những đồ tạo tác kia đi, cưng. Chúng ta sẽ phải lái xe cả đoạn đường dài để trở về Seattle đấy.”
Cô nghiêng người, ném cho anh một cái nhìn cảnh cáo. “Sẽ kéo dài đến khi kết thúc, anh biết rõ mà. Đêm qua ngài Mueller đến nơi an toàn chứ?”
“Khi tôi thông báo rằng cô không thể dùng bữa tối cùng thì ông ấy đã thay đổi kế hoạch”, Dobbs lên tiếng. “Ông ấy sẽ gặp cô sau, trong tuần này khi ghé qua Seattle. Nếu nán lại, ông ấy sẽ phải rất vội vã để kịp thời gian bay đi Hongkong.”
Connor thở ra một hơi mà không nhận ra mình đã nín thở hồi lâu.
“Vâng tôi hiểu.” Erin đáp vẻ khuất phục. “Tôi nghĩ là hợp lý, dù rất lấy làm tiếc là tôi không được gặp ngài ấy hôm nay.”
“Xấu hổ quái gì”, Connor chen vào. “Có gì tệ lắm đâu.”
Nigel Dobbs ném cho anh cái nhìn lạnh lẽo. “Thực ra là có đấy.”
“Hai người nên ở đây đêm qua”, Tamara nói. “Có hai người bữa tối hẳn là rất vui.”
“Chúng tôi muốn được ở trong tổ ấm tình yêu như thường lệ”, Connor đáp. “Tôi không thể rời xa cô gái xinh đẹp này.” Anh vòng tay quanh người Erin và siết nhẹ. “Tôi sẽ chết vì buồn bã nếu rời xa cô ấy.”
Tamara nhướn cặp lông mày màu sẫm được cắt tỉa hoàn hảo. “Ngọt ngào làm sao”, cô ta nói. “Một mẫu hôn phu tuyệt vời.”
“Tôi đang cố”, Connor đáp.
“Hãy cố gắng”, Tamara nói.
“E hèm. Chúng ta bắt đầu chứ?” Dobbs lạnh lùng. “Vui lòng đi theo tôi.”
Erin kéo mạnh tay anh nhưng Connor như bị đóng băng tại chỗ, nhìn Tamara chằm chằm. “Chúng ta đã gặp nhau chưa nhỉ?”, anh hỏi.
Nụ cười của cô ta chói lóa, rộng mở. “Nếu anh đã hỏi thì câu trả lời là chưa”, cô ta kêu khe khẽ và đặt tay lên ngực anh, đẩy mạnh. “Hãy tin tôi, ngài McCloud. Nếu chúng ta đã gặp thì chắc chắn anh sẽ nhớ.”
Connor theo sau họ đi dọc hành lang. Vì lí do nào đó Erin lại bắt đầu bực mình với anh, nhưng chết tiệt, sao cô lại thường xuyên như thế. Anh đành phải làm quen dần và không để nó ảnh hưởng đến sự tập trung của anh. Có điều gì đó khiến anh băn khoăn về cô nàng tóc đỏ này.
Anh đã thấy cô ta ở đâu đó. Cảm giác gai gai người là một dấu hiệu đáng tin cậy. Nhưng Tamara nói cũng rất có lý theo đúng nghĩa đen. Bên cạnh trí nhớ phi thường, anh cũng hoàn toàn là một gã đàn ông bằng xương bằng thịt. Không lý nào anh có thể quên một gương mặt hay thân hình như vậy.
Nhưng cái gì? Ở đâu? Như thế nào? Mẹ kiếp.
Anh nhìn chằm chằm sau lưng Tamara khi cô ta đẫn đầu đoàn, gót giày gõ đều đều xuống sàn gạch. Anh cố tình không tập trung ánh mắt hay suy nghĩ mà ném nó vào tấm lưới trong đầu, quay cuồng trong những kết mối mơ hồ, sắp thành hình, những kí ức. Chúng lóe lên như những con cá bạc với tốc độ như ánh chớp. Màu sắc chiếc áo khoác ngoài của cô ta tan ra, hòa lẫn giống như bọt sóng biển. Mô hình mơ hồ bắt đầu xuất hiên. Anh sắp túm được nó, nắm lấy…
Cú huých bằng khuỷu tay đau điếng vào xương sườn làm anh choàng tỉnh. “Ối!”, anh càu nhàu. “Cái quái gì thế?”
Mặt Erin đỏ bừng, cái miệng hồng hồng xinh xắn mím chặt thành một đường tức tối. “Làm ơn, anh có thể bớt nhìn hau háu như thế một chút không?”
Câu nói dần ngấm vào anh. Nhìn hau háu, Tamara. Ánh mắt ngây dại lúc anh ngụp lặn trong suy nghĩ có lẽ đã hướng thẳng vào mông Tamara.
Chà. Thật tuyệt vời. Erin đang ghen.
Tâm trạng phơi phới. Anh xoa xoa chỗ đau trên sườn, cười toe toét. “Xin lỗi, em yêu.”
“Anh là kẻ đê tiện, thô bỉ, em sẽ bắt anh phải trả giá.”
Anh nhào tới và đặt nụ hôn lên môi cô trước khi cô kịp tránh. “Anh không thể chờ được, cưng.”
Nếu Tamara Julian và Nigel Dobbs có nghe lén được cuộc trò chuyện thì thầm của hai người thì họ cũng không biểu hiện gì. Connor mò mẫm trong đầu tìm kiếm lại mô hình non yếu, mới đang thành hình. Nhưng chỉ tốn công vô ích, nó đã biến mất từ lâu, và tâm trí vừa mới mờ ra của anh lúc này đã đóng im ỉm như một con trai. Khốn kiếp. Sẽ chẳng ích gì nếu cứ đập phá xung quanh và làm mất sự tập trung của anh. Có lẽ tốt hơn hết anh nên để nó trôi qua, hi vọng sẽ nảy ra trong một số thời điểm phân tâm sau này, chẳng hạn như khi đi trên đường cao tốc hoặc đang tắm.
Dù rất tức tối nhưng cũng rất đáng vì anh biết mình có khả năng khiến Erin Riggs ghen tuông. Tự mãn làm sao.
Dobbs và Tamara dừng lại trước một cánh cửa chạm khắc to lớn. Dobbs mở khóa, ra hiệu mời họ vào. Họ bước vào căn phòng có một bàn gỗ dài lấp lánh, trên mặt bàn bày vài ô vải nhung đen. Mỗi ô đặt một vật bên trên.
“Cô Julian đã chuẩn bị sẵn sàng các thông tin về nguồn gốc hiện vật cho cô rồi”, Dobbs nói.
Connor cảm thấy sự thay đổi trong sự chú ý của Erin như anh có thể cảm nhận được sự biến đổi đáng kể của nhiệt độ. Cô lôi máy ghi âm khỏi túi xách, đi dọc theo chiều dài chiếc bàn. Liếc nhanh, bao quát toàn bộ các ô vuông, anh nhận thấy có một cái khiên đồng dát ngọc, một cái vạc bằng bạc có hình chạm nổi, một mũ trụ đồng có con chim với phong cách nghệ thuật kỳ lạ đậu trên đỉnh, một loạt vòng cổ, vòng tay và trâm cài bằng vàng sáng bóng. “Kiểm tra”, Erin lơ đãng nói. “Kiểm tra”, giọng nói ngọt ngào, trầm trầm của cô phát ra từ máy ghi âm.
Anh còn lại một mình trong căn phòng đó cùng Dobbs và Tama