người có mang thiện tâm này".
Bùi Lang nghe vậy, không giận mà cười, "Nguyên nhân à, nói ra cũng
rất đơn giản, tôi xem trọng người phụ nữ của anh, từ trước kia đến bây
giờ vẫn luôn là vậy, Tước thiếu nếu không thể bảo vệ tốt cô ấy, chi
bằng, đem cô ấy nhường lại cho tôi như thế nào?"
Nam Dạ Tước cười lạnh, con ngươi đen láy lạnh băng, Bùi Lang cầm
chén rượu cùng anh đứng đối mặt, khí thế không hề thua anh, đầu lưỡi
người đàn ông chống đỡ hạ khóe miệng, cười ra tiếng, "Thì ra là Bùi
công tử còn có cái sở thích lấy người phụ nữ đã qua tay người khác."
Bùi Lang gương mặt tuấn tú giương cười, "Phụ nữ cùng rượu giống nhau, càng thuần càng thơm."
Hai người ngươi một câu ta một câu, hoàn toàn không có nhìn thấy sắc mặt Hạ Phi Vũ đã trắng bệch, Nam Dạ Tước đem chén rượu thả vào trên
tay bồi bàn, bước đi ra sân thượng.
"Tước, anh chờ em một chút, hãy nghe em nói..."
Bùi Lang hai mắt hàm chứa thâm ý nhìn bóng lưng hai người, Tiêu
Hinh hé ra khuôn mặt tinh sảo khẽ giơ lên, trong con ngươi, ánh sáng
đang lóe lên, người đàn ông nhấp rượu, "Cô nói, có thật không?"
"Bùi công tử, anh không chỉ một lần hỏi tôi như thế", Tiêu Hinh đi tới kéo cánh tay hắn, "Chúng ta đi thôi."
Bên trong đôi mắt người phụ nữ đau thương không lừa được người, Bùi Lang lắc đầu, Hạ Phi Vũ này, làm ra nghiệt còn không ít.
Nam Dạ Tước không còn kịp đợi đến dạ tiệc kết thúc liền đi ra khỏi
khách sạn, Hạ Phi Vũ kéo lên làn váy theo sát ở phía sau, nước mắt
làm ướt mặt, người đàn ông đi rất nhanh, gió lạnh thổi lên một góc
Tây phục của anh, tiếng giầy cao giẫm chói tai, cô chăm chú đuổi
theo, "Tước, Tước... " lần này thật không giống với lúc trước, anh đi
nhanh như vậy, ngay cả quay đầu nhẫn nại đợi cô cũng không có, Hạ Phi
Vũ một tấc cũng không rời nóng lòng bước nhanh hơn, lại không nghĩ trẹo chân, cả người mới ngã xuống đất, đầu gối cũng bị trày xước.
Dáng vẻ cao lớn rắn rỏi của Nam Dạ Tước càng đi càng xa, cô ta thử
mấy lần muốn đứng lên, nhưng vết thương trên đầu gối đau nhói làm cô ta
ngã ngồi trở về, Nam Dạ Tước lái xe trở lại trước mặt Hạ Phi Vũ, anh
đạp thắng xe, sắc mặt như trước lạnh lùng hướng về phía ngoài cửa
sổ xe, "Không ngờ rằng, sau lưng tôi cô lại làm nhiều chuyện mờ ám
như vậy".
"Tước, anh đừng nghe bọn họ, em..."
"Tôi không gọi điện thoạichứng thực cái gì, cô nên biết, nếu tôi muốn tra ra..., cho dù chuyện này chôn bao sâu cũng sẽ đem nó đào lên, Phi
Vũ... " người đàn ông như là báo đi săn con ngươi nhạy cảm liếc hướng
về phía cô, Nam Dạ Tước cười lạnh , "Coi như, cánh tay từng là của tôi này nên sớm chém đi rồi, hôm nay cũng không còn gì để dây dưa thêm nữa, cho dù tôi đã từng thiếu nợ cô, nhưng sau này, đừng lại kiếm chuyện
với Dung Ân nữa, cô ấy là người cô không thể đụng , biết không?"
Giọng anh bình thản, nhưng ẩn chứa hung ác nham hiểm, Hạ Phi Vũ một
chữ cũng sẽ nghe lọt vào không thể không hiểu, "Anh cũng tin phải
không?"
"Cũng trách tôi, để cô tự tung tự tác."
Người đàn ông khởi động xe, Hạ Phi Vũ thấy thế, hai tay khẩn
trương kéo cửa xe của anh, "Tước, nếu không phải anh không để em ở bên
cạnh, em cũng sẽ không làm những chuyện kia, Tiêu Hinh, Dung Ân, còn có
nhiều phụ nữ như vậy, anh đối đãi với em, tại sao không thể giống như
đối đãi với bọn họ như vậy?"
"Cho nên, cô đã nghĩ ra cách này để làm cho tôi sớm chán ghét bọn họ?"
"Em không có, thật không có... " Hạ Phi Vũ liều chết không thừa nhận.
Nam Dạ Tước ngón tay gõ vô lăng mấy cái, "Thuốc của Dung Ân, đúng là bị đổi, có thể ra vào Ngự Cảnh Uyển, cũng chỉ có cô".
Hạ Phi Vũ hiểu rõ tính người đàn ông này, hai tay của cô gắt gao
cầm cửa xe, "Nhưng là, ... Dung Ân cô ta cũng không có mang thai mà, hơn nữa cô ta bây giờ còn đang bên cạnh anh, cho nên, cho nên... "
Trong mắt Nam Dạ Tước xuất hiện một ánh nhìn lạnh thấu xương, ban đầu anh để cho Vương Linh che giấu chuyện này, cho nên, Hạ Phi Vũ cũng
không biết Dung Ân mang thai, anh thu hồi ánh mắt lại, chợt đạp chân
ga.
Xe thể thao kêu gào mấy cái rồi liền cấp bách muốn xông ra, Hạ Phi Vũ tránh né không kịp, hung hăng té trên mặt đất, chật vật không chịu
nổi.
Xuyên thấu qua kính chiếu hậu, người đàn ông chẳng qua là lơ đãng ngó lại, anh mở ra mui xe, để cho toàn bộ gió lạnh thôi vào.
Người phụ nữ cúi trên mặt đất khóc dữ dội, Nam Dạ Tước nói ra những
lời như vậy, đối với cô mà nói, thật không có gì tàn nhẫn hơn.
Thử nghĩ xem Hạ Phi Vũ yêu anh lâu như vậy, cuối cùng đổi lấy, vẫn
là bị hất ra không chút nào thương tiếc, không có gì so sánh với Nam Dạ
Tước đối với cô chán ghét tàn khốc hơn.
Lái xe trở lại Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân đang ngồi ở trên ban công, trong thư phòng tìm khắp vẫn không có tìm được CD.
Nam Dạ Tước đem xe dừng hẳn, sau đi vào trong nhà, lúc ngẩng đầu
nhìn qua ban công, con ngươi anh hơi nheo lại, nhìn về Dung Ân, những
bực tức kia dường như cũng dịu đi.
Khi Nam Dạ Tước đi tới lầu hai, Dung Ân đã từ ban công trở lại trong phòng ngủ.
Cô mặc áo ngủ, hiển nhi
