ưa có biện pháp làm quen với việc nó yêu hoa lan còn hơn yêu họ.”
“A!” Trong đầu cô mơ hồ hiện lên trong lời nói của Long Kình Vũ, anh đã từng nói qua……. “Ta. . . . . . Muốn trở thành người đàn ông của em, như vậy có thể chứ? Hoa lan nhỏ Mê người.”
Anh yêu cô như hoa? Anh còn gọi qua cô là “Tiểu hoa lan”, điều đó thể hiện cái gì? Anh yêu nàng giống như hoa lan sao?
Mặt cô nóng lên, tâm tư lại buông thả. . . . . . Nha! Nên xuống địa ngục, cô dùng sức cắn môi của mình, ra lệnh chính mình ngừng nghĩ về kí ức này.
Cô như thế nào có thể giữ lời anh trong lòng lại nhớ rõ như vậy? Cô liều mạng nghĩ muốn quên đi, giờ phút này mới biết vì sao cô tới bây giờ cũng chưa từng quên chúng.
“Làm sao vậy Tiểu Tinh?” Long Tuấn Lỗi phát hiện mặt cô rất hồng.
“Không có việc gì, em không sao.”
“Đúng rồi, em muốn tìm Kình Vũ sao? Anh vừa gọi hỏi cậy ấy đang ở công ty, văn phòng nó đối diện phòng anh, anh gọi cậy ấy tới đây ngồi.”
“Không không, anh rể, em phải đi.” Sở Tiểu Tinh mau chóng uống hết cà phê, vội vã cầm túi xách lên.
“Ngồi chơi một chút nữa!” Long Tuấn Lỗi đã lấy di động ra gọi cho Long Kình Vũ.
“Kình Vũ, Tiểu tinh đang trong văn phòng anh, hôm nay cậu có tới công ty không? . . . . . . Không có. . . . . . Ở hoa lan viên, được rồi! Cái gì. . . . . . Hảo hảo. . . . . . Không thành vấn đề.”
Sở Tiểu Tinh nghe không ra Long Kình Vũ và anh rể mình đang nói gì, cô chỉ nghe ra anh ấy tựa hồ ở hoa lan viên. . . . . . May mắn, cô không cần gặp anh, may mắn a!
Cô thở dài.
“Tiểu tinh, Kình Vũ hắn nói Quách tiểu thư có cấp cho em vài thứ, em đã nhận được chưa ?” Long Tuấn Lỗi cất di động hỏi.
“Đã nhận, là tư liệu cần thiết để lập trang web.” Cô giải thích là đúng những thứ đó, tránh cho anh rể không liên tưởng sai .
“Vậy là tốt rồi, cậu ấy nói mấy ngày nay không tới công ty, nếu em có rảnh thì đi hoa lan viên một chuyến, lấy ảnh chụp mới của cậu ấy.” Long Tuấn Lỗi kỳ thật là Long Kình Vũ phái tới giúp đỡ,lúc nãy vừa mới trong điện thoại kỳ kỳ thực nói “. . . . . . Làm cho cô ấy nhanh chóng liên lạc với em, nếu không cô ấy sẽ có cơ hội đào thoát.”
Sở Tiểu Tinh kiền chế cảm xúc trong lòng nói thầm: “Vâng. . . . . . Em sẽ tới.”
“Không, anh nói không đủ rõ ràng, nó nói càng nhanh càng tốt, anh thấy buổi chiều hôm nay tốt lắm.” Long Tuấn Lỗi chữa lại lời nói, rõ ràng không làm thì thôi đã làm phải làm tới cùng, thay cô quyết định thời gian.
“Buổi chiều. . . . . . Em xem công việc thế nào đã.” Cô lấy ra bản ghi chép trong túi giấy, xem xét buổi chiều có chuyện gì? Tay run rẩy thế nhưng đã đem bản ghi việc mở ra….
Trang kia. . . . . . Đó là những chữ rất ngắn gọn của Long Kình Vũ, cô vì cái gì không đem tờ giấy xé đi?
Trong lòng cô từng trận nóng lên, yên giở đến nhật kí của mình, buổi chiều hôm nay cô không có việc gì, cô muốn gặp anh sao?
Hay là cô phái nhân viên Tiểu Trạch – cao thủ lập trình web của công ty trực tiếp đi tìm anh?
“Có thể mời nhân viên của em cùng anh ấy thảo luận không?” Cô ngẩng mặt hỏi anh rể.
Long Tuấn Lỗi lúc này mới hoàn toàn cảm nhận được Kình Vũ vì sao nói cô sẽ đào thoát, xem ra cô quả thật có ý muốn chạy trốn, anh sao có thể đồng ý?
“Việc này không tốt lắm đâu! Cậu ta vốn chính là tìm em thảo luận, muốn tìm người khác cũng phải để nó đồng ý mới được, huống chi chúng ta công việc buôn bán điều quan trọng chính là uy tín cùng trách nhiệm.” Long Tuấn Lỗi nghiêm túc nói, trong lời nói có ý nhắc nhở.
Sở Tiểu Tinh hiểu anh nói đúng, cô không thể không gặp Long Kình Vũ .
“Được rồi, trưa nay em sẽ đi tìm anh ấy, em đi trước, cám ơn cà phê cùng bánh bích quy của anh.” Cô đứng dậy nói, hy vọng chính mình không để lộ cái gì.
“Cảm ơn cái gì.” Long Tuấn Lỗi thấy cô đồng ý, thực thấy cao hứng thay Kình Vũ, đứng dậy tiễn cô đi tới cửa, mở cửa hỏi: “Em lái xe tới sao?”
“Đúng vậy!”
“Đi chậm một chút.”
“Vâng, hẹn gặp lại anh, thay em hỏi thăm chị.”
“Được, gặp lại sau.”
Sở Tiểu Tinh đi rồi, Long Tuấn Lỗi cũng đóng cửa lại, trở lại vị trí ngồi, gọi điện thoại cho Kình Vũ.
Trong vườn lan, Long Kình Vũ đang ở phòng ấm thí nghiệm thủy chất chứa tính axit và kiềm, di động ở túi anh túi vang lên, anh buông ống nghiệm, cởi bao tay rồi nghe máy.
“Đại ca.”
“Tiểu Tinh nói buổi chiều sẽ qua, vừa lòng chưa!”
“Buổi chiều, được rồi! Em sẽ chờ cô ấy, cảm ơn.” Long Kình mặt Vũ để lộ sắc mặt vui mừng, có thể nhìn thấy cô, anh không thể không cao hứng.
Kỳ thật có khi cô tới công ty bàn về dự án quảng cáo, anh cũng đều ở công ty, nhưng là không lộ diện, áp dụng phương thức lấy lui làm tiến, hắn phái Quách tiểu thư đặc biệt chiếu cố cô, không được coi cô như các thương nhân bình thường để đối đãi, anh lặng lẽ quan tâm, âm thầm chờ công việc của cô hoàn thành.
Anh đang thí nghiệm, có lẽ nếu anh không lộ diện, làm cho cô không có áp lực gì, nhưng có điều, lại càng làm cho cô dễ dàng nhớ tới anh!
Anh thường xuyên nghĩ đến cô, cũng bởi vậy luôn có ý tưởng mới, anh tạo giống hoa lan mới nhất nếu có thể thành công nở hoa, anh sẽ lấy tên nàng đặt cho hoa, rồi tặng cho cô.
Bất quá,