Old school Easter eggs.
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324293

Bình chọn: 10.00/10/429 lượt.

org? Ta rất ghét tính hờn dỗi.”

“Tại sao ông không cho tôi giết hết bọn chúng?” Georg rít lên. “Dù sao thì tôi cũng sẽ phải chạy trốn cho đến cuối đời. Tôi không quan tâm nếu…”

“Ta muốn điều tốt hơn cho cậu, bạn của ta. Cậu không thể mạo hiểm để bị bắt lần nữa.”

“Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi”, Georg nói. “Tôi sẽ chết trước khi bị tống trở lại tù.”

“Tất nhiên cậu sẽ làm thế. Ta rất cảm ơn sự cống hiến của cậu”, Novak đáp lại. “Nhưng rồi cậu sẽ thấy, khi đã bình tĩnh, kế hoạch của ta hoàn hảo hơn nhiều.”

Khuôn mặt Georg rúm lại vì đau đớn. “Tôi không thể chịu đựng được. Tôi đang chết dần chết mòn.” Âm thanh bật ra dước dạng thổ ngữ Hungary mà chúng dùng để trao đổi với nhau.

Novak đứng lên, đặt chai rượu xuống. Hắn áp bàn tay có những ngón bị cụt đã thành sẹo lên khuôn mặt bị huỷ hoại của Georg. Các bác sĩ phẫu thuật thẩm mĩ của hắn sẽ xử lý được phần nào, nhưng vẻ trẻ trung hoàn hảo của chàng trai này sẽ biến mất mãi mãi. Một vấn đề nữa cần giải quyết.

“Cậu có biết tại sao loài bướm phải nỗ lực để thoát khỏi cái kén của nó không?” Hắn hỏi, sử dụng ngôn ngữ của riêng hắn.

Georg đột ngột ngoảnh đi. “Tôi không có tâm trạng để nghe truyền thuyết của ông.”

“Im lặng.” Hắn đâm sâu móng của ngón cái và ngón giữa bàn tay trái vào mặt Georg. “Đó là một hành động sinh tồn, giúp cơ thể con bướm tiết ra một chất dịch, hoàn thiện đôi cánh. Nếu được giải thoát quá sớm, nó sẽ lảo đảo, trương phình, khó coi và chết sớm. Không bao giờ bay được.”

Đôi môi Georg co lại làm hở mấy cái răng bị gãy trống hoác cùng một cơn đau không lời. “Điều này có ý nghĩ gì với tôi?”

“Ta nghĩ cậu hiểu.” Hắn bỏ tay xuống. Máu trào ra từ những vết móng tay. “Nỗ lực là cần thiết. Trừng phạt là đáng trân trọng.”

“Thật dễ dàng cho ông khi nói về trừng phạt. Ông không phải chịu đựng những gì tôi đã trải qua, tiền của bố ông đủ để bảo vệ ông.”

Novak im lặng. Georg rúm người, phát giác mình đã đi quá xa.

Georg nhầm. Chính bố hắn đã dạy hắn về trừng phạt. Bài học này đã đóng băng trong tâm trí hắn – trung tâm của phần đã chết. Một cảnh bất động trong thế giới tinh thể băng vĩnh hằng. Hắn gạt đi ký ức đó và giơ bàn tay trái lên. “Nhìn nó có giống với việc ta không biết gì về trừng phạt không?”

Georg cụp mắt xuống xấu hổ, hoặc gã nên tỏ ra như vậy.

Một con mòng biển rít lên trên bầu trời đang tối dần. Novak nhìn lên, vui mừng với sự tự do của sinh vật hoang dã đó. Hắn sẽ sớm được tái sinh, sẽ không còn bố, không còn mẹ nữa. Hắn sẽ trong sạch, không một vết nhơ, được bao quanh bởi các vị thần và các thiên thần. Cuối cùng hắn sẽ được tự do và sẽ không bao giờ hối tiếc.

Hắn kéo tâm trí quay về hiện tại. “Hãy biết ơn vì cậu đã được chọn làm công cụ thực hiện hy sinh này, Georg. Các vị thần của ta sẽ không chọn những kẻ hèn nhát hay yếu đuối.”

Georg do dự. “Tôi không yếu đuối”, hắn cáu kỉnh kêu lên.

“Không, cậu không yếu đuối.” Hắn vỗ nhẹ vai Georg. Gã trai trẻ nao núng với sự đụng chạm đó. “Cậu biết thị hiếu của ta rõ như ta biết của cậu vậy. Ta sẽ cắn nát họng và uống máu chúng nếu ta có thể. Nhưng ta không thể làm tổn hại nhân dạng mới mẻ này trước khi tạo ra được nó. Cậu biết chính xác ta đã phải trả giá thế nào để đứng sang một bên và… quan sát cậu làm việc này.”

Georg miễn cưỡng gật đầu.

“Ta chọn cậu là người xé xác chúng thay ta. Georg”, Novak nhẹ nhàng nói. “Thế mà cậu nóng nảy. Cậu rên rỉ. Cậu phàn nàn.”

Georg nheo mắt, “Vậy là ông đã dự định từ bỏ nó.”

“Từ bó cái gì ? Uống máu những kẻ vô tội ư?” Novak nâng cái ly sọ người lên chúc mừng Georg và mỉm cười. “Cậu hiểu ta quá rõ để đưa ra câu hỏi ngu ngốc như thế.”

Những vệt đỏ tía đột ngột hiển ra trên má Georg. Và gần như lập tức mờ đi, chuyển sang mà xanh xao ma quái. “Tôi sẽ giúp ông”, gã nói.

“Ta biết cậu sẽ làm, bạn của ta”, Novak nói. “Và cậu sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng cho lòng trung thành của mình. Cậu cần kiên nhẫn, và tin tưởng ta.”

Cửa sân thượng lại mở, Tamara và Nigel bước ra. Nigel trông có vẻ cau có, nhưng đó là bản tính tự nhiên của gã.

Tamara cười tươi tắn, lộng lẫy trong bộ váy màu xanh ngọc. Cô ta đã nhuộm mái tóc màu hạt dẻ thành đỏ rực và đổi màu mắt từ vàng sang xanh lá cây kể từ khi hắn chuyển cô sang giám sát gia đình Victor Lazar – người bạn cũ và cũng là đối thủ của hắn. Hắn nghi ngờ cô ta thực hiện bổn phận ở đó với phần nào quá mức nhiệt tình. Có lẽ do hắn bất công.

Dù sao thì màu đỏ cũng rất phù hợp với cô ta, và sau sáu tháng bị buộc phải sống độc thân, cũng trở nên phù hợp với hắn. Cô ta xinh đẹp một cách đáng kinh ngạc. Hắn sẽ không chấp nhận cô gái nào kém hơn cô ta trên giường. Khả năng xâm nhập cơ sở dữ liệu máy tính, thay đổi bản chất thực thể của cô ta sao cho phù hợp với ý thích bất chợt của hắn cứ như ma thuật vậy. Cô ta vô cùng thông minh.

Nigel hắng giọng. “Bên chuyển phát nhanh vừa mang tới các mẫu máu từ Thuỵ sĩ”, gã thông báo.

Novak gật đầu chấp thuận. Kế hoạch đang được tiến hành trôi chảy, đây ra đấy. “Xuất sắc, anh biết phải làm gì rôi đấy. Để mắt vào.”

“Việc chuyển đổi đã được bố trí”, Nige