ô nên làm thế nào? Có nên tiếp tục giữ hình bóng anh trong
lòng không? Hay nên gạt anh ra để tiếp tục sống cuộc sống tạm bợ? Vốn dĩ không hề có đáp án! Bất kể anh ra sao cũng không liên quan đến cô nữa
rồi, bọn họ đã chia tay lâu như vậy, sớm đã không còn dây dưa gì nữa.
Cô đã từng trải qua đủ kiểu đủ loại thăm dò của bạn bè, người thân, nhưng kết quả vẫn cứ là người ấy…
Cô thầm thở dài trong lòng, trên mặt vẫn cố gắng nở nụ cười. Nhưng đâu có ai ở bên cạnh chứ, cô giả vờ làm gì?
“Còn thế nào được nữa, đương nhiên là chúc phúc anh ấy rồi!” Cô nhẹ nhàng
nói liền một hơi, giọng điệu bình thản đến mức chính cô cũng tin rằng
mình thật sự sẽ không sao, thật sự có thể chúc anh hạnh phúc bên người
anh yêu.
Cô đã từng nửa đêm nằm mơ, mơ thấy anh có bạn gái. Đó là một cô gái xinh đẹp, thùy mị, biết quan tâm chăm sóc anh, gia cảnh cô
gái ấy cũng rất tốt, ưu tú hơn cô về mọi mặt. Cô thấy hai người họ đi
dạo trên đường, thấy anh dịu dàng với cô gái ấy như đã từng dịu dàng với cô.
Giật mình tỉnh dậy, hóa ra chỉ có mình cô giữa căn phòng
trống trải. Còn có thể thế nào đây? Cô vốn đã chẳng còn là gì với anh ấy nữa rồi, dù anh ấy có kết hôn cũng không tới lượt cô quan tâm.
“Lúc ấy tớ cứ tưởng các cậu sẽ… Thôi quên đi, không nói đến chuyện này nữa.
Họp lớp cậu bỏ lỡ cũng chẳng sao, nhưng đám cưới của tớ cậu nhất định
không được bỏ lỡ đâu nhé?”
“Cậu sắp kết hôn rồi à?”
“Ừ, lúc ấy nhất định phải đến tham dự đấy nhé!”
Hai người tiếp tục hàn huyên những chuyện vui thời đi học, hỏi thăm tình
hình công việc hiện tại của một vài bạn học cũ. Vương Y Bối nhiều lần
muốn hỏi có thật Trần Tử Hàn đã có bạn gái rồi hay không, nhưng mãi vẫn
không mở miệng được. Cô sợ làm vậy sẽ chứng tỏ mình quá cố chấp, dù
trong lòng cô đã biết, Lương Nguyệt thăm dò cô như thế thì chắc chắn đó
là sự thật.
Vậy thì cô cũng nên dập tắt hy vọng đi thôi.
Cũng phải, cô và anh đã cắt đứt liên lạc bao năm nay, anh có bạn gái cũng là chuyện hết sức bình thường, thậm chí anh kết hôn cũng chẳng có gì lạ.
Người sai chính là bản thân cô, cô cứ tha thiết níu kéo đoạn hồi ức ấy, không muốn để nó trôi vào dĩ vãng. Nhưng cô lại không biết rằng, người khóa
cô trong mớ tình cảm ấy không phải ai khác mà chính là bản thân cô, cô
không chịu đi ra, cứ khiến mình mắc vào tấm lưới tình kia.
Vương Y Bối nhận lời tham dự đám cưới của Lương Nguyệt. Các bạn học của cô hơn
nửa đều đã kết hôn, sinh con cả rồi, đến tuổi này kết hôn cũng là chuyện bình thường. Lương Nguyệt dặn đi dặn lại cô không được đến muộn.
Buôn chuyện với Lương Nguyệt xong cũng đã hơn mười hai giờ, Vương Y Bối
không còn thấy buồn ngủ nữa. Cô xuống giường, xỏ dép lê, chậm chạp đi
tới bình đun nước. Cứ nửa đêm đang ngủ mà tỉnh giấc là y như rằng cô sẽ
bị đau họng. Trước kia còn ở Mạc Xuyên, cô thường chuẩn bị một bình sữa
phòng lúc tỉnh giấc thì uống, hôm nay mới về Yên Xuyên, chưa kịp đi siêu thị nên đành phải uống nước nóng.
Cô kéo ghế ra ngồi đối diện
trước bình đun nước, bất động nghe tiếng nước reo trong màn đêm yên
tĩnh, âm thanh kêu “o, o” như tiếng ngáy của loài động vật nhỏ nào đất
đang ngủ rất say, rất thoải mái.
Vương Y Bối chống cằm, ngồi đợi đèn báo chuyển sang chế độ ủ ấm.
Cô lấy di động ra, trong máy vẫn còn lưu rất nhiều tiểu thuyết. Đọc truyện là sở thích hồi cấp ba của cô, dù đã đọc hết nhưng nếu thích cô vẫn sẽ
lưu lại. Mấy năm nay, cô nhiều lần thay điện thoại mới, làm mất khá
nhiều tiểu thuyết hay. Lục tìm một hồi, cuối cùng cô cũng thấy thư mục
lưu trữ, khi ngón tay lướt qua tên truyện Hóa ra anh vẫn ở đây, cô bỗng
dừng lại.
Còn nhớ ngày ấy khi đọc bộ tiểu thuyết này, cô đã bị
câu chuyện của nữ phụ làm cho cảm động đến mức bật khóc. Lúc đó, hình
như cô và Trần Tử Hàn vừa cãi nhau vì một việc cỏn con nào đó. Ngày nào
cô cũng tốn hai tệ để tải một bộ tiểu thuyết, đọc chưa đến hai ngày đã
hết. Trần Tử Hàn trách cô lãng phí, tốn tiền đọc mấy cuốn tiểu thuyết vô bổ đầu độc tư tưởng của nữ sinh, còn nói cô cứ như vậy sẽ làm ảnh hưởng tới học tập. Thế là hai người liền cãi nhau.
Khóc nức nở một
hồi, cô chủ động đi tìm Trần Tử Hàn giảng hòa, hứa sẽ hạn chế đọc tiểu
thuyết, đồng thời lên lớp sẽ chăm chú nghe giảng.
Kí ức, cứ hễ ta nhìn thấy vật gì quen thuộc là lại ào ạt ùa về trong vô thức…
Khi còn ở Mạc Xuyên, đồng nghiệp của cô mua một tiểu thuyết mới của Tân Di
Ổ, tựa là Hóa ra. Cô lật giở vài trang, nhìn thấy những tên nhân vật
quen thuộc thì vô cùng tò mò. Đâu phải là truyện mới chứ? Đồng nghiệp
cũng ngạc nhiên, cuối cùng mới biết đây là phiên bản mới của Hóa ra anh
vẫn ở đây, nội dung vẫn là câu chuyện cũ.
Nhưng mà Vương Y Bối biết rõ đã không còn là cùng một chuyện nữa rồi. Dù cho
tên vẫn vậy, nhưng ám ảnh cô nhất, chỉ có Hóa ra anh vẫn ở đây. Còn hôm
nay, hóa ra vẫn như xưa, nhưng đã không còn anh vẫn ở đây nữa rồi.
Vương Y Bối cất di động đi, đèn báo trên bình đun nước đã chuyển từ xanh sang đỏ. Cô đứng dậy, rót nửa cốc nước sôi, hơi nước màu trắng chậm rãi bay
lên. Nhìn cốc nước, không hiểu sao lại không thấy muốn uống. Cô biết,