ên giường mới nhất của Sean đã biến thành một con đỉa hút máu khổng lồ. Nếu không khả năng Sean nhấc máy vào cái giờ này hầu như bằng không. Mọi buổi tối của Sean hầu hết đều kết thúc trên giường của một vài phụ nữ hoặc những cô nàng khác.
“Gì thế?”. Giọng Sean có vẻ như hết hơi và bực bội.
“Chúa ơi, Sean, em lại có bạn gái mới hả?”
“Chết tiệt, không phải việc của anh, nhưng nếu anh muốn biết thì em đang ở võ đường. Em vừa kết thúc lớp dạy kickboxing cho Davy. Sao hả? Anh đã gặp rắc rối chưa?”
“Chưa, nhưng anh có việc cho em đây. Rất cấp bách. Loại cần điều tra.”
Sean than vãn. “Ôi Chúa ơi. Anh không tống khứ một trong những vụ theo dõi những ả-mắt-xanh-mỏ-đỏ-ngu-đần-bần-thỉu của Davy cho em đấy chứ?”
“Không. Anh biết chính xác giới hạn khả năng tập trung của em.Vụ này hoàn toàn là sở trường của em. Liên quan tới việc đến thăm một ngôi nhà đầy nhóc các em sinh viên đại học tươi trẻ, ngọt ngào và tìm hiểu thông tin về bọn họ.”
Một sự im lặng suy tư. “Em đang nghe đây”, Sean đáp.
“Anh nghĩ là em có hứng thú.” Connor kể vắn tắt các sự kiện cho Sean. “Bọn anh cần biết cái thằng đần cưỡi con Jaguar là ai và hắn đang ở đâu. Và anh cần biết ngay bây giờ.”
“Hiểu rồi. Một điều nữa. Những em sinh viên ấy. Họ có thực sự dễ thương không? Hay anh đang lừa gạt em hả.”
Connor nhìn Erin. “Bạn cùng nhà với Cindy. Họ có dễ thương không? Sean đang muốn biết.”
Erin há miệng ra rồi ngậm lại, hoang mang. “À em… chà, em chưa bao giờ nghĩ tới… ừm…”
“Vô cùng lộng lẫy, từng người một”, Connor nói vào điện thoại. “Có một cô nàng tóc bạch kim, một tóc đỏ và một tóc đen, cùng một cô người châu Á…”
“Ôi, điên rồ”, Sean lẩm bẩm. “Địa chỉ là gì?”
“Địa chỉ?” Connor chỉ vào cuốn sổ tay và Erin đưa cho anh. Anh đọc địa chỉ cho em trai. “Hãy đến đó nhanh nhé Sean. Anh có cảm giác rất tệ về chuyện này.”
“Anh có cảm giác xấu về mọi thứ”, Sean càu nhàu. “Em biết rồi, đừng lo lắng. Việc ưu tiên hàng đầu vào sáng mai.”
Connor cúp máy. “Nếu ai có thể moi thông tin từ một ngôi nhà toàn phụ nữ thì đó chính là Sean”, anh nói với cô. “Đẹp trai như thần Adonis(1). Thật tàn nhẫn khi xúi giục nó làm phiền họ suốt những tuần cuối cùng, nhưng này, đây là một cuộc chiến mà.”
(1) Người yêu của thần Vệ Nữ.
“Em trai anh không có việc làm à? Làm sao anh ấy lại rảnh rỗi vào thứ Hai?”
“Sean làm việc tự do. Cả hai người anh em của anh đều thế. Sự giáo dục của bọn anh không dễ dàng phù hợp với hệ thống cấp bậc hiện tại.”
“Nhưng anh thì có phải không?”, cô hỏi.
“Anh nghĩ là phải.” Câu hỏi của cô khiến anh thấy ảm đạm. “Anh đoán là anh cũng không phù hợp với một công việc thực sự hơn các anh em của mình.”
“Một điều nữa,” cô cau mày nói. “Anh nói là em trai anh, Sean rất đẹp trai. Anh ấy có ưa nhìn như anh không?”
Anh cười phá lên. “Chà. Ngay cả khi anh phong độ nhất cũng vẫn thua xa Sean. Và cả Davy nữa, theo một cách khác. Davy nặng hơn anh mười tám cân và cơ bắp hơn anh. Nhưng Sean lại là người gợi tình nhất trong ba anh em.”
Cô lắc đầu. “Em không thể tin được,” cô nói. “Anh ấy không thể đẹp trai hơn anh được. Tuyệt đối không thể.”
Khỉ thật. Anh sắp đỏ mặt nữa rồi. Ánh mắt dịu dàng của cô làm anh muốn lăn qua lăn lại trên giường, khoái chí như một chú chó nhỏ được xoa bụng. “Trở lại giường đi”, anh nài nỉ.
Cô chui vào phần chăn anh nhấc lên và nằm sát vào anh. “Cám ơn vì anh đã gọi điện cho em trai anh”, cô nghiêm trang nói. “Em đã cảm thấy khá hơn rồi. Chỉ vì đã có người đang làm gì đó.”
Anh ôm cô chặt hơn nữa. “Không có gì.”
“Với em thì không.” Cô hôn lên ngực anh. “Người hùng của em.”
Anh cứng người. “Ôi Chúa ơi. Không phải em nữa chứ.”
Cô dịch xa ra anh. “Ý anh là, không phải em nữa là sao?”
“Anh em anh, ‘Hang động.’ Và giờ là em. Anh không thể thoát khỏi nó.”
Cô bật dậy, lắc đầu bối rối. “Thoát khỏi cái gì?”
“Những lời khen ngợi mỉa mai”, anh gắt gỏng.
Mắt cô mở to, đầy vẻ tổn thương. “Đó không phải mỉa mai. Em không có ý xúc phạm anh. Thực sự đó là một lời khen ngợi.”
“Anh lật người nằm ngửa và nhìn chằm chằm lên trần, tự cảm thấy xấu hổ. “Xin lỗi”, anh lí nhí. “Anh không khó chịu. Chỉ là không thoải mái thôi.”
Cô hôn lên ngực anh. Đôi môi mềm mại của cô chạm vào da anh, cơ thể ấm nóng, thơm tho của cô khiến anh bị kích động… và tim đập mạnh.
“Vâng, bất cứ điều gì”, cô mạnh mẽ. “Trong mọi trường hợp, cám ơn anh. Anh là một người tốt bụng và em rất cảm kích sự quan tâm của anh dành cho em gái em.”
“Anh cũng rất lo lắng cho Cindy”, anh đáp. “Con bé luôn là một người bạn tốt của anh.”
“Em biết. Em đã từng rất ghen tị vì anh có thể đùa giỡn thoải mái với nó mà không bao giờ làm thế với em.”
Anh há hốc miệng nhìn cô. “Không thể tin được. Lúc đó Cindy là một đứa bé gầy gò. Còn em thì sao. Một cô gái vị thành niên với những đường cong mê hoặc, gợi tình. Muốn anh cù hay vật tay với em hay thường xuyên đụng chạm vào em ngay trước mặt bố em ư? Anh không mong muốn một cái chết đau đớn như thế.”
“Ôi, làm ơn”, cô thì thầm. “Đừng phóng đại thế chứ.”
“Phóng đại, trời ơi”, anh lẩm bẩm. “Ngoài r