ng thể hiện.
Cô ta chuyển tất cả năng lượng của nỗi sợ hãi cực điểm thành nụ cười lung linh, gợi cảm, mãn nguyện và cố gắng ghi nhớ lý do của bản thân, vì sao việc này lại vô cùng quan trọng. Bình thường cô ta luôn yêu thích sự mạo hiểm, thậm chí còn khao khát. Nhưng kể từ ngày đi theo Novak, cô ta dần dần không còn thích thú nữa.
Sự nhạt nhẽo, buồn tẻ có vẻ như rất hấp dẫn với cô ta ngay lúc này.
“Đêm nay ngài rất có hứng”, cô ta thì thầm bằng chất giọng khàn khàn, thoải mái. Bắt trước giọng điệu của một gái gọi luôn dễ dàng với cô ta.
“Có lẽ báo cáo của Nigel đã truyền cảm hứng cho ta.” Đôi môi hắn cong lên thành một nụ cười trông có vẻ rất ngọt ngào với hai má núm đồng tiền. “Gã có thể nghe tiếng McCloud cách đây nửa dãy hành lang. Như một con lợn rừng trong mùa động dục. Tội nghiệp Erin.”
Cô ta cười khúc khích. “Thật ngạc nhiên. Em đã nghĩ cuộc gọi của ngài sẽ khiến chúng cụt hứng đấy.”
“Không hẳn thế. Hắn đã phản ứng đúng như ta mong đợi. Sợ hãi và giận giữ sẽ nảy sinh khát vọng chinh phục, trừng phạt và kiểm soát.” Hắn quấn lọn tóc qua ngón tay rồi giật mạnh. Cô ta nhăn nhó, kêu to. Từ sự trả giá của bản thân, cô ta đã học được rằng, che giấu cơn đau là một sai lầm to lớn. “Ta đã nghiên cứu hắn, cô biết đấy”, hắn tiếp tục. “Ta đã xem xét tiểu sử của hắn. Bọn ta có rất nhiều điểm chung.”
“Thật sao? Những điểm nào?”
Hắn thả tóc cô ra, như một sự giải cứu, nhìn chằm chằm lên trần nhà. “Chẳng hạn thời thơ ấu không bình thường. Hay bọn ta đều phải sớm đối mặt với nỗi đau buồn vì mất mẹ.”
Cô ta khẽ thở dài, tỏ ra buồn bã nhưng hắn không thèm đếm xỉa đến sự cảm thông đó. Đôi mắt hắn xa xăm. “Bọn ta đếu có một người cha tinh thần không bình thường. Cả hai đều có những khiếm khuyết trên cơ thể. Của hắn là do ta gây ra, còn của ta cũng gián tiếp do hắn.” Hắn nhấc bàn tay tàn tật lên, vuốt ve vết sẹo do súng gây ra trên phần đùi nhợt nhạt của hắn.
“Rất hấp dẫn”, cô thì thầm. “Em chưa bao giờ nghĩ đến sự cân xứng. Những vết sẹo rất phù hợp với nhau. Tay và đùi.” Cô ta nhoài xuống, vuốt ve dọc theo vết sẹo trên đùi hắn và thực hiện một việc mạo hiểm có tính toán. Cô ta cầm tay hắn, đưa lên miệng hôn từng ngón tay cụt sứt sẹo.
Hắn mỉm cười, đánh giá cao cử chỉ đó, cô ta rùng mình, nhẹ nhõm. “Còn gi nữa?”, cô ta hối thúc.
“Dữ dội”, hắn trầm ngâm. “Không thể thỏa hiệp. Hắn là một đối thủ cân tài cân sức. Ta sẽ rất tiếc nếu để mất hắn. Như mất một người bạn.”
Cứ như ông biết có một người bạn nghĩa là thế nào.
Ý nghĩ nguy hiểm này lướt qua đầu trước khi cô ta kịp ngăn chặn và kéo theo cảm giác sợ hãi. Cô ta không thể để những ý nghĩ như thế xuất hiện trong tâm trí tỉnh táo của mình. Hắn là một người nhạy bén dị thường, có thể đánh hơi được mùi hương dù là thoáng qua của sự phản bội.
Ánh mắt của hắn tập trung vào cô ta với tia nhìn đáng sợ. “Sở trường của ta là khám phá ra các lỗi lầm và khai thác chúng”, hắn nói. “Giống Victor. Ông ta đã dám cả gan thử thách ta. Cô nhớ chứ?”
“Vâng”, cô ta lặng lẽ đáp. “Chính vì thế ngài đã giết ông ta.”
“Ta đã phát hiện ra điểm yếu của hắn rồi phập, phập, rắc và ông ta vỡ thành từng mảnh. Đó là cách ta sẽ phá hủy tất cả. Phập, phập, Tamara. Chỉ cần thế, chúng sẽ vội vã và càng nhanh chóng hủy hoại bản thân.”
Cô ta hi vọng nụ cười của mình không quá run rẩy. “Rất thông minh.”
“Erin sẽ khó khăn hơn, nhưng giờ ta nghĩ mình đã có chìa khóa đẻ nắm giữ cô ta.”
“Rõ ràng điểm yếu của cô ta là Connor McCloud”, Tamara nói.
“Nhìn xa hơn những thứ rõ ràng ấy đi”, hắn quát lên. “Erin thích trật tự. Sự hỗn loạn khiến cô ta phát điên. Bố bị giáng chức, chuyện xảy ra ở núi Crystal làm sụp đổ niềm tin của cô ta. Khi phần thế giới còn lại của cô ta bị vỡ thành từng mảnh, chúng ta sẽ thấy cô ta thực sự làm gì.”
“Thông minh.” Cô ta nghe thấy giọng mình rất máy móc.
“Chuyện này đang tiếp diễn nhanh”, hắn tiếp tục. “Chúng ta phải tăng tốc để theo kịp thói dâm ô thái quá của McCloud và Erin.”
“Em đã nói chuyện với tay trong của chúng ta ở Marseilles, ngay trước khi ngài đến với em”, cô ta báo với hắn.
Hắn túm lấy một lọn tóc của cô ta, giật mạnh, vô cùng tàn nhẫn. “Cô nên nói với ta ngay lúc đó.”
Cô ta buộc mình phải thút thít và sợ sệt. Bản chất tự nhiên bắt buộc cô ta phải im lặng chịu đựng, nhưng cô ta không muốn thách thức hắn. Ồ, không, không, không. Thậm chí cô ta còn biết khi nào nên to