắt hẳn máy tính đi.’
‘Không thể được. Lỡ ngay sau đó em sực nhớ ra còn việc gì đó phải làm thì
sao, check mail mới chẳng hạn?’
‘Thì vậy. Damien là một cái máy tính ở tình trạng standby, còn ý nghĩ của hắn
là người đang dùng máy. Và em, hay chị nữa, có lẽ cũng đều thế cả!’
Lúc đó, tôi thấy được rõ ràng sự khác nhau giữa tôi và Ni. Đó là sự khác nhau
giữa tuổi hai mươi và hăm tám. Dễ dãi và hoài nghi
Nhật kí Già Si
Là tên một tiểu thuyết của Junichiro Tanizaki. Tôi chỉ được nghe qua tên cuốn
này trong giờ văn học Nhật khi còn đi học, chứ không biết nó có nội dung gì.
Tiểu thuyết của “Tanizaki vĩ đại” được dịch ra tiếng Việt rất ít. Trong nền văn
học Nhật, Murakami và Kawabata là những tên tuổi thống trị về số đầu sách được
dịch ở Việt Nam.
Nhưng tôi luôn nghĩ đến cái tên tiểu thuyết này, rồi bật cười một mình mỗi
lần liếc trộm ông M. từ phía sau quầy.
Ông M. là một họa sĩ ở Sài Gòn, đoán chừng sáu mươi tuổi, góa vợ, con cái đều
đã khôn lớn. Ông lên Đà Lạt sống ít lâu cho yên tĩnh để sáng tác, nhưng lại sa
đà vào chuyện tình yêu. Người ông mê mệt không ai khác chính là Ni. Mỗi tuần bảy
ngày thì có đến sáu ngày rưỡi ông ngồi đồng ở quán từ chiều đến tận lúc gần đóng
cửa, cốt chỉ để ngắm nhìn Ni ra vào hoặc trò chuyện vài ba câu với cương vị
khách quen – chủ quán. Ông M. thấp, người béo tròn, cái đầu hói bóng chỉ còn ba
cọng tóc lơ thơ, hay mặc áo len cổ lọ, đội mũ bê-rê xám. Những ngày quá lạnh,
ông khoác thêm măng tô xám và choàng khăn. Những thứ dài lượt thượt ấy làm ông
trông càng thấp, càng béo tệ! Ông hay ngồi ở góc quán, chỗ gần quầy bar, gọi một
ly cà phê sữa, rồi đến một ly trà hoa cúc, và rốt cuộc là một bình trà đắng miễn
phí trong thời gian ngồi lại.
Ngày đầu tiên thấy tôi, ông ta ngỡ tôi là người yêu của Ni. Khi biết ra tôi
chỉ là người làm trong quán và thua Ni đến tám tuổi, ông ta vui mừng ra mặt. Tuy
vậy, ông M. vẫn hục hặc với tôi dù ít dù nhiều. Rõ ràng một thằng nào được gần
gũi Ni hơn ông cũng làm cho ông cảm thấy buồn bực, khó chịu. Tính ông M. hồn
nhiên như vậy đó. Nhìn nét mặt ông, người không quá nhạy cảm cũng biết rõ mười
mươi ông đang nghĩ gì, tính toan gì
Có lần ông M. mang đến quán một chai vang Chile, bảo với Ni rằng hôm nay sinh
nhật ông, mời Ni uống cùng. Giọng ông lập cập, dường như đã thu hết can đảm để
lặp lại cái câu ông đã phải đứng trước gương tập nói hàng mấy trăm lần. Ni ngồi
xuống một lát, nhấp môi ly vang, chúc mừng sinh nhật ông rồi lịch duyệt cáo lui.
Hẳn ông M. còn nhiều điều chưa nói hết. Tôi đứng sau quầy bar, thấy rõ nỗi thất
vọng cùng cực lan trên khuôn mặt già nua của ông như vệt dầu loang trên mặt
nước. Rồi ông lặng lẽ bỏ về lúc nào tôi không rõ.
Đêm đó khó ngủ, tôi đi lang thang ngoài bờ hồ. Chợt tôi thấy một bóng người
đang ngồi dứng gần mép nước. Định tự tử hay sao vậy trời? Tôi nhè nhẹ đi đến
phía sau người đó. Hóa ra là ông M. Và trời ơi, ông ta đang khóc thổn thức như
một thằng bé. Tôi vỗ nhẹ vai ông M., bảo ông về đi kẻo lạnh.
Vừa quay lại thấy tôi, ông M. hất tôi văng tòm xuống hồ rồi đùng đùng bỏ đi.
May mà ở gần mép nước nên tôi chỉ việc đứng dậy trèo lên bờ, áo quần ướt nhẹp,
tan
