ôm hai cuốn sách ngoan ngoãn đi theo tôi.
Về đến nhà, tôi vừa mệt vừa đói ném mình xuống ghế sô pha, một lúc lâu sau mới hồi phục, nhìn trong tủ lạnh mãi cũng chỉ tìm ra hai gói sủi cảo đông lạnh, thò đầu ra hỏi: “Buổi tối ăn sủi cảo được không?”
“Được.” Ân Chân chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Tôi vào bếp một lúc, bưng ra hai bát sủi cảo đã bị hấp nát, đưa một bát cho anh: “Ăn thôi!”
Anh vừa ăn, vừa dùng tay vạch vạch nét chữ.
Tôi cười: “Anh thật chuyên tâm, quên ăn quên ngủ tới mức này.”
Ân Chân ngẩng đầu liếc tôi: “Học thêm một ít cũng không tệ.”
Tôi mang máy tính xách tay từ phòng ngủ ra: “Anh cứ thế này mãi cũng vô ích, tí nữa dùng máy tính mà tập.”
Vừa nghe xong, đến sủi cảo anh cũng không buồn ăn nữa, lập tức bỏ bát đũa xuống bắt đầu luyện tập.
Tôi cố ý không dạy anh, xem anh làm thế nào.
Anh bấm hết mọi nút trên bàn phím một lượt, thuận lợi mở máy.
Tôi khóc chẳng được cười chẳng xong, bị anh hành hạ như thế vài lần thì tôi sẽ phải nhanh chóng thay cái mới thôi.
Tôi mở cho anh một folder mới: “Luyện ở đây, những tài liệu khác không được động vào.”
Anh gật gật đầu.
Tôi rửa bát xong, lại rót hai chén trà.
Ân Chân chau mày, xem ra thực hành không được thuận lợi.
Tôi thu dọn qua phòng để đồ, lắp chiếc giường sắt vào: “Ân Chân, sau này anh ngủ đây.” Mỗi lần gọi tên anh, cảm giác đều rất tuyệt.
“Ừm!” Anh đáp, nhưng vẫn không ngẩng đầu.
Tôi bỏ đi tắm, thay bộ đồ ngủ thoải mái, nằm trên ghế sô pha lật tìm thùng sách vừa chuyển từ phòng để đồ ra.
Hình như đều là tiểu thuyết tình cảm mua khi những bộ phim truyền hình về đời Thanh còn đang “hot”, lúc mua rất hào hứng, nhưng không có thời gian đọc, thế là xếp thành một đống.
Tôi cầm một cuốn lên, lật mấy trang, lại ném xuống.
Lại cầm một cuốn lên, giở thẳng sang trang cuối xem cái kết, rồi lại ném vào thùng.
Mấy cuốn sau đó khiến tôi tức muốn thổ huyết.
Tôi nặng nề đặt chồng sách lên bàn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Toàn những thứ linh tinh.”
Ân Chân cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Sao thế?”
“Tôi nói Tứ Gia Đảng, anh biết không?”
“À… Ồ…”
“Người ta viết tiểu thuyết cũng không sao, nhưng không được viết bậy. Bình sinh tôi ghét nhất hai việc, một là ác miệng làm tổn thương Tứ Gia, đem những chuyện chẳng liên quan gán ghép cho anh ấy. Hai là viết Tứ Gia cuối cùng giả chết để trốn đi ẩn cư cùng nữ chính xuyên không về thời Thanh. Tứ Gia luôn lo cho thiên hạ, chí đó không gì có thể mài mòn, nếu anh ấy vì thứ tình cảm nhỏ nhoi mà vứt bỏ hoài bão cả đời, thì còn đáng để tôi trân trọng không?”
Tôi nói một mạch, có phần kích động, má đỏ bừng cả lên. “Đáng tiếc là anh ấy một lòng vì thiên hạ chăm lo việc nước, nhưng sau lưng lại bị tiếng xấu rất nhiều.”
Ân Chân thần sắc phức tạp khó nói, rất lâu sau mới lên tiếng: “Ngẩng đầu không hổ với trời, cúi đầu không thẹn với đất, khen chê tự có đánh giá.”
Tôi đột ngột mở to mắt: “Anh cũng là fan của Tứ Gia Đảng? Những lời này là Tứ Gia nói.”
Anh thoáng cong môi lên như cười: “Đừng giận nữa, tôi nghĩ nếu Tứ Gia dưới suối vàng biết được, nhất định sẽ coi cô là tri kỉ.”
“Xì!” Tôi lườm. “Anh không phải là anh ấy, sao biết được suy nghĩ của người ta. Hơn nữa, anh cũng không thể thay anh ấy được.”
Khóe miệng Ân Chân như có ý cười, không nói gì nữa.
Tôi ngáp một cái: “Ngủ sớm thôi!”
“Ừ!” Miệng thì ừ nhưng mắt Ân Chân vẫn không rời màn hình, ngón tay gõ lạch cạch không ngừng.
Tôi cuộn chăn lại bê vào phòng để đồ, nghĩ tấm thảm trải trên ghế sô pha đã lâu chưa thay, bèn cầm lên định ngày mai mang giặt khô, ai ngờ, vừa lật lên được một nửa, thì một bọc đồ rơi xuống nền.
Tôi há hốc miệng lẩm bẩm: “Gì vậy?”, rồi nhặt gói đồ lên, nặng nặng, còn gói rất kĩ.
Khi mở ra xem, tôi ngẩn người, là một xấp tiền 100 tệ được xếp gọn gàng.
Chỉ mất một lúc là tôi đã hoàn toàn nhớ ra.
Mẹ tôi nói bên người nên để ít tiền mặt phòng khi cần dùng, nhưng lại sợ kẻ trộm vào nhà, nên nhất định phải giấu ở chỗ mà người khác không tìm thấy. Đây là chỗ cất giấu tốt nhất mà tôi phải nghĩ cả đêm mới ra, quả nhiên là tốt, đến ngay cả tôi cũng quên béng chuyện này.
Tôi cười ngốc, rõ ràng là lộc từ trên trời rơi xuống.
Có lẽ nghe thấy tiếng cười của tôi, Ân Chân quay đầu lại, cũng cười: “Chắc ngay cả cô cũng quên chứ gì?”
Tôi nói cứng: “Làm gì có, đương nhiên là tôi nhớ.”
Ân Chân không bóc mẽ tôi, tiếp tục vật lộn với những nét chữ.
Tôi cũng chẳng quan tâm tới anh nữa, cười hi hi ôm bọc tiền một vạn tệ từ trên trời rơi xuống vào phòng ngủ. Một đêm không mộng mị cho tới tận sáng.
Thứ hai đầu tuần đáng ghét, ngày mà tôi oán hận nhất, nhưng cho dù thế nào thì vẫn cứ phải dậy đi làm.
Đã không biết bao nhiêu lần tôi thề rằng, nếu doanh thu của cửa hàng hoa có thể duy trì ở con số bao nhiêu bao nhiêu thì tôi sẽ tạm biệt sếp, nhưng mãi vẫn chưa hạ nổi quyết tâm, vì vậy tôi vẫn phải tiếp tục chịu đựng vị sếp nữ già khó tính còn trinh nguyên của mình.
Tôi thử hết bộ này tới bộ khác, không quyết định được xem nên mặc bộ nào.
Không thể mặc rực rỡ quá, sợ trinh nữ già khó chịu.
Không thể mặc đơn giản quá, sếp lớn du học ở trời tây
