XtGem Forum catalog
Đuổi Theo Trái Tim

Đuổi Theo Trái Tim

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322373

Bình chọn: 8.00/10/237 lượt.

nguyện này.

Không được, cô sao có thể thật sự gả cho Bách Thành? Hơn nữa còn là ở dưới ý đồ không đúng đắn của hắn, cô cứ như vậy gả cho hắn, thật sự rất không có cảm giác an toàn rồi.

Hữu An quyết định vụng trộm quay về nhà, rồi tìm ra tờ giấy lúc trước cô chép chú ngữ ra, cô nhớ hình như cô đặt nó ở phía dưới bàn học, không biết có bị chị hai phát hiện ko nữa?

Nhưng, cô làm cách nào về nhà đây?

Mẹ Trần sau khi phát sinh chuyện ngoài ý muốn, hành động không tiện, việc đi lại bình thường đều dựa vào xe lăn, nhưng leo lên xuống cầu thang phải dựa vào Bách Thành.

Không nghĩ tới đến cuối cùng cô vẫn là ỷ lại vào hắn, "Bách Thành, cậu tới đây." Hữu An vẫy tay, đè thấp giọng, lén lút gọi Bách Thành tới.

Bách Thành tới gần."Làm gì?"

"Con dẫn mẹ đi tới nhà họVu."

"Cả nhà họ đều đến nhà chúng ta, mẹ còn muốn đi Vu gia làm gì?"

"Không, mẹ chỉ muốn đem quần áo của đặt ở trên quần áo của Hữu An, người ta nói làm như vậy sau này con sẽ chấn áp được vợ con, Hữu An mới sẽ không kiêu ngạo leo trên đầu con ngồi." Hữu An tùy ý sửa đổi phong tục dân tình, thứ nhất là vì chính cô cũng là chưa hiểu rõ hết ; thứ hai là cô tin tưởng Bách Thành đối với loại chuyện chỉ có người thế hệ trước mới hiểu này cũng giống như cô thôi không quá quen thuộc, cho nên mới bịa ra để lừa hắn.

Mà Bách Thành cho cô một nụ cười và nói: "Mẹ, mẹ không cần thay con an bày những chuyện này, thứ nhất con không tin: thứ hai nếu làm như vậy thật sự có thể đè ép được Hữu An, con cũng không đồng ý."

"Vì sao?"

"Bởi vì con không hy vọng khi dễ Hữu An." Bách Thành nói chuyện có tình có nghĩa, mà Hữu An nghe xong, trong lòng cảm động quá chừng .

Nhưng, cô phát bệnh thần kinh gì đây, cảm động cái rắm a! Cô lại không muốn gả cho Bách Thành, còn quan tâm hắn có hay không có khi dễ cô làm chi? Mục đích của cô là muốn hắn dẫn cô đi về nhà, OK? Đừng có mà không làm rõ ràng tình huống như thế chứ.

"Tóm lại con cứ dẫn ta đi là được, nhanh chút, chúng ta không muốn cho người của gia đình họ biết."

"Không để cho họ biết, chúng ta sao đi vào nhà họ được?"

"Chúng ta có thể từ phòng của con trực tiếp đi qua a. . . . . ." A, chết rồi, cô có lòi đuôi ra chưa? Hữu An nhanh nhẹn liếc trộm Bách Thành một cái, cô vội vàng lại giải thích thêm, "Đừng cho là mẹ không biết con cùng Hữu An lén lút làm ra chuyện tốt gì, các con từ nhỏ đã lười biếng, lợi dụng ban công làm chuyện xã giao mờ ám, chuyện này mẹ biết từ lâu." Ách. . . . . . xã giao mờ ám! Cô có phải dùng sai thành ngữ rồi không hả ?

A, kệ đi, tóm lại trước tiên phải hù Bách Thành đã rồi tính, không muốn cho hắn sinh nghi đây mới là trọng điểm, mà không nghĩ tới Bách Thành sự thật tin, rất kinh ngạc nha!

"Được rồi, con bế mẹ đi lên." Bởi vì hắn cũng muốn biết trong hồ lô của Hữu An đến cùng bán loại thuốc nào, trong lòng là có chủ ý quỷ quái nào.

Bách Thành cáo lỗi với khách khứa rằng mẹ hắn không khoẻ, muốn đi lên nghỉ ngơi, sau đó liền bế mẹ đi lên lầu, lại nhập cư trái phép đi đến phòng của Hữu An.

Hữu An sau khi bước vào phòng liền lục lội bàn học, đi tìm trang giấy có sao chép chú ngữ kia, nhưng, giấy đâu? Thế nào lại không thấy nữa? ! Có phải bị rơi xuống dưới bàn hay không? Hữu An còn khom người tìm.

"Mẹ tìm cái gì? Con giúp ẹ." Bách Thành chủ động mở miệng xin được hỗ trợ.

Vậy thật sự là quá tốt rồi."Mẹ tìm một tờ giấy, lớn cỡ như vậy." Cô đưa tay lên làm so sánh."Mặt trên viết chữ và cả những chữ nhìn không hiểu nữa."

"Là cái này sao?" Bách Thành từ trong túi lấy ra một tờ giấy.

Hữu An đoạt lấy nhìn, "Đúng, không sai, chính là nó!" Chính là —— rất kỳ quái nha, vì sao tờ giấy này lại ở chỗ Bách Thành?

Cô nhìn hắn, bỗng nhiên có loại dự cảm bất hảo hiện lên trong đầu."Con không phải là đã biết cái gì chứ?"

"Mẹ có chuyện gì không thể để cho con biết?" Bách Thành không chính diện trả lời vấn đề của Hữu An, nhưng lại trả lời lòng vòng, làm hại Hữu An càng thêm cẩn thận chú ý đề phòng Bách Thành.

"Mẹ có thể có chuyện gì đề phòng con chứ?"

"Con không biết a, nhưng mẹ không ngại thì bắt đầu từ trang giấy mẹ đang cầm đi."

"Tờ giấy này? !" Hữu An cả kinh, nói chuyện bắt đầu trở nên ấp a ấp úng."Đây, đây là một tờ giấy rất, rất bình thường a! Nó có cái gì cần nhắc đến chứ ?"

"Nói xem nó vì sao đối với mẹ lại quan trọng như vậy? Nói xem mẹ vì sao lại mau chóng muốn tìm ra nó như vậy? Hoặc là nói đám văn tự kì quái trên đó là ngôn ngữ của quốc gia nào? Hoặc là nói mẹ của con ngay cả Anh văn 26 con chữ cái đều xem không hiểu lại hiểu được văn tự Ai Cập cổ, mẹ cảm thấy sao?"

"Con biết văn tự rên giấy là văn tự Ai Cập cổ? !" Trong lòng Hữu An có loại cảm giác "Đại sự không ổn" càng ngày càng mạnh liệt.

Cô cảm thấy Bách Thành không đơn thuần giống trong tưởng tượng của cô, chuyện hắn biết so với giả thiết trong đầu cô còn nhiều hơn ấy chứ, chết cha, sự tình nếu thực là như thế, vậy cô phải làm sao bây giờ? Cô nên ứng phó thế nào với cục diện này? !

Hữu An mặt xám như tro.

Bách Thành trả lời cô nói: "Con có đi thăm dò một chút."

"Con vì sao muốn thăm dò?"

"Bởi vì con muốn biết mẹ củ con mấy ngày nà