u cùng cô ta làm ra chuyện gì rồi? Cậu đừng nói là cậu cũng yêu cô ta nha? Hoặc là cậu liền trực tiếp cùng cô ta. . . . . . Cùng cô ta. . . . . ." Cô lại ngượng ngùng nói không lên lời, aizzz, thực không giống như hành vi màVu Hữu An cô sẽ làm ra.
"Cùng cô ta làm tình?" Bách Thành rất tự động lại thay cô nói tiếp chữ khó có thể mở miệng kia.
"Đúng rồi." Chính là làm tình. Hữu An thập phần khó chịu, sắc mặt khó coi tới cực điểm.
"Tớ chỉ cùng cô ấy ăn bữa cơm."
"Gạt người, ngày đó lúc rời đi thái độ cậu rõ ràng là ái muội như thế!"
"Đó là cố ý chọc giận cậu, ai kêu trong mắt cậu cả buổi tối cũng chỉ có đám nam minh tinh đó, ngay cả tớ bị người ta mua đi rồi, cậu đều không bận tâm."
"Cái này cậu cũng dám trách tớ!" Chậc, còn dám nói lý, ngày đó lúc hắn bị mua đi, hắn rõ ràng cao hứng như đòi mạng, hơn nữa trước khi đi còn lưu lại không gian tưởng tượng vô hạn cho cô, hại cô không yên trong lòng cả buổi tối, chính là muốn biết hắn cùng người phụ nữ kia làm chuyện gì, vì thế cô còn vụng trộm chuồn vô trong giấc mơ của hắn, rồi mới nhìn được giấc mộng hạ lưu của hắn, hắn thế nhưng ở trong mộng cùng cô làm cái kia…cái kia. . . . . .
Ý, cùng cô!
Hữu An hiện tại mới nhớ tới, đúng a, ngày đó cô ngụp lặn vào giấc mơ của Bách Thành, trong mộng của hắn nữ chính không phả là người khác, đúng là chính cô nha! Hay là. . . . . .
Ánh mắt cô ngạc nhiên nghi ngờ nhìn Bách Thành, trái tim của cô sắp như ngừng đập, bởi vì cô ý thức được một sự kiện, Bách Thành sẽ không thật sự thích cô từ rất lâu rồi chứ!
"Vì thế, cậu lừa tớ kết hôn với câu?" Cô nghẹn họng nhìn hắn trân trối hỏi:
"Không sai."
8c
"Cậu biết rõ tớ thích người khác mà!" Vậy hắn thế nào còn dám đối với cô như vậy? Hữu An tức chết mất, bởi vì cô phát hiện ra sự thích của Bách Thành rất bá đạo, cô một chút cũng không thích.
"Người kia sẽ không thích cậu."
"Vì sao? Bởi vì tớ rất tệ, bộ dạng không xinh đẹp?"
"Không, mà là bởi vì cậu quá tốt, người kia căn bản không xứng với cậu."
"Cậu nói thối lắm." Hữu An nhịn không được nói lời thô tục, cô không nói ra miệng, nếu đã nói cô tốt như vậy, vậy hắn lại làm sao mà biết hắn có thể xứng đôi với cô!
Tất cả đều là một đống lý do, "Cậu rõ ràng chính là muốn biện hộ thay cho hành vi xấu xa của cậu;"
"Tùy cậu nói như thế nào, dù sao cậu chỉ có thể là của tớ." Cô nói hắn vô lại cũng được, không biết xấu hổ cũng được, tóm lại người phụ nữ mà hắn Trần Bách Thành đã nhận định cũng chỉ có thể là của hắn, ai cũng không thể nhúng chàm.
"Cậu không biến lại bộ dáng cũ đúng không? Vậy cậu cũng đừng trách tớ không thực hiện khế ước chúng ta đã định." Hắn quyết định, hắn phải về nhà ăn cô trước rồi tính sau,
"Trần Bách Thành!" Đảo mắt hắn sẽ bay qua ban công về nhà , Hữu An chỉ có thể vội vàng gọi lại hắn:
"Làm chi?"
"Cậu có biết hay không nếu cậu trở về giở trò với tớ, vậy thì so, so, so với cầm thú cũng không khác gì."
"Tớ không thèm để ý."
"Nhưng, nhưng, nhưng. . . . . . Nhưng tớ tình huống hiện tại so với người chết cũng không có gì khác biệt, cậu, cậu, cậu. . . . . . Cậu thật sự muốn làm với tớ sao? Vậy, vậy, vậy thì như là gian, gian, gian. . . . . ."
"Cậu muốn nói là cưỡng gian xác chết phải không?" Hắn hai tay ôm ngực, ung dung, một cước vượt qua trên cửa sổ, một cước đứng ở trong phòng cô.
Hữu An phát hiện tư thế này của Bách Thành rất có sức bức bách, tại sao có thể như vậy? ! Cô nhìn mà tim lại đập bình bịch bình bịch không dứt, tựa như mắc bệnh tim vậy,
"Tớ nói cho cậu biết, cho dù hôm nay cậu là con cá chết, tớ cũng làm." Hắn vì muốn nắm chắc Hữu An trở thành người của hắn, nói thật một câu, hắn thật đúng có thể liều lĩnh.
"Một câu nói, cậu có biến trở về không ?"
"Không." Hữu An từ chối cực kỳ quyết đoán.
Được, cô đã kiên trìnhư vậy, vậy thì đừng trách hắn không cho cô lựa chọn đường sống, Bách Thành đã quyết, liền thật sự muốn bay qua ban công.
Chất rồi, Bách Thành hắn sẽ không thật sự muốn cưỡng gian xác chết chứ!
"Đừng." Hữu An đẩy xe lăn vọt tới trướ cửa sổ rống , "Được rồi, được rồi, tớ đáp ứng cậu, tớ đáp ứng cậu, cậu nói cái gì tớ tất cả đều đáp ứng cậu." Xin hắn đừng đối với cô làm ra chuyện khủng bố như vậy.
Lần đầu tiên của cô cả đời cũng chỉ có một lần thôi, cô cũng không hy vọng bản thân mình bỏ lỡ một sự kiện trọng yếu trong đời cô như vậy.
"Tớ đáp ứng cậu, tớ trở lại thân phận như trước, tớ nguyện ý làm vợ của cậu." Hu hu hu, cô thật đáng thương, thậm chí ngay cả hôn nhân đại sự của bản thân cũng không có quyền tự chủ, nhưng là ——"Cậu xác định?"
"Xác định cái gì?"
"Muốn tớ biến trở về bộ dáng cũ, bởi vì. . . . . . Tình huống của mẹ cậu cũng không lý tưởng." Hữu An thật sự không đồng ý Bách Thành lại biến trở về bộ dáng của một tháng trước.
Cô lo lắng thay hắn. Nói thật, điều này khác xa so với lời an ủi của Hữu An nói với hắn, cổ vũ hắn, có cô trong một tháng này, kỳ thực hắn nghĩ thông suốt rất nhiều việc, hắn hiện tại có thể bình tĩnh đối diện với sinh tử, còn nữa hắn tin tưởng chỉ cần hắn không buông tay, mẹ hắn nhất định có thể khoẻ lại, mà sự tín niệm này so với tất cả nhữn